Hôm nay,  

Cái Vỏ Ốc

20/03/200600:00:00(Xem: 3377)
tn_03202006_2

Xuân Hoa.

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 243/ Người viết: XUÂN HOA

Mùa hè năm ngoái, em được ba me cho đi biển ở tận Florida. Cả gia đình đi bằng máy bay, ở khách sạn. Chỉ bước xuống tầng dưới khách sạn đi vài chục bước là ra tới bờ biển.

Ngày nào em cũng tắm biển. Nghe nói ở Florida cá mập thường hay bơi vào và đã cắn người ta nên em rất sợ, không dám bơi xa ra ngoài mà chỉ lẩn quẩn gần trong bờ. Em đùa nghịch với sóng và lặn mò tìm kiếm các vỏ sò để đem về kỷ niệm và làm quà cho mấy nhỏ bạn. Em lấy được mấy miếng đá tổ ong hình thù dị dạng coi rất hay.

Trong các thứ lấy được từ dưới biển đem về, em thích nhất là một vỏ sò lớn hơn hai nắm tay của em. Vì bị sóng dồi dập và chắc đã nằm dưới biển nhiều năm, nhiều chỗ bị bào mòn, lỗ chỗ nhưng thân sò màu trắng, láng lãy, có vài đường lằn ửng màu nâu hồng. Từ ngày đó tới giờ, cái vỏ ốc luôn luôn nằm trên bàn học của em và hàng ngày em vuốt ve, nhìn ngắm nó không chán.

Một hôm, ba hỏi em:

“Con đem cái vỏ ốc này về, con có nhớ biển không"”

Em gật đầu:

“Con thích cái vỏ ốc này lắm. Nó đẹp và làm con nhớ biển quá chừng luôn. Hồi đó, bên tai con lúc nào cũng có tiếng gió, tiếng sóng…ba há.”

Ba cười:

“Con có muốn nghe tiếng sóng biển đó không"”

Em lắc đầu:

“Muốn. Nhưng chưa tới ngày nghỉ mà ba. Mình phải đi xa lắm.”

Ba nói:

“Cái vỏ ốc đã thu tiếng sóng biển vào trong nó rồi. Con đưa lên tai, con sẽ nghe…”

Em nghĩ là ba chọc em. Nhưng khi em đưa cái vỏ ốc lên tai, lắng nghe. Rõ ràng em nghe tiếng rì rầm của sóng biển. Em càng chú ý thì tiếng sóng biển càng lớn hơn.

Em vui quá. Vậy là từ nay, ngày nào em cũng có thể nghe tiếng sóng biển trong chiếc vỏ ốc được rồi. Mỗi tối, học bài xong và trước khi tắt đèn đi ngủ, em đều đưa chiếc vỏ ốc lên tai để nghe tiếng sóng của biển cho đỡ nhớ, vì ba hứa, nếu năm nay em học giỏi, mùa hè tới em sẽ được đi nghỉ hè ở biển nữa. Cái vỏ ốc và tiếng sóng biển thì thầm bên tai, nhắc nhở em phải đạt điểm cao trong niên học.

Xuân Hoa

(15 tuổi. Ở Santa Ana)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngược với đô thị, nơi tư sản đỏ, cán bộ cao cấp nhà nước vơ vét tiền bạc, cướp bóc nhà cửa của người dân để ăn chơi hưởng thụ, con cái được đi du học hay học các trường quốc tế nổi tiếng, đua đòi khoe khoang sang giàu vàng trời thì có một làng biển tên là Diêm Phố, người dân sống đời lam lũ bần cùng, đi biển, mò cua bắt ốc mà không đủ ăn, người lớn trẻ con phần đông mù chữ.
Cô giáo MC nói chuyện với em Andy Nguyễn, lớp Sáu. Em cho biết học tiếng Việt không biết bao lâu rồi, với mẹ và cô Oanh. Nói tiếng Việt được nhưng viết thì dở lắm và sai chính tả. Em rất vui sắp được nghỉ lễ Tạ Ơn vì được ngủ trễ, ở nhà chơi game và đi chơi xa.
Tóm tắt: Ngày xưa có một Đại Đế quyền uy đến nỗi mỗi khi hắt hơi thì mọi người trong vương quốc của ông đều phải nói: “Chúc sức khoẻ Ngài”. Nhưng có một chàng thanh niên chăn cừu không chịu nói. Lập tức anh chàng bị liệng vảo một hang gấu trắng mà con gấu đã bị bỏ đói mấy ngày. Con gấu thấy mồi thì nhảy tới vồ ăn...
Em rất thích lễ Thanhsgiving. Trông (Trong) dịp lễ này em được nghĩ (nghỉ) học một tuần, em không phải thức sớm, không cần làm bài và không nằm mơ thấy bị điểm xấu.
Tháng Chạp năm 1621, khi một nhóm di dân từ con tàu Mayflower đặt chân lên mảnh đất thuộc tiểu bang Massachusett, xây dựng một cộng đồng nhỏ Plymouth và sau một năm tranh đấu khắc nghiệt với thiên nhiên, bịnh tật và đói khát đã lấy mất một số nửa mạng người.
Bé Sóc phải chờ tới gần một tháng sau mới được diện bộ đồ Halloween!
Gặp bé trước một lớp học tiếng Việt. Bé cho biết tên là Tavey Trương, học lớp 1 Việt Ngữ. Tôi hỏi em học tiếng Việt bao lâu rồi, em trả lời:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.