Hôm nay,  

Thơ Bé

11/12/200100:00:00(Xem: 8041)
MẸ

(Tặêng Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc không có ba, còn MiMi không có má)

Mẹ là gì vậy"
Mọi người đều có
Sao em không có
Em chỉ có ba
Coi bạn em kìa
Luôn luôn khoe mẹ
Mẹ đẹp lắm cơ
Mẹ ngọt như bánh
Mẹ thơm như sữa
Mẹ ngon như kem
Mẹ nhất trên đời
Thương ai bằng mẹ!

Em về hỏi ba
Mẹ em ở đâu
Sao em không thấy
Ba chỉ lắc đầu
Mẹ giờ xa lắm!


Đêm dỗ em ngủ
Mắt ba buồn sao
Bên ngoài khung cửa
Aùnh trăng soi vào

Trăng đâu phải mẹ
Tuổi thơ chúng em
Em không có mẹ
Còn Ngọc mất ba

Trăng ơi trăng ơi
Em buồn ghê lắm
Trăng xẻ làm hai
Chia cho Tiểu Ngọc
một nửa ba
Một nửa cho em
là mắt mẹ
được không"

MiMi
(Bạn của Julie Quỳnh.
11 tuổi. Lớp 5, Carrillo Elementary, Westminster)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các em thân mến, Tương lai của đất nước đều tùy thuộc vào tuổi trẻ, vì vậy, ở Mỹ, việc mở trường, dạy dỗ trẻ em được xếp vào hàng quan trọng nhất.
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy giam trong chiếc hộp sắt, bỏ giữa rừng. Một hôm, có công chúa nước láng giềng đi lạc, gặp chiếc hộp và nghe giọng nói của hoàng tử từ trong chiếc hộp sắt, cho biết nếu nàng bằng lòng lấy chàng thì sẽ giúp nàng về nhà. Công chúa về nhà, nhưng không đi cứu hoàng tử, vua cha sai hai cô gái đi và bị phát giác.
Các bạn thân mến, Câu chuyện mà chị Tường Chinh muốn kể cho các bạn đã đến kỳ 4, nhưng vẫn chưa hết đâu các bạn nhé! Các bạn cứ từ từ mà đọc, ngẫm nghĩ xem điều nào thích ứng với mình, và bắt đầu lựa chọn, bắt đầu mỗi thay đổi, các bạn nhé.
Hôm nay cô giáo không ra đề tài đề viết luận văn, bạn nào muốn viết gì cũn (cũng) được, mà viết bằng tiến (tiếng) Việt là được, nên em viết về mẹ của em.
Mỗi năm, lớp dạy tiếng việt của tôi càng có thêm nhiều học trò mới. Có em còn nhỏ, có em đã lớn rồi mà nói tiếng Việt chưa sành sõi, có em còn chưa nói được tiếng Việt nào.
Tóm tắùt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy giam vào chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Ngày nọ có một công chúa đi lạc, nhìn thấy và nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy và cứu người trong hộp và được hướng dẫn trở về hoàng cung.
Các bạn thân mến, Tuần này, chị Tường Chinh lại tiếp tục bài của chị, mời các bạn cùng đọc: Các em thân mến,
Em đi học tiếng Việt được hai năm, bắt đầu từ lớp một, vì em đã được bà ngoại dạy tiếng việt ở nhà và nói được nhưn (nhưng) không biết viếc (viết), biết đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.