Hôm nay,  

Bé Viết Văn Việt

19/11/200600:00:00(Xem: 39293)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 273

EM THÍCH MÙA HÈ

Elizabeth Kim Trang Lê
Mỗi năm có bốn mùa và mỗi mùa đều có đặc điểm riêng của nó. Mùa Xuân là mùa hoa trổ nụ và mọi vật trong thiên nhiên hình như đều sống lại. Mùa hè thời tiết bắt đầu nóng hơn và mọi người muốn đổ xô ra biển. Mùa thu là mùa mà tất cả các học sinh phải trở lại trường học. Mùa đông là khi mà thời tiết trở nên lạnh và mọi người sẵn sàng chào đón ông già Noel và mừng năm mới. Rồi thì cái chu kỳ này lại cứ tiếp tục như thế. Nhưng trong tất cả các mùa, em thích nhất là mùa hè.

Các bạn có biết tại sao không" Em thích mùa hè vì khi đó mọi vật bắt đầu ấm dần, và em thích được sống ở ngoài trời nhiều hơn. Đó là lúc mà em có thể gặp các bạn để tán gẫu với nhau hay là đi tới nhà của nhau chơi, hoặc em sẽ có nhiều giờ hơn với các cháu của em. Hơn nữa em thích mùa hè bởi vì đây là lúc em không phải đi học, em không phải bận rộn với bài tập ở nhà, những projects, những bài thi v.v… Ngoài ra em còn thích được đi bơi với các bạn láng giềng vào những ngày trời nóng bức. Mùa hè cũng là lúc tốt nhất để đi nghỉ hè hay đi biển với gia đình.

Mỗi mùa hè, em được một chuyến đi du lịch xa. Như mùa hè rồi, em được đi Grand Canyon, Lake Havasu và Las Vegas với mẹ. Mùa hè em còn có thể đi biển và chạy trên bãi cát để giỡn sóng với gia đình. Mùa hè là lúc mà nước biển ấm nhất trong năm. Trong mùa hè em còn được đi thăm nhiều điểm du lịch như Disneyland, Universal Studios Hollywood v.v… Vui hơn nữa đây cũng là lúc cháu của em từ Texas về Cali nghỉ hè một tháng. Đừng nghĩ rằng em không học gì trong suốt thời gian nghỉ hè, nhờ có đi du lịch em học rất nhiều điều. Như năm rồi em học thêm được một điều mới khi đi thăm London Bridge. Em được biết khởi thủy nó được xây ở nước Anh nhưng sau đó được một người Mỹ mang về đặt tại tiểu bang Arizona. Thật là lý thú! Nếu không được đi du lịch mùa hè rồi em sẽ không hiểu London Bridge là gì.

Em cũng thích mùa hè bởi vì thời tiết ấm hơn em không phải lo lắng khi quên mang theo chiếc áo lạnh lúc đi ra ngoài. Mùa hè nước ở hồ tắm ấm hơn nên em mới có thể bơi được.

Mặc dù không tới trường, em vẫn  đi đến  lớp tutoring để học thêm toán và Anh văn để chuẩn bị cho mùa học tới. Em lại có thêm nhiều bạn mới. Mùa hè vừa học lại vừa chơi nên không bao giờ em biết chán.

Tóm lại, em thích mùa hè bởi vì đó là dịp được nghỉ ngơi. Còn những mùa khác thường là mùa em bận rộn. Chắc chắn rằng các bạn đều cùng có ý nghĩ như em.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình đón Giáng Sinh sớm của Thiếu Nhi Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trên Đài VNA-TV.
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai đứa con gái. Trước nhà có hai cây hoa hồng, một ra bông đỏ, một ra bông trắng vì vậy tên của hai cô là Bạch Tuyết và Hồng Hoa. Hai cô thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều coi họ như bạn. Vào một ngày mùa đông, có chú gấu đến xin vào nhà sưởi ấm và chú trở thành bạn của hai cô. Mùa đông qua và mùa Xuân tới, họ lại càng thân mật với nhau hơn...
Các bạn thân mến, Hồi nhỏ mình có học một câu trong chương trình tiếng Việt: Thời gian thấm thoắt thoi đưa Nó đi đi mãi, không chờ đợi ai!
Mùa lễ Tạ Ơn vừa mới qua, nhưng em vẫn còn cảm thấy niềm vui lâng lâng, khi em đuợc làm một việt (việc) nhiều ý nghỉa (nghĩa).
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa, sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Trước nhà có hai cây hoa hồng ra bông trắng và đỏ,nên một cô tên là Bạch Tuyết, một cô tên là Hồng Hoa. Hai cô gái thường vào rừng hái trái nên các thú rừng đều là bạn của họ. Một đêm đông, có tiếng gõ cửa, một chú gấu xin vào trú lạnh. Gấu được ngồi sưởi ấm bên bếp lửa và hai cô gái quen dần, đùa giỡn với gấu rất thân mật...
Em chưa hề nhìn thấy con gà Tây khi nó chưa chết như thế nào! Nhưn (Nhưng) năm nào mà đến ngày Lễ Tạ Ơn là em lại thấy một con gà tây chết rồi mà thơm phứt (phức), trần trụi nằm trên cái khay lớn, lấy từ trong cái lò nướng đem ra.
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.