Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Con Cóc

30/05/200400:00:00(Xem: 4032)
Hễ chiều tối thì cóc hay nhảy ra đường, ra sân để kiếm ăn. Hình con cóc thật là xấu: mồm rộng, bụng to, mắt lồi, da lưng xùi lên từng cục. Tuy vậy, nó không thuộc giống độc mà lại có ích. Nó ăn những con giun, con sên là loại phá rễ cây, lá cây của người trồng. Vì thế cho nên nó nhảy đâu mặc đó, không ai đánh nó bao giờ.

(Trích Quốc Văn Giáo Khoa Thư của Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Ngọc).
Giải nghĩa:
Lồi: nhô ra ngoài. Xùi: Nổi lên từng cục, cộm lên. Sên: loài hình thù như con ốc bươu, chuyên ăn lá cây.


Góp ý: Con cóc là giống vật quen thuộc ở thôn quê, có lợi cho nhà nông. Ngoài ra, thịt nó còn giúp chữa trị được một số bệnh. Theo nhân gian, chỉ cần loại các chỗ u trên mình nó, vì những chỗ u chứa chất độc, thì thịt cóc còn là thức ăn bổ dưỡng. Thường loài cóc cũng cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết, nên khi chuyển mưa thì cóc nghiến răng. Do vậy có câu ca dao:
Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho
Hai câu nay nhằm đề cao con cóc biết báo trước khí hậu và khuyên người ta đừng hại cóc để bảo vệ mùa màng.
Còn con ếch thì sao" Con ếch hình dang giống con coc, nhưng thân dai hơn, da không xù xì và thịt ăn ngon như thịt gà vậy.

Cóc và ếch ngồi lá sen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mẹ là người tốt, hiền và cương quyết. Mẹ đi làm, thường về trễ nên rất là mệt. Nhưng về nhà, mẹ phải làm nhiều việc nhà, không ngừng tay. Con không giúp gì mẹ được nhiều vì con phải học bài.
Đó là câu nói tự hào của cácthầy cô giáo, phụ huynh học sinh và đa số sinh viên, học sinh gốc Việt chúng ta. Năm nay, Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam vừa đăng Thông Báo của Trường Việt Ngữ dành cho Niên Khóa 2017-2018.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà lão rất nghèo, sống đơn độc trong túp lều tranh tồi tàn và phải tự nuôi thân trong lúc tuổi già ốm yếu. Hàng ngày bà lão phải đi ra đồng mò cua bắt ốc,
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà lão rất nghèo, sống đơn độc trong túp lều tranh tồi tàn và phải tự nuôi thân trong lúc tuổi già ốm yếu. Hàng ngày bà lão phải đi ra đồng mò cua bắt ốc,
Vào buổi sáng sớm, trước ngày lễ Mẹ mấy hôm, trong lúc rửa mặt đánh răng, tôi nghe điện thoại reo. Vội vàng mà cũng không bắt kịp điện thoại. Lúc sửa soạn bước ra khỏi nhà, điện thoại lại reo nữa. Lần này thì tôi bắt kịp.
.Bài này em phải suy nghĩ lâu lắm, vì phải viết đến 10 câu về mẹ. Cô giáo nói phải viết nhiều về mẹ vì là ngày lễ mẹ, nên em tặn (tặng) bài này cho mẹ của em.
Các bạn thiếu nhi của chúng ta thật giỏi về mọi mặt, không những xuất sắc về các bộ môn văn nghệ, âm nhạc, thể thao, mà đến lãnh vực nội trợ, gia chánh cũng đoạt những giải quan trọng.
Tuần rồi, trong buổi triễn lãm tranh của nữ họa sĩ Ann Phong, có tổ chức một buổi học vẽ cho người lớn, nhưng vẫn có các bạn thiếu nhi tham dự, tranh của các bạn cũng xuất sắc không thua gì người lớn.
Tóm tắt: Ngày xưa trong một ngôi làng nhỏ, có một bà lão sống đơn độc trong một căn nhà tranh lụp xụp, nghèo khó. Hàng ngày bà phải đi ra đồng mò cua, bắt ốc đem ra chợ bán để mua gạo, thức ăn.
Hôm nay, tôi và các em sẽ đọc “Mảnh Ký Ức thứ hai” của Nina Lê kỳ 3, cô bé viết về chuyến du học, ngày đầu tiên tới Anh Quốc, được xe nhà trường tới tận sân bay Heathrow đón về trường CATS Cambridge.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.