Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn,

20/04/200300:00:00(Xem: 4586)
. Chị Mỹ Lan thương,
Càng ngày em càng yêu thích trang Thiếu Nhi của Việt Báo và cảm phục các bạn viết văn bằng tiếng Việt. Nhờ đọc bài dự thi mà tiếng Việt của em đã khá hơn chút và em đã viết được một bài để gửi cho chị đây. Em có một thắc mắc nhờ chị Mỹ Lan giải thích dùm. Từ khi nói tiếng Việt sõi, tới trường, gặp bạn bè người Việt, em thường nói chuyện với bạn bằng tiếng Việt. Em bị phản ứng kỳ lắm kìa, các bạn em, không những đã không nói chuyện bằng tiếng Việt với em mà còn cười chê, kéo nhau tránh xa em, làm như em là một con vật gì kỳ cục lắm vậy. Có bạn còn nhăn mặt nói bằng tiếng Mỹ: “Bạn nói gì, tôi không hiểu”, rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng em chỉ nói tiếng Việt với bạn khi nào chỉ có các bạn người Việt với nhau thôi, còn có một hay vài người bạn Mỹ thì em nói tiếng Mỹ mà. Em biết các bạn đó trong nhà cũng còn ông bà, cô bác đều nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, lẽ nào ở nhà các bạn câm miệng không nói gì sao" Chị Mỹ Lan ơi, từ nay em có nên chỉ nói tiếng Mỹ với người Việt" Chào chị Mỹ Lan và chúc chị khỏe mạnh, tươi vui. (Cassie Ta, Tustin, CA)
.Cassie thân mến,

Đọc thư Cassie Ta, con có tên là Cát Cát, Mỹ Lan phải suy nghĩ nhiều lắm mới dám trả lời. Theo Mỹ Lan biết, quả thật ở trường học, rất nhiều bạn người Việt không biết nói tiếng Việt, hoặc ngại nói vì tiếng Việt dở quá. Còn các bạn nghe Cát Cát nói tiếng việt mà cười chê là có thể vì các bạn đó không được phụ huynh giảng giải cho biết về gốc gác, quê hương mình, không biết tầm quan trọng của tiếng mẹ đẻ. Nhiều bậc ông bà nội ngoại, cô bác chú dì cũng rất buồn phiền về thứ ngôn ngữ gốc gác mà con cháu không chịu học nên trong gia đình, các thế hệ đã khó cảm thông nhau mà còn gây chia rẻ, xích mích và xa cách.
Tuy vậy, không phải cộng đồng mình không có người hiểu rõ sự bỏ rơi tiếng mẹ đẻ đó, mà đang cố gắng tìm đủ cách đưa tiếng Việt vào các chương trình học. Vừa rồi, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân đã ứng trúng cử vào khu học chánh thành phố Garden Grove, và LS Lân cũng đang cố gắng làm sao để các thế hệ trẻ hiểu rõ tầm quan trọng của tiếng mẹ đẻ của mình đẻ giới thiệu lịch sử, văn hóa, đất nước của mình cho thế giới bằng nhiều thứ ngôn ngữ.
Còn Cát Cát đừng buồn vì một số nhỏ thiếu ý thức. Hiện nay các trung tâm Việt Ngữ mở ra rất nhiều và trung tâm nào cũng đầy học sinh, kể cả các anh chị sinh viên, trước đây không có phương tiện để học hỏi tiếng mẹ đẻ, nay cũng quay trở lại ngồi lớp rất thấp để được học từ đầu.
Hoan hô bài viết của bạn. Bạn viết hay lắm và sẽ đăng trong số báo này để giới thiệu Cát Cát vào gia đình Việt Báo Thiếu Nhi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ban Tổ Chức, Ban Giám Khảo và một số em thí sinh Giải Gương Mẫu lần thứ 5.
Em biết ba mẹ đã đi mua sắm từ mấy tuần trước để chọn những món quà cho các con. Năm nào cũng vậy, quà ba mẹ mua, gói đặt dưới cây thông, mỗi năm mỗi khác, rất khó đoán.
Để đón Lễ Giáng Sinh và chào mừng năm mới Tết Dương Lịch, các em được nghỉ đến hai tuần lễ. Buổi học cuối cùng, các em không còn để tâm vào sách vở, lời giảng của cô thầy.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng bác nông dân nghèo cầu khẩn mãi mới có được một mụn con trai, nhưng cậu bé chỉ bằng ngón tay cái, nuôi hoài không lớn. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng. Cậu chui vào lỗ tai con ngựa và thét lớn, sai bảo ngựa chạy vào rừng. Có hai người đi đường thấy ngựa chạy mà không có người đánh xe nên tò mò đi theo. Khi phát hiện cậu bé, hai người nói với lão nông dân...
“Ông ơi! Năm nay con rất ngoan, học giỏi và biết phụ giúp mẹ làm việc nhà, con xin ông tặng cho con ba món quà: một chiếc cặp mới, một đôi dép và bộ ghép hình”.
Ban Thiếu Nhi CLB Tình Nghệ Sĩ hợp ca “Học Sinh Hành Khúc.”
Cuối tuần vừa rồi, ba mẹ cho em đi mua quần áo mặc mùa lễ Noel. Mua sắm xong, em còn được đi ăn phở, món ăn Việt Nam mà em thích nhất. Em có thể ăn liền một tuần mà không ngáng (ngán).
Các em thân mến, Đối với các em, mùa Lễ cuối năm là những ngày các em có nhiều đồ chơi, nhất là trong dịp Giáng Sinh.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng bác nông dân nghèo hiếm muộn. Cầu khẩn mãi mới có một cậu con trai, nhưng bé bằng ngón tay cái. Một hôm, bác nông dân chuẩn bị vào rừng đốn củi, bác lẩm bẩm ao ước giá có người đánh xe cho bác vào rừng thì thích quá. Cậu bé nghe xong, bảo cha là sẽ đánh xe vào rừng cho cha.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.