Hôm nay,  

Thơ Bé

23/04/200600:00:00(Xem: 5432)

BAY VÀO CÕI TIÊN<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Truyện Thơ của: Ai Cơ Hoàng Thịnh

 

Tranh vẽ: Học sinh trường Footscray

 

Tóm tắt: Bà Phù Thủy cùng Mèo Mướp ngồi trên cây chổi thần bay rong chơi. Một làn gió thổi bay cái mũ, chó Đốm từ trong bụi chạy ra trả mũ và xin được cùng ngồi lên chổi thần để cùng bay. Đang bay thì bà phù thủy lại đánh rơi chiếc nơ cột trên tóc. Cả ba vội đáp xuống tìm kiếm, thì lúc đó….

 

9. Một tiếng kêu lanh lảnh!

 

Từ hốc cây phát ra

 

Rồi chim xanh hạ cánh:

 

“Tìm thấy rồi, thưa Bà!”

 

10. Chim cúi đầu, lễ phép

 

Trao trả lại chiếc nơ,

 

Thưa: “Tôi xin một chỗ

 

Trên chổi, được không cơ"”

 

+++

 

Tường Chinh & Các bạn,

 

. Elizabeth Kim Trang Lê,

 

Đã nhận bài  và hình mới của em. Tháng 8/06 tới sẽ có buổi phát giải “Bé Viết Văn Việt”. Mong Trang và các bạn gửi bài đều đặn để gia đình thiếu nhi VB có một ngày họp mặt Thiếu Nhi nhộn nhịp và vui vẻ.

 

. Vincent Bảo Phương mến,

 

Chị TC đã học xong và tháng 6 này ra trường. Hy vọng sau đó chị sẽ có nhiều thì giờ hơn để chăm cho “khu vườn thiếu nhi” của chúng mình.  Bài viết của em sẽ đăng sau loạt bài của Nguyễn Hoàng Uyên viết về “Lan Ngón Hồng”. Cám ơn em đã thăm hỏi chị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa hè, ba mẹ em cho em về Việt Nam thăm bà ngoại. Bà ngoại em ở dưới quê xa lắm, phải đi xe hơi mất nhiều giờ, và em rớt (rất) là mệt vì trời nón (nóng).
Đúng hôm nay, các bạn thiếu nhi được đến tham dự ngày phát Giải “Bé Viết Văn Việt”, cũng như hàng năm, giải “mầm non” này được dựa vào những cây “thông lớn” vững chãi.
Bà phù thủy đã cho người đàn bà hiếm muộn một hạt lúa. Người đàn bà đem về trồng, hạt lúa mọc mầm thành một cây hoa và cô bé tí hon ở giữa nhụy của bông hoa đó.
Chị em tên là Bảo Trân, tên ở nhà là chị bé Nhỏ, mà em đâu thấy chị nhỏ, chị cao lắm, mà gầy, gầy ốm thì đâu phải là bé.
Mình tên là Bích Đào, tên Mỹ của mình là Catherine. Năm nay mình 10 tuổi. Vì ba mình là Mỹ lai da den, nhiều đời, nên khi sinh ra mình, da mình không trắng, mà nâu.
Cô bé Tí Hon ngồi trên tàu lá sen, khóc sướt mướt vì không muốn ở nhà của lão cóc và không muốn lấy thằng con gớm ghiếc của lão cóc già.
Đã nhiều năm, tôi không hề nghỉ Hè vì tôi chẳng đi đâu. Hơn nữa, Trung Tâm Việt Ngữ nơi tôi cộng tác vẫn mở lớp Hè cho các em,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.