Hôm nay,  

Công Cha Nghĩa Mẹ Ơn Thầy

13/06/200400:00:00(Xem: 3362)
tn_06132004_2

Kenny Kim đi câu cá tại bờ biển Long Beach.

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 141/Người viết: HOÀNG KIM

Thi cử xong xuôi thì kỳ nghỉ hè cũng kề cận. Nhìn lại ba em, thấy ông gầy đi tới mấy pound, mới biết, suốt cả năm học vừa rồi, ba em đã lo lắng cho chúng em học hành, ăn uống, sinh hoạt mất bao công sức và khổ nhọc biết chừng nào. Nhưng nụ cười ba em vẫn tươi tắn, đó là nhờ kết quả học hành của chúng em.
Chúng em ngồi lật lại album, xem những tấm hình chụp từ khi còn trong bụng mẹ, chỉ là cái bào thai ngo ngoe được bác sĩ chiếu lên máy điện toán cùng những tấm hình vừa lọt lòng mẹ khoảng vài phút cho đến ngày hôm nay. Chúng em xem lại những video quay lại hình ảnh lúc mới chập chững biết đi và biết gọi tiếng ba tiếng má đầu tiên…Rồi lớn dần lên, đi học, những cuộc thi đua ở trường, học đàn, đi chơi, ở biển, ở núi…
Ba em, em biết nói sao về ba em cho hết lòng của em! Buổi sáng ba dậy rất sớm, lo bữa ăn sáng rồi đưa chúng em tới trường. Mỗi buổi chiều ba đều tới sớm, đứng chờ trước cổng trường để đón chúng em. Thấy chúng em một ngày học hành, nhiều lúc mệt mỏi, ba lấy khăn giặt nước nóng lau mặt và lau cả đến lòng bàn chân cho chúng em. Chưa hết, bắt chúng em uống nước cam tươi do chính ba làm hay ăn một hủ Yoyurt Danon. Mùa nào có trái cây đó, lúc nào ba em cũng tự tay rửa sạch sẽ, cắt sẳn cho chúng em. Bữa cơm do chính ba nấu nướng, dọn lên. Món ăn nào ngon, chúng em ăn thích miệng là ba nhường nhịn, ép chúng em phải ăn cho nhiều. Khi chúng em đã no và khỏe lại rồi thì ba kèm chúng em làm bài tập ở trường, tập đàn, tập hát, vẽ tranh, hoặc đi tập thể dục, đạp xe, bơi lội… Ba luôn luôn bận rộn, ngày nghỉ của chúng em là ngày ba mệt nhiều nhất, giúp chúng em vào internet lấy tài liệu viết project, đưa đi thư viện đọc sách, học tiếng Việt, học đàn và hát, hoặc thăm bà con họ hàng…Hễ lúc nào khó khăn, lúc vui lúc buồn đều có ba bên cạnh. Các bạn có thấy ba của chúng em dễ thương quá chừng, là nhất đối với chúng em không" Đó là chúng em chỉ mới nói về ba thôi, còn má nữa, kể làm sao cho hết. Chúng em thật hạnh phúc có ba có má.


Ở trường em có thầy cô. Các thầy cô chăm chút, thương yêu, dạy dỗ chúng em. Em nhớ tục ngữ Việt Nam có câu: “Không thầy đố mầy làm nên”. Ngoài việc học chữ, chúng em còn được giáo dục trở thành một con người có học, biết cách xử sự để vững chãi bước vào tương lai, mai sau thành người hữu dụng.
Nhất là khi chúng em vào mái trường Roosevelt. Ở đây thầy cô đều tận tâm dạy dỗ, chăm dắt học sinh. Nhà trường lại đầy đủ các phương tiện về máy điện toán, về khoa học kỹ thuật nên chúng em tiến bộ rất nhanh. Gate là một chương trình rất tốt, giúp cho một số học sinh đặc biệt từ 11 tuổi đã có thể thi vào Đại Học mà chỉ ở nước Mỹ mới có, và cũng nhờ ba và thầy cô mà chúng em đã được cử đi thi đại học, mặc dù năm nay chúng em mới 11 tuổi.
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy ví như trời biển. Chúng em thương yêu ba, thương kính thầy cô giáo và tự hứa phải ngoan ngoãn, lễ phép và cố gắng học thật giỏi để mai này thành người tốt, giúp ích cho xã hội cũng là một cách trả ơn cha mẹ và thầy cô.
Kenny Hoàng Kim

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Suốt mùa Lễ Giáng Sinh cùng Năm Mới Tết Dương Lịch, mùa nghỉ đông của thiếu nhi cũng rất thú vị.
Năm nay tôi được đón “Tết Ta” sớm hơn mọi năm. Vào đầu tháng 12, trong lúc chờ đón Tết Tây thì cộng đồng người Việt Quốc Gia ở Arizona đã tổ chức Hội Chợ Văn Hóa Á Châu (Asian Festival) tại thành phố Scottsdale, Arizona. Mỗi năm có một quốc gia Á Châu được đứng ra tổ chức Hội Chợ trong vai trò chủ nhà. Các anh chị em trong Ban Văn Nghệ của CLB Tình Nghệ Sĩ từ California được Ban Tổ Chức mời đến giúp phần văn nghệ trong chương trình Hội Chợ Á Châu này.
Buổi sáng thứ Hai, em vẫn được nằm ngủ nướng, thích lắm. Đến lúc ra khỏi phòng thì thấy mẹ đã bày thức ăn trưa trên bàn và mọi người đang mời gọi nhau. Em nhìn lên tấm lịch treo trên tường ai đã bóc sẵn rồi, nó đề ngày 1 tháng 1 năm 2018. Năm mới đã tới.
Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Trong đêm Giáng Sinh, khi các gia đình đang ngồi quay quần bên nhau cạnh lò sưởi ấm áp và các em háo hức chuẩn bị mở những món quà đầy ắp tình thương của bố mẹ tặng, thì vẫn có những em không được may hưởng những hạnh phúc chừng rất đơn giản này. Tình cờ tôi đọc được tiếng kêu van giúp đỡ của một thiếu nhi mà tôi biết, vì em đã đến tham dự chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ của CLB Tình Nghệ Sĩ. Em viết trên Facebook cho biết hai chị em đang ở tạm nhà một bà cô vì mẹ đã vu khống gọi cảnh sát bắt ba vào tù và mẹ đã bỏ đi, để lại hai em côi cút.
Những ngày cuối năm rơi vào tiết giá lạnh nhất của mùa đông, cảnh vật buồn và lặng lẽ, bầu trời âm u đầy mây xám. Mỗi khi ra đường, em phải mặc nhiều áo ấm mới không thấy lạnh.
Thầy Vũ Hoàng của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa gửi một thông báo nhắc nhở về ngày Tân Xuân Họp Mặt như sau:
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng thì có hai người đàn ông nhìn thấy, họ đi theo và đề nghị mua cậu bé để đem đi biễu diễn kiếm tiền. Dù người cha không chịu, cậu bé xin cha cứ bán cậu đi để lấy một khoảng tiền lớn. Cậu ngồi trên mũ của một người đàn ông. Giữa đường, cậu kêu muốn xin xuống đất có việc... Người đàn ông nói chim vẫn “bĩnh” rơi trên mũ ông ta...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.