Hôm nay,  

Đi Nghỉ Hè

26/07/200400:00:00(Xem: 2618)
BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI SỐ 147/
Người viết: Kenny& Willy& Việt Lan

ĐI NGHỈ HÈ
Những cuốn lưu bút với những giòng lưu niệm về mái trường, thầy cô, bạn bè cuối niên học đã được xếp lại, để trong valy để mang đi theo. Bây giờ là những ngày nghỉ hè, chúng em được ba mẹ cho đi chơi thoải mái. Nhưng Willy cũng còn nhớ một chuyện mà chị Mỹ Lan đã đăng nhầm, Willy mười một tuổi, mới thi đậu vào Đại Học, chứ không phải mười bốn tuổi như bài báo giới thiệu em đâu nhé. Em sẽ mười bốn tuổi, nhưng không phải bây giờ!
Chuyến đi nhiều ngày, ghé nhiều nơi. Đầu tiên, chúng em đến San Jose, ở đây có vợ chồng Anh Mót, chị Hoàng Linh tiếp đón, thôi thì họ hàng, người thân họp lại gặp gỡ, ăn uống, mở party để mừng Hoàng Minh tốt nghiệp đại học. Các bạn biết không, tuy Kenny và Willy mới mười một tuổi mà đã có cháu gọi bằng ông, rồi các con của các cô các chú đều bằng lứa tuổi nên chơi đùa với nhau thích lắm. Vuờn nhà chị Hoàng Linh lại rất rộng, trồng đủ cây trái và các loại rau, cây ổi rất sai trái, dàn bầu, dàn mướp, lại trồng cả hoa hồng hoa cúc, ba nói làm như chị Linh đã đem cả cái vườn ở làng Bích Khê ở Quảng Trị sang đây vậy. Ba còn dẫn chúng em đi thăm họ hàng, từ bà Bờ năm nay đã ngoài 90 tuổi mà vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh, đến chú Trung, chị Thanh, anh Hưng. Ngày hôm sau anh Hưng đưa chúng em lên San Francisco để lên máy bay tới Seattle Tacoma rồi từ đó, chuyển máy bay thẳng tới Washington DC.


Chú Thuận và anh Thăng sáng sớm đã ra sân bay đón chúng em. Chúng em ở lại nhà chú Thuận và thím Điểu tới 10 ngày. Ba má dẫn chúng em đi thăm nhà trắng (White House) và Nation's Capital nơi Quốc Hội làm việc. Vợ chồng chị Hồng dẫn chúng em đi thăm Ngũ giác Đài, thăm Thủ đô, thăm cây bút chì- Jefferson Memorial, chỉ tiếc là nơi đây hoa đào chỉ nở vào tháng tư. Chúng em thì chơi với các anh chị em nhỏ, còn ba má gặp bao nhiêu bạn cũ, ba còn gặp được cô giáo cũ Phạm thị Liễu, dạy ba từ lớp Tư hồi ba còn nhỏ. Chú Hồ Ứng Tiết cũng từ Philadelphia lái xe về để gặp ba.
Chú Thuận, trong những buổi họp gia đình, gặp gỡ bạn bè người thân đều không quên kể lại câu chuyện hồi chú đi học tập cải tạo về phải đạp xích lô để nuôi vợ con. Bây giờ nhìn gia đình chú Thuận sau khi theo diện HO sang Mỹ, 6 người con đã có gia đình thành 12 người, ai cũng có công ăn việc làm và ở gần nhau, đại gia đình thật là hạnh phúc.
Chúng em rất thích ngồi lắng nghe những câu chuyện của họ hàng nhắc lại chuyện xưa, ở quê nhà ai còn ai mất, những kỷ niệm thời thơ ấu của người thân, tuổi thơ ấu của các người lớn khác chúng em bây giờ nhiều lắm.
Thỉnh thoảng chúng em cũng lấy mấy cuốn lưu bút ra xem để nhớ thầy cô, trường học và bạn bè. Bạn nào cũng kết bằng câu: Bye bye. Mùa hè vui thiệt nhiều nhé.
Mùa hè này chúng em vui hơn những mùa hè trước, nhất là Will đã vào Đại Học, chứ năm ngoái, tuy có được ba má cho đi chơi, nhưng lòng cứ vướng lo chuyện thi cử.
Cám ơn tất cả các chú thím, các anh chị, bà con, gia đình đã đón tiếp lo lắng cho chúng em có những ngày hè thật vui vẻ và đầy ý nghĩa trong tình thân gia tộc.
Về lại California, những ngày hè vẫn còn. Tuy ở đây có nắng, có gió gió, có biển, nhưng nhớ lại những ngày mới vừa qua bên cạnh họ hàng ở xa, lòng chúng em vẫn còn nhớ tiếc và mong gặp lại.
Ba nói: Học cho giỏi, cho ngoan, ba má sẽ còn cho đi nghỉ hè nữa.

Kenny, Willy & Việt Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các bạn thân mến, Trong mấy tuần qua, báo chí không ngớt lời khen ngợi và đăng hình một bạn thiếu nhi 9 tuổi, với khả năng đặc biệt sẽ trở thành người trẻ tuổi nhất thế giới tốt nghiệp đại học và chuẩn bị theo học tiếp lên tiến sĩ, cậu tên là Laurent.
Mỗi lần đi chợ Mỹ với mẹ em, em đều gặp một người đàn ông Homeless. Ông hay ngồi xế bên cửa chợ, nơi nhiều người qua lại.
Các em thân mến, Nhiều phụ huynh đã than với tôi, nhiều em đã đi học như là đi học “cho cha mẹ” chứ không phải học cho mình. Hôm nay, các em đọc một bài về Học Đường trong cuốn Tâm Hồn Cao Thượng của giáo sư triết học Emond de Amicis, để suy nghĩ lại: Mình học cho ai!
Tóm tắt: Ngày xưa ông vua nọ có ba người con trai. Hai con đầu thì thông minh, nhanh nhẹn. Người con út hiền lành mà khờ khạo nên mọi người gọi là chàng Ngốc. Khi nhà vua lớn tuổi, muốn sau này sẽ truyền ngôi cho một trong ba ngời con trai, bèn đặt ra một cuộc thi.
Bé Jazmyn Bùi của Lớp Thanh Nhạc Lê Hồng Quang trình bày ca khúc: Thầy Cô Cho Em Mùa Xuân
Các bạn thân mến, Hôm nay BN muốn giới thiệu với các bạn một cuốn sách mà không chỉ thiếu nhi, tất cả mọi người, mọi lứa tuổi đã từng say mê đọc
Tập Đặt Câu với vần Uôm, Ươn, Ươm, Ương
Một năm qua thật nhanh Lễ Tạ Ơn lại tới Nghĩ về con gà quay Em lại thấy rất tội
Tóm tắt: Ngày xưa, một ông vua nọ có ba hoàng tử. Hai người con đầu thông minh, lanh lợi, người con Út ít nói, hơi đần độn nên bị gọi là chàng Ngốc.
Thiếu Nhi CLB TNS với màn múa bản nhạc Đoàn Lữ Hành chuẩn bị cho Lễ Thanksgiving.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.