Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

20/07/200300:00:00(Xem: 3683)
Thư của Khủng Long Con:
Chị Mỹ Lan ới ời, em là con Khủng Long gần bị tuyệt chủng tới nơi rồi. Em làm chị sợ hả" Em hông tin đâu. Chị cũng là Khủng Long mà sợ cái gì hông biết nữa. Khi nào có thêm Thơ em sẽ gửi cho chị coi nữa nha.
Khủng Long Con,
Chị hiền thấy mồ chứ đâu phải dữ như Khủng Long đâu. Nhớ gửi thêm Thơ cho chị nha. Bài thơ của em làm được các bác, các chú khen lắm đó.

Thư của Đậu Phọng:


Chị Mỹ Lan ơi, mẹ em nhờ em gửi bài thơ này cho chị. Bài thơ do em viết lại cho mẹ nên mẹ để tên em vô luôn. Em thương mẹ em quá hà.
Đậu Phọng thương,
Em cho chị gửi lời thăm và cảm ơn mẹ em nhé. Bài thơ của bác hay quá. Em cũng giỏi thiệt, biết đi theo mẹ ra vườn còn viết lại cho mẹ bài thơ nữa. Em làm chị vui và tự hào lắm. Nhớ viết thư cho chị nhé.

Nhắn Lí Lắc,
Lí Lắc à, sao em lí lắc quá vậy. Em làm chị thèm súp chua ngọt quá rồi nè. Mai mốt chị sẽ ghé thăm nhà em để được nếm thử món súp chua ngọt do mẹ em nấu nha.

MỸ LAN

Thì giờ lúc nào cũng bị hạn định, nếu không, ngày Chủ Nhật 13 tháng 8 vừa qua, buổi phát giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” được kéo dài thêm vài tiếng đồng hồ,
Bướm bướm là loài côn trùng em yêu thích. Tại sao? Vì trong thiên nhiên nhờ có bướm bướm bay lượn, vườn hoa thêm đẹp với những màu sắc khác nhau trên từng loàai bướm
Tóm tắt: Ngày xưa, ở ven rừng nọ có hai anh em tên là Hansel và Gretel, ở với cha và mẹ kế trong một ngôi nhà tồi tàn, nghèo khổ. Cả gia đình sống bữa đói bữa no,
Mới đọc thông báo về khóa tu nghiệp Sư Phạm do Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California tổ chức, vậy mà 3 ngày 28,29,30 tháng 7 cũng vừa qua, khóa tu nghiệp sư phạm cũng đã xong, bây giờ chỉ còn lại kỷ niệm.
Đúng hôm nay, Chủ Nhật ngày 13 tháng 8, vào buổi chiều, giải thưởng “Bé Viết Văn Việt” lại được tổ chức, vui vẻ, thân ái bên cạnh giải thưởng “Viết Về Nước Mỹ”.
Ngày xưa, rất xa xưa, có hai anh em mồ côi mẹ, sống cùng cha và bà mẹ kế trong một ngôi nhà nhỏ gần khu rừng rộng lớn. Người anh tên là Hansel và cô em gái tên Gretel.
Mùa Hè năm nay, tôi nhận được một lá thư của người học trò cũ tên là Phong. Mỗi năm tôi phụ trách một hai lớp, học trò đông, mỗi năm mỗi lên lớp, mỗi lớn, rồi lên Đại Học, có em đã ra đời, tôi nhớ không xuể.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.