Hôm nay,  

Thơ Bé

01/02/200400:00:00(Xem: 8552)
tn_02012004_2tn_02012004_3
Các bạn ơi!
Trong dịp Tết Nguyên Đán, các bạn thiếu nhi ăn nhiều quá, chơi nhiều quá nên không ai chịu làm thơ gửi cho Mỹ Lan. Mỹ Lan phải "cầu cứu" Ông La Fontaine, để gửi tới các bạn một bài thơ ngụ ngôn, do cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra Việt Ngữ.


CON LỪA
VÀ CON CHÓ CON

Tài tự nhiên, xin ai chớ ép,
Gượng nên công có đẹp mẽ gì"
Mấy đời những đứa ngu si,
Làm ra mặt thiệp nó thì nên duyên.
Ai cũng mến là "thiên chi phó",
Bẩm sinh ra sẳn có mấy người.
Ai tài thì cũng mặc ai,
Lừa ngu, chuyện nọ, là bài dạy khôn:
Gã lừa ấy đến hôn ông chủ,
Nghĩ thầy ta há phụ không yêu!
Chó kia phỏng lớn bao nhiêu,


Ông, bà bữa sớm bữa chiều cho ăn.
Lại có lúc quá thân hôn hít,
Lại có khi quấn quít xoa đầu,
Trò vè phỏng có chi đâu.
Chỉ giơ chiếc vó, gâu gâu một hồi.
Đùa bỡn có thế thôi mà quí,
Còn ta đây động tí thì đòn,
Rầy ta, há lại không khôn,
Cũng là như rứa phỏng còn khó chi.
Nhân thấy chủ đang khi đắc ý,
Lừa ta bèn rủ rỉ đến bên:
Móng chân cùn cụt đưa lên,
Vuốt cằm ông chủ mà rên một hồi.
Chủ vội thét: Lừa toi. Quái lạ!
Đem gậy đây, sửa gã một phen.
Nói rồi cầm gậy đả liền,
Để lừa rối rít như điên như cuồng.
Thế là thôi hết tấn tuồng.

(trích bài "L" âne et Le Petit Chien
trong Les Fables De La Fontaine,
Nguyễn Văn Vĩnh dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong suốt tháng này, nhất là ngày Rằm tháng 7 âm lịch, mọi chùa đều tổ chức Lễ Vu Lan, nhắc nhở đến lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Bảo Ngọc có đọc được một câu chuyện nhỏ này, xin kể để Bảo Ngọc và các bạn cùng suy nghĩ. Chuyện là:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em tên là Hansel và Gretel sống với cha và mẹ ghẻ trong mô ngôi nhà lụp xụp bên ven rừng. Họ rất nghèo, cơm không đủ ăn. Một đêm khuya hai anh em đói quá, ngủ không được, nghe câu chuyện mẹ ghẻ bàn với cha phải đem hai đứa bỏ vào trong rừng vì thức ăn không đủ để nuôi.
Năm nay, tôi lại được “lên lớp” theo các em. Vừa thấy tôi bước vào lớp, các em đã reo hò ầm ỹ và câu hỏi đầu tiên không phải hỏi về sức khỏe của tôi mà là hỏi tôi có mang theo bánh ngọt và nước đá không? Tôi cười thật tươi với các em và gật đầu.
Năm nay em lên lớp 4 của trường học tiếng Việt. Tháng 9 là mùa khai giảng của cả trường Mỹ và trường Việt luôn. Ngày nhập học năm nay em hơi buồn vì phải xa cô giáo mà em rất là thươn (thương).
Gương sáng thiếu nhi cho chúng ta hãnh diện và noi theo rất nhiều, nhiều bạn thiếu nhi xuất sắc trong các bộ môn âm nhạc, trình diễn đàn piano, violin, ca hát, nhưng gương thiếu nhi là một nhà báo thì chắc chỉ mới có một là bạn Christopher Nguyễn.
Ảnh Thiếu Nhi: Mùa Vu Lan, NaNa Vẽ Tranh Tặng Ba Mẹ
Các bạn thân mến, Nghỉ Hè đã qua, rồi nhập học vui với trường lớp không bao lâu thì mùa Trung Thu lại sắp sửa đến! Ông trăng tròn
Em mới dọn nhà về đây, nhà em gần chùa lấm (lắm), em chỉ đi bộ là tới nên mẹ cho em đi học tiếng Việt tại chùa. Em thít (thích) lấm (lắm) vì bà ngoại dạy hoài, em không thít (thích). Cô giáo đưa em vào lớp, lớp Ba đông lắm. Cô nói em vui để học vì cô giáo lớp em vui và thương học trò.
Thưa cô, Năm nay, em không được đến trường học tiếng Việt với cô nữa, em rất buồn. Em viết thư này để cám ơn và giã từ cô.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.