Hôm nay,  

Cái Vỏ Ốc

20/03/200600:00:00(Xem: 3300)
tn_03202006_2

Xuân Hoa.

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 243/ Người viết: XUÂN HOA

Mùa hè năm ngoái, em được ba me cho đi biển ở tận Florida. Cả gia đình đi bằng máy bay, ở khách sạn. Chỉ bước xuống tầng dưới khách sạn đi vài chục bước là ra tới bờ biển.

Ngày nào em cũng tắm biển. Nghe nói ở Florida cá mập thường hay bơi vào và đã cắn người ta nên em rất sợ, không dám bơi xa ra ngoài mà chỉ lẩn quẩn gần trong bờ. Em đùa nghịch với sóng và lặn mò tìm kiếm các vỏ sò để đem về kỷ niệm và làm quà cho mấy nhỏ bạn. Em lấy được mấy miếng đá tổ ong hình thù dị dạng coi rất hay.

Trong các thứ lấy được từ dưới biển đem về, em thích nhất là một vỏ sò lớn hơn hai nắm tay của em. Vì bị sóng dồi dập và chắc đã nằm dưới biển nhiều năm, nhiều chỗ bị bào mòn, lỗ chỗ nhưng thân sò màu trắng, láng lãy, có vài đường lằn ửng màu nâu hồng. Từ ngày đó tới giờ, cái vỏ ốc luôn luôn nằm trên bàn học của em và hàng ngày em vuốt ve, nhìn ngắm nó không chán.

Một hôm, ba hỏi em:

“Con đem cái vỏ ốc này về, con có nhớ biển không"”

Em gật đầu:

“Con thích cái vỏ ốc này lắm. Nó đẹp và làm con nhớ biển quá chừng luôn. Hồi đó, bên tai con lúc nào cũng có tiếng gió, tiếng sóng…ba há.”

Ba cười:

“Con có muốn nghe tiếng sóng biển đó không"”

Em lắc đầu:

“Muốn. Nhưng chưa tới ngày nghỉ mà ba. Mình phải đi xa lắm.”

Ba nói:

“Cái vỏ ốc đã thu tiếng sóng biển vào trong nó rồi. Con đưa lên tai, con sẽ nghe…”

Em nghĩ là ba chọc em. Nhưng khi em đưa cái vỏ ốc lên tai, lắng nghe. Rõ ràng em nghe tiếng rì rầm của sóng biển. Em càng chú ý thì tiếng sóng biển càng lớn hơn.

Em vui quá. Vậy là từ nay, ngày nào em cũng có thể nghe tiếng sóng biển trong chiếc vỏ ốc được rồi. Mỗi tối, học bài xong và trước khi tắt đèn đi ngủ, em đều đưa chiếc vỏ ốc lên tai để nghe tiếng sóng của biển cho đỡ nhớ, vì ba hứa, nếu năm nay em học giỏi, mùa hè tới em sẽ được đi nghỉ hè ở biển nữa. Cái vỏ ốc và tiếng sóng biển thì thầm bên tai, nhắc nhở em phải đạt điểm cao trong niên học.

Xuân Hoa

(15 tuổi. Ở Santa Ana)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào dịp hè, cha em và em chuẩn bị đồ đạc để về Việt Nam. Phi trường rất xa nên phải mất hai tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Bảo Ngọc vừa nhận được tin buồn, ông ngoại của bạn David Phạm vừa từ trần vào Chủ Nhật tuần trước (19/11/2014). Tuy ghi tuổi là 88 nhưng tuổi thọ thật của Ông là 90 tuổi.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Cứ thế, hai người tiều phu bước về nhà, vừa đi vừa thổi phù phù vào mấy ngón tay, và nện đôi ủng có đế boc sắt xuống nền tuyết dày như ổ bánh bông lan.
Vì em biết ông Hiệu Trưởng là người công bằng nên em nói em sẽ méc ông bà nội đánh em chảy máu để ông xử. Ba tức vì em không nghe lời nên bỏ đi.
Tron (trong) nhà em có 5 người lơn và 2 em nhỏ. Người lớn là: Ông ngoại, bà ngoại, ba, mẹ và cô em. Em nhỏ là em và em của em.
“Ánh Sáng Kỳ Diệu” là câu của chú Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng khen ngợi đêm kỷ niệm 25 năm của Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng, tổ chức vào ngày 8 tháng 11 vừa qua.
Các bạn ơi, vui quá! Chị Út Hương và Ông Doãn Quốc Sỹ lại gửi truyện cổ tích mới dịch tới nè! Trang thiếu nhi cám ơn chị Út Hương và Ông Sỹ nhiều nhiều nhiều lắm!
Hồng là cô bé học trò dễ thương, siêng năng và học giỏi trong lớp tôi. Hồng là lớp trưởng, rất ngoan và thông minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.