Hôm nay,  

Jennifer Giỏi Quá!

01/01/200500:00:00(Xem: 1747)
tn_01012005_4

Các bạn thân mến,
Gia đình Việt Báo chúng mình càng ngày càng đông vui. Hôm nay, chị Tường Chinh lại giới thiệu với các bạn cô bé Jennifer Nguyễn, 10 tuổi. Đây là buổi TC gặp và nói chuyện với Jennifer.
TC: Chào cô bé. Tuần trước mình lỡ hẹn, phải không"
Jennifer: Dạ phải. Bị…tuần rồi là ngày lễ, em phải phụ mẹ làm nhiều thứ lắm…
TC: Chà, Jennifer giỏi quá. Em phải làm những việc gì"
Jennifer: Nhiều lắm chị. Trang hoàng cây thông, dọn dẹp nhà cửa. Rồi cùng với mẹ làm bánh. Phụ…ăn bánh…hì hì…Mẹ làm bánh ngon nhất đó chị.
TC: Jennifer làm bánh cũng giỏi nữa và chắc ăn bánh…
Jennifer: (nhanh nhẩu) Ăn bánh còn giỏi hơn, chị. Vì mẹ làm ngon mà.
TC: Bây giờ còn nhỏ thích đọc sách, phải không" Em có nhiều sách quá. Và phụ mẹ việc nhà. Còn lớn lên thì sao"
Jennifer: Lớn lên…" Ha, em chưa biết là mình sẽ thích gì nhất đâu, vì em thích rất nhiều thứ. Nhưng lớn lên, em sẽ là một công dân tốt, em là công dân Mỹ tốt. Nên bây giờ em cố học thật giỏi, chị ơi.
TC: Thích làm công dân Mỹ mà sao ham học tiếng Việt vậy"
Jennifer: Ở trường chúng em chỉ nói, học bằng tiếng Mỹ. Nên em muốn giỏi tiếng Việt để nói chuyện với bạn người Việt Nam. Chị biết không, các bạn sắc tộc khác cũng vậy, ï nói chuyện bằng ngôn ngữ nước họ là tụi em điếc và câm luôn!
TC: Nói lén người ta há"
Jennifer: Không phải chị. Em chỉ muốn tỏ cho họ biết, họ nói tiếng của họ thì mình cũng có tiếng của mình…chớ bộ. Tường Chinh & Các bạn


Bước qua năm mới dương lịch từ ngày hôm qua, phải không các bạn. Tường Chinh thêm một tuổi, các bạn cũng thêm một tuổi. Nhưng thêm tuổi, chúng mình phải thêm được gì nữa chớ. Tường Chinh và các bạn cùng cố gắng nhé, làm việc, học hành, chăm ngoan để mẹ cha vui lòng. Với Tường Chinh còn thêm một điều mong ước nữa, mình là người Việt Nam, mỗi năm mình mỗi lớn, mình phải viết tiếng việt thật giỏi, nói tiếng Việt thật hay. Tường Chinh đang cố gắng hết mình đây, để trong năm mới này, chúng mình, gia đình Việt Báo có thêm các tiết mục thi như vẽ, múa, nói và học tiếng Việt. Như bạn Minh Ngân Bá Nguyễn, Tường Vi Phạm, Ngân Hà Phạm, Sữa Bột, Bảo Ngọc, Tạ Cát Cát, Kim Le, Đường Hoa, Jerry, Danny Phương, Dan Vo, Dan Phan, Kevin Phan… của gia đình Việt Báo ngoài tài viết tiếng Việt giỏi lại còn vẽ đẹp, mình phải có chỗ cho bạn mình thi thố tài năng, há các bạn. Chờ coi gia đình thiếu nhi Việt Báo chúng mình có hên không, có được các mạnh thường quân, các cô chú “người lớn” thương mà giúp đỡ không nữa. Hồi hộp quá các bạn à!
. Minh-Ngân Bá Nguyễn: Bài viết thư kể chuyện về Tết Việt Nam của Ngân hay quá. Không ngờ Minh-Ngân giỏi tới như vậy. Chúc mừng em đã đoạt giải thưởng vẽ tranh Thiếu Nhi Trung Thu năm 2004. Năm nay, em sẽ ăn cái Tết đầu tiên xa quê hương. TC và các bạn sẽ chờ bài viết của Ngân cho biết ăn cái Tết Việt Nam đầu tiên trên đất Mỹ như thế nào" Trong tập “Bé Viết Văn Việt 2005” phải có tranh của Ngân đó nha, Ngân vẽ tranh đẹp quá hà.

TƯỜNG CHINH

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hết tháng ba, mùa Xuân đến Em biết Vì trong vườn, cành khô Đã sống lại với những chồi nụ Xanh mơn mởn Và những con chim Quen thuộc Đã trở về đậu trên cành Hót rất vui
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt vào trong chiếc hộp sắt đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ có vị công chúa đi lạc, nhìn thấy chiếc hộp, nghe tiếng nói từ trong hộp phát ra. Nàng hứa sẽ lấy người trong hộp để được chỉ dẫn về nhà. Nhưng vua cha lại tráo hai thiếu nữ khác đi thay để giải cứu người trong hộp. Cả hai đều bị phát giác là giả nên cuối cùng công chúa phải đi, nếu không hoàng cung sẽ sụp đổ. Khi phá được hộp, nhìn thấy hoàng tử, công chúa bằng lòng kết hôn, nhưng xin hoàng tử cho trở về thăm gia đình. Hoàng tử dặn về nhà chỉ nói ba câu rồi trở lại ngay, nhưng công chúa quên lời dặn, và thời gian sau khi trở lại thì hoàng tử và chiếc hộp biến mất, Công chúa nguyện đi kiếm tìm chàng dù chân trời góc biển và nàng gặp mẹ con rùa giúp đỡ qua được núi thủy tinh, đến hoàng cung gặp chàng. Nhưng hoàng tử lúc đó đang chuẩn bị cưới vợ. Công chúa xin làm người hầu và lấy một trong ba hạt dẽ ra ăn, nhưng bên trong là một bộ áo cưới rất đẹp, công chúa bèn ngã giá với người
Bài “Qua Cầu Gió Bay”, hát Quan Họ Bắc Ninh do học sinh Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam trình diễn.
Các em thiếu nhi thân mến, Hôm nay chị Tường Chinh sẽ đăng phần tiếp theo bài: Mỗi Thay Đổi Là Một Cơ Hội, đây là trường hợp xẩy ra với chị Tường Chinh, và cũng có thể xẩy ra với các em: Các em ơi, dù vấp ngã, hụt hẫng cũng không được bỏ cuộc và phải lạc quan! Katarine Hepburn dã nói thế!
Sáng Chủ Nhật, vừa ngủ dậy em thấy ngoài trời mưa rả rích. Hèn chi em giậy (dậy) trễ, tiếng mưa rơi và trời lạnh đã làm em ngủ ngon và dậy trễ hơn.
Các em thân mến, Với sự phát triển càng ngày càng mạnh của các trung tâm dạy tiếng Việt, chúng ta biết rằng, tiếng Việt là một ngôn ngữ không thể thiếu trong các công đồng người Việt trên khắp thế giới! Không chỉ các trường dạy tiếng Việt được bộ giáo dục và ban đại diên Trung Tâm Việt Ngữ và thầy cô giáo lưu tâm, khuyến khích, chăm lo, góp phần xây dựng, mà các thầy cô dạy tiếng Việt cũng được đặc biệt chú ý.
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt trong chiếc hộp sắt, đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ, có công chúa nước láng giềng đi lạc, bắt gặp chiếc hộp và phải làm theo điều kiện do tiếng nói trong hộp phát ra. Nàng phải hứa sẽ lấy người trong hộp làm chồng, sau đó nàng được hướng dẫn trở về cung vua. Nhưng vua cha lại cử hai cô gái khác đi thay nàng, đến tìm cách mở chiếc hộp. Cả hai đều bị phát giác là người giả, sau cùng công chúa phải đến tận nơi mở chiếc hộp và gặp hoàng tử. Trước khi làm lễ cưới, công chúa xin chàng cho trở về nhà thăm mẹ cha. Hoàng tử bằng lòng nhưng dặn công chúa chỉ nói ba câu rồi về ngay. Công chúa ham vui quên lời dặn, khi nhớ lại, đến giữa rừng thì không thấy hoàng tử cùng chiếc hộp đâu nữa. Nàng đi tìm, gặp một căn nhà nhỏ của mẹ con rùa. Rùa mẹ và rùa con cùng nghe chuyện của công chúa, và lo cho công chúa ăn và chỗ ngủ...
Em Hugo và Hannah hát chung trong chương trình họp mặt Tân Niên của Hội Giáo Chức Việt Nam, Nam California. (Hình Việt Phạm)
Các bạn thân mến, Hôm nay, thay vì BN, thì chị Tường Chinh sẽ viết cho các bạn. Chắc chắn không có bạn nào quên chị Tường Chinh trong trang Thiếu Nhi của chúng ta, và điều chị muốn nói với các bạn là: Mỗi Sự Thay Đổi là Một Cơ Hội
Bài 1: của em Megan Thy Châu, trường Hồng Bằng Tết Tết đến con được mặc áo dài. Tết đến gia đình tụ hôp ăn mừng năm mới. Tết đến con thiach coi múa lân và được lì ì. Con thích Tết. Megan Thy Châu Lớp 1 A2 Việt Ngữ Ảnh: Hoa ngày Tết (tranh vẽ của Megan Thy Châu)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.