Hôm nay,  

Cái Vỏ Ốc

20/03/200600:00:00(Xem: 2988)
tn_03202006_2

Xuân Hoa.

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 243/ Người viết: XUÂN HOA

Mùa hè năm ngoái, em được ba me cho đi biển ở tận Florida. Cả gia đình đi bằng máy bay, ở khách sạn. Chỉ bước xuống tầng dưới khách sạn đi vài chục bước là ra tới bờ biển.

Ngày nào em cũng tắm biển. Nghe nói ở Florida cá mập thường hay bơi vào và đã cắn người ta nên em rất sợ, không dám bơi xa ra ngoài mà chỉ lẩn quẩn gần trong bờ. Em đùa nghịch với sóng và lặn mò tìm kiếm các vỏ sò để đem về kỷ niệm và làm quà cho mấy nhỏ bạn. Em lấy được mấy miếng đá tổ ong hình thù dị dạng coi rất hay.

Trong các thứ lấy được từ dưới biển đem về, em thích nhất là một vỏ sò lớn hơn hai nắm tay của em. Vì bị sóng dồi dập và chắc đã nằm dưới biển nhiều năm, nhiều chỗ bị bào mòn, lỗ chỗ nhưng thân sò màu trắng, láng lãy, có vài đường lằn ửng màu nâu hồng. Từ ngày đó tới giờ, cái vỏ ốc luôn luôn nằm trên bàn học của em và hàng ngày em vuốt ve, nhìn ngắm nó không chán.

Một hôm, ba hỏi em:

“Con đem cái vỏ ốc này về, con có nhớ biển không"”

Em gật đầu:

“Con thích cái vỏ ốc này lắm. Nó đẹp và làm con nhớ biển quá chừng luôn. Hồi đó, bên tai con lúc nào cũng có tiếng gió, tiếng sóng…ba há.”

Ba cười:

“Con có muốn nghe tiếng sóng biển đó không"”

Em lắc đầu:

“Muốn. Nhưng chưa tới ngày nghỉ mà ba. Mình phải đi xa lắm.”

Ba nói:

“Cái vỏ ốc đã thu tiếng sóng biển vào trong nó rồi. Con đưa lên tai, con sẽ nghe…”

Em nghĩ là ba chọc em. Nhưng khi em đưa cái vỏ ốc lên tai, lắng nghe. Rõ ràng em nghe tiếng rì rầm của sóng biển. Em càng chú ý thì tiếng sóng biển càng lớn hơn.

Em vui quá. Vậy là từ nay, ngày nào em cũng có thể nghe tiếng sóng biển trong chiếc vỏ ốc được rồi. Mỗi tối, học bài xong và trước khi tắt đèn đi ngủ, em đều đưa chiếc vỏ ốc lên tai để nghe tiếng sóng của biển cho đỡ nhớ, vì ba hứa, nếu năm nay em học giỏi, mùa hè tới em sẽ được đi nghỉ hè ở biển nữa. Cái vỏ ốc và tiếng sóng biển thì thầm bên tai, nhắc nhở em phải đạt điểm cao trong niên học.

Xuân Hoa

(15 tuổi. Ở Santa Ana)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm nay, tháng 9, đã là mùa Thu, nhưn (nhưng) trời còn nóng, không mát chúc (chút) nào. Cuột ( Cuộc) nghỉ hè đã hết, mùa nhập học đến rồi.
Lại thêm một học sinh thần đồng gương mẫu cho thanh thiếu nhi chúng ta, đó là Anlexandria Huỳnh, một sinh viên gốc Việt vừa ra trường năm nay,
Bà mẹ kế nói rồi tới bên chiếc xe, săm soi từng li từng tí chiếc xe ngựa đến đón mẹ con bà, coi còn chỗ nào không được vừa ý để sửa lại.
Vậy là tôi yên tâm. Năm nay, Trung Thu vào giữa tuần. Vào hôm Chủ Nhật, trước mấy ngày, tôi ngồi lại với các em chừng hơn tiếng đồng hồ sau buổi học, để loay hoay làm đèn Trung Thu với các em.
Em chờ goài (hoài), rồi Trung Thu cũng tới. Nó tới vào ngày Thứ Năm trong tuần, nhưn (nhưng) ba em thì nói đón chị Hằng vào tối thứ Tư, ngày 14, có sớm khôn (không) thì em khôn (không) biết.
Cũng tháng này, năm ngoái, khi thiếu nhi khắp nơi tưng bừng đón Tết Trung Thu, thì bạn Phạm thị Nhung, trường tiểu học Đức Bồng, Hà Tĩnh, chết vì bụng đói khi đi học.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn ông góa vợ, có một cô con gái ngoan hiền. Ông tục huyền với một người đàn bà đã có hai cô con gái. Khi ông chết đi, người đàn bà này lô tính ác hiểm,
Nhân mùa tựu trường, tôi ghi lại một bài viết của nhà thơ Thanh Tịnh, từ bao năm đã đi vào trường lớp, mãi mãi nằm trong tận tâm hồn người lớn tuổi cũng như thiếu nhi mới bắt đầu tập viết, tập đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.