Hôm nay,  

Công Cha Nghĩa Mẹ Ơn Thầy

13/06/200400:00:00(Xem: 3560)
tn_06132004_2

Kenny Kim đi câu cá tại bờ biển Long Beach.

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 141/Người viết: HOÀNG KIM

Thi cử xong xuôi thì kỳ nghỉ hè cũng kề cận. Nhìn lại ba em, thấy ông gầy đi tới mấy pound, mới biết, suốt cả năm học vừa rồi, ba em đã lo lắng cho chúng em học hành, ăn uống, sinh hoạt mất bao công sức và khổ nhọc biết chừng nào. Nhưng nụ cười ba em vẫn tươi tắn, đó là nhờ kết quả học hành của chúng em.
Chúng em ngồi lật lại album, xem những tấm hình chụp từ khi còn trong bụng mẹ, chỉ là cái bào thai ngo ngoe được bác sĩ chiếu lên máy điện toán cùng những tấm hình vừa lọt lòng mẹ khoảng vài phút cho đến ngày hôm nay. Chúng em xem lại những video quay lại hình ảnh lúc mới chập chững biết đi và biết gọi tiếng ba tiếng má đầu tiên…Rồi lớn dần lên, đi học, những cuộc thi đua ở trường, học đàn, đi chơi, ở biển, ở núi…
Ba em, em biết nói sao về ba em cho hết lòng của em! Buổi sáng ba dậy rất sớm, lo bữa ăn sáng rồi đưa chúng em tới trường. Mỗi buổi chiều ba đều tới sớm, đứng chờ trước cổng trường để đón chúng em. Thấy chúng em một ngày học hành, nhiều lúc mệt mỏi, ba lấy khăn giặt nước nóng lau mặt và lau cả đến lòng bàn chân cho chúng em. Chưa hết, bắt chúng em uống nước cam tươi do chính ba làm hay ăn một hủ Yoyurt Danon. Mùa nào có trái cây đó, lúc nào ba em cũng tự tay rửa sạch sẽ, cắt sẳn cho chúng em. Bữa cơm do chính ba nấu nướng, dọn lên. Món ăn nào ngon, chúng em ăn thích miệng là ba nhường nhịn, ép chúng em phải ăn cho nhiều. Khi chúng em đã no và khỏe lại rồi thì ba kèm chúng em làm bài tập ở trường, tập đàn, tập hát, vẽ tranh, hoặc đi tập thể dục, đạp xe, bơi lội… Ba luôn luôn bận rộn, ngày nghỉ của chúng em là ngày ba mệt nhiều nhất, giúp chúng em vào internet lấy tài liệu viết project, đưa đi thư viện đọc sách, học tiếng Việt, học đàn và hát, hoặc thăm bà con họ hàng…Hễ lúc nào khó khăn, lúc vui lúc buồn đều có ba bên cạnh. Các bạn có thấy ba của chúng em dễ thương quá chừng, là nhất đối với chúng em không" Đó là chúng em chỉ mới nói về ba thôi, còn má nữa, kể làm sao cho hết. Chúng em thật hạnh phúc có ba có má.


Ở trường em có thầy cô. Các thầy cô chăm chút, thương yêu, dạy dỗ chúng em. Em nhớ tục ngữ Việt Nam có câu: “Không thầy đố mầy làm nên”. Ngoài việc học chữ, chúng em còn được giáo dục trở thành một con người có học, biết cách xử sự để vững chãi bước vào tương lai, mai sau thành người hữu dụng.
Nhất là khi chúng em vào mái trường Roosevelt. Ở đây thầy cô đều tận tâm dạy dỗ, chăm dắt học sinh. Nhà trường lại đầy đủ các phương tiện về máy điện toán, về khoa học kỹ thuật nên chúng em tiến bộ rất nhanh. Gate là một chương trình rất tốt, giúp cho một số học sinh đặc biệt từ 11 tuổi đã có thể thi vào Đại Học mà chỉ ở nước Mỹ mới có, và cũng nhờ ba và thầy cô mà chúng em đã được cử đi thi đại học, mặc dù năm nay chúng em mới 11 tuổi.
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy ví như trời biển. Chúng em thương yêu ba, thương kính thầy cô giáo và tự hứa phải ngoan ngoãn, lễ phép và cố gắng học thật giỏi để mai này thành người tốt, giúp ích cho xã hội cũng là một cách trả ơn cha mẹ và thầy cô.
Kenny Hoàng Kim

Mùa Xuân rón rén về Từ giữa đêm giao thừa Sáng nay em dậy trễ Mùa Xuân màu rất vàng Đậu trên nhành mai nở
Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy gian ác nhốt vào chiếc hộp sắt đem bỏ vào rừng sâu. Ngày nọ, có một công chúa nước láng giềng vào rừng chơi, bị lạc nên gặp chiếc hộp sắt. Chiếc hộp phát ra lời nói rằng, nếu công chúa bằng lòng lấy người trong chiếc hộp thì sẽ được chỉ dẫn về cung và phải trở lại cứu người trong hộp. Sau đó công chúa về nhà, vua cha sai cô gái con nhà xay lúa đi thay công chúa, nhưng khi dao đâm vào chiếc hộp, chiếc hộp vẫn trơ trơ và tiếng nói trong hộp phát giác cô là con nhà xay lúa. Vua lại sai một cô gái chăn heo đẹp hơn, nhưng tiếng nói trong hộp lại cho biết, cô chăn heo nên về nhà và nhắn đích thân công chúa phải đến đây, nếu không, lâu đài sẽ sụp đổ...
Các em thiếu nhi thân mến, Mấy ngày đầu Xuân náo nức, vui chơi, ăn uống, mừng vui lễ hội cũng đã qua, nhanh qua phải không các bạn?
Năm nay Tết rơi vào ngày thứ Ba, vì ngày tết Việt Nam không phải ngày lễ nước Mỹ, nên ba mẹ em phải đi làm việc và chúng em cũn (cũng) phải đi tới trường học.
Tết Kỷ Hợi, năm con Heo, heo ăn, nằm, heo kêu ủn ỉn heo chơi, không làm gì hết! Nhưng con người thì năm con gì cũng phải bận rộn công này việc kia. Ngày Tết rơi vào thứ Ba, nên tôi cũng phải đi làm như mọi người công dân Mỹ và các sắc tộc khác.
Tóm tắt: Ngày xưa có một vị hoàng tử bị mụ phù thủy gian ác nhốt trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một hôm có nàng công chúa nước nọ vào rừng chơi rồi đi lạc. Nàng gặp chiếc hộp và nghe tiếng nói từ trong chiếc hộp phát ra, cho biết là sẽ giúp nàng trở về cung điện, với điều kiện là nàng phải trở lại với con dao để mở hộp cứu chàng và lấy chàng làm chồng. Nàng công chúa được hướng dẫn trở về cung điện, nhưng vua không muốn gã công chúa, đã tráo một cô gái con nhà xay lúa đi. Cô gái mở hộp không được và tiếng nói trong hộp cho biết đã nhận ra cô ta là con nhà xay lúa...
Chỉ còn có một ngày nữa là chúng ta đón Tết Nguyên Đán mà mùa Xuân đã rộn ràng từ cả tháng trước với chợ hoa, với những gian hàng mứt bánh, những dây, những bánh pháo hồng. Muôn hoa đã khoe cành nụ với với không khí mát mẻ của tiết Xuân!
Mỗi năm, khi ngày Tết sắp đến, gia đình em lúc nào cũng thật bận rộn chuẩn bị đón năm mới. Theo bố mẹ em, năm mới trong nhà cửa mọi thứ phải gọn gàng, sạch sẽ và mới mẻ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.