Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn,

20/04/200300:00:00(Xem: 3584)
. Chị Mỹ Lan thương,
Càng ngày em càng yêu thích trang Thiếu Nhi của Việt Báo và cảm phục các bạn viết văn bằng tiếng Việt. Nhờ đọc bài dự thi mà tiếng Việt của em đã khá hơn chút và em đã viết được một bài để gửi cho chị đây. Em có một thắc mắc nhờ chị Mỹ Lan giải thích dùm. Từ khi nói tiếng Việt sõi, tới trường, gặp bạn bè người Việt, em thường nói chuyện với bạn bằng tiếng Việt. Em bị phản ứng kỳ lắm kìa, các bạn em, không những đã không nói chuyện bằng tiếng Việt với em mà còn cười chê, kéo nhau tránh xa em, làm như em là một con vật gì kỳ cục lắm vậy. Có bạn còn nhăn mặt nói bằng tiếng Mỹ: “Bạn nói gì, tôi không hiểu”, rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng em chỉ nói tiếng Việt với bạn khi nào chỉ có các bạn người Việt với nhau thôi, còn có một hay vài người bạn Mỹ thì em nói tiếng Mỹ mà. Em biết các bạn đó trong nhà cũng còn ông bà, cô bác đều nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, lẽ nào ở nhà các bạn câm miệng không nói gì sao" Chị Mỹ Lan ơi, từ nay em có nên chỉ nói tiếng Mỹ với người Việt" Chào chị Mỹ Lan và chúc chị khỏe mạnh, tươi vui. (Cassie Ta, Tustin, CA)
.Cassie thân mến,

Đọc thư Cassie Ta, con có tên là Cát Cát, Mỹ Lan phải suy nghĩ nhiều lắm mới dám trả lời. Theo Mỹ Lan biết, quả thật ở trường học, rất nhiều bạn người Việt không biết nói tiếng Việt, hoặc ngại nói vì tiếng Việt dở quá. Còn các bạn nghe Cát Cát nói tiếng việt mà cười chê là có thể vì các bạn đó không được phụ huynh giảng giải cho biết về gốc gác, quê hương mình, không biết tầm quan trọng của tiếng mẹ đẻ. Nhiều bậc ông bà nội ngoại, cô bác chú dì cũng rất buồn phiền về thứ ngôn ngữ gốc gác mà con cháu không chịu học nên trong gia đình, các thế hệ đã khó cảm thông nhau mà còn gây chia rẻ, xích mích và xa cách.
Tuy vậy, không phải cộng đồng mình không có người hiểu rõ sự bỏ rơi tiếng mẹ đẻ đó, mà đang cố gắng tìm đủ cách đưa tiếng Việt vào các chương trình học. Vừa rồi, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân đã ứng trúng cử vào khu học chánh thành phố Garden Grove, và LS Lân cũng đang cố gắng làm sao để các thế hệ trẻ hiểu rõ tầm quan trọng của tiếng mẹ đẻ của mình đẻ giới thiệu lịch sử, văn hóa, đất nước của mình cho thế giới bằng nhiều thứ ngôn ngữ.
Còn Cát Cát đừng buồn vì một số nhỏ thiếu ý thức. Hiện nay các trung tâm Việt Ngữ mở ra rất nhiều và trung tâm nào cũng đầy học sinh, kể cả các anh chị sinh viên, trước đây không có phương tiện để học hỏi tiếng mẹ đẻ, nay cũng quay trở lại ngồi lớp rất thấp để được học từ đầu.
Hoan hô bài viết của bạn. Bạn viết hay lắm và sẽ đăng trong số báo này để giới thiệu Cát Cát vào gia đình Việt Báo Thiếu Nhi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu bạn bị lạc trong thiên nhiên xa lạ, bạn cần phải biết cách làm sao để sống còn. Kiếm một nơi trú ẩn là việc quan trọng trước tiên có thể giúp bạn sống sót, nhưng kể từ khi bạn bị lạc bạn cần phải làm một cái lều làm bằng vật liệu thiên nhiên lấy ở xung quanh.
Ngày xửa ngày xưa có một con bạch tượng ra đời. Với vẻ đẹp có một không hai, nó là vật báu của nhà vua. Vào những ngày lễ hội, nhà vua cuỡi trên lưng voi, đi khắp đó đây. Nhìn thấy con voi, ai đi trên đường phố cũng trầm trồ khen: “Coi kìa, con voi đẹp quá đi thôi!”
Hôm nay em bị bịn (bịnh) và khôn (không) đi học được. Ở nhà em buồn và còn bị má em la nữa. Má nói tại hôm qua em thức khua (khuya) quá, sán (sáng) khôn (không) ăn sán (sáng) và khôn (không) mặc áo áo lạnh, nên em mới ho và nón (nôn). Má phải nghỉ làm để đưa em đi thăm Bát (bác) sĩ và ở nhà với em. Má nói khôn (không) cho em chơi game nữa.
Khóa Huấn Luyện Và Tu Nghiệp Sư Phạm Kỳ thứ XXV
Trong danh sách các trường học tư tại Quận Cam, Page Private School luôn là một trong mười trường học được chọn đứng hàng top ten trong khu vực quận Cam. Page Private School thành lập từ năm 1908 và hiện nay có hai chi nhánh tại thành phố Costa Mesa và Garden Grove. Đây là hai thành phố được trãi dài trong khu vực Quân Cam, nơi qui tụ khá nhiều cư dân Mỹ gốc Á Châu.
Ngày xửa ngày xưa, có một con thỏ đến nằm ngủ dưới gốc cây dừa. Khi nó thức dậy, một trái dừa lớn rơi xuống đất, và một tiếng “bộp” vang lên! Nghe tiếng động, con thỏ nhẩy lên và kêu: “Trái đất đang rạn nứt!”. Sau đó, một con thỏ khác hùa theo, rồi một con thỏ nữa hùa theo cho đến khi cả trăm con thỏ cùng chạy và la lên: “Trái đất đang rạn nứt!”.
Như Thụy là học sinh cũ của tôi. Một năm nay em không học tiếng Việt nữa, vì mẹ em bận không đưa em đến trường được. Em học rất giỏi, gia đình đã mua thưởng cho em một laptop. Đôi khi ghé thăm em, lúc nào tôi cũng thấy em ôm máy.
Em rất thích Hoa. Học và làm bài xong, em chạy ra vườn tưới hoa và tìm hoa nở. Hôm nay vườn nhà em có một cây hoa nở thật nhiều hoa, em đặt tên là Mai trắng vì hoa nở giống y chan (chang) hoa mai, nhưng nó màu trắng. Hoa nở nhiều thật nhiều, màu trắng đầy cành, giống như bị có tuyết.
Kính chào các phụ huynh và các thiếu nhi thân mến,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.