Hôm nay,  

Mùa Noel

26/12/200500:00:00(Xem: 4377)
tn_12262005_4

Bảo Phương


BÉ VIẾT VĂN VIỆT: BÀI DỰ THI SỐ 231

Mọi người đang nao nức đón đêm Noel. Từ ngoài đường phố tấp nập xe cộ, mọi người kéo nhau sắm sửa để chuẩn bị tưng bừng cho đêm lễ quan trọng này. Còn ban đêm, em thấy đẹp làm sao,vì mọi nhà đều trang hoàng nhiều dãy đèn màu, mỗi nhà mỗi kiểu, mỗi vẻ. Đèn từ trên mái thả giòng xuống, những con hươu con nai, những người tuyết giăng đèn sáng rực trong nhiều sân nhà, tỏa sáng những hình ảnh rực rỡ của ngày lễ Giáng Sinh. Đâu đâu cũng nghe những bản nhạc vang vang ca tụng ngày lễ Giáng Sinh. Lòng em nô nức không kém, vì chắc chắn em sẽ được những món quà đặt trong chiếc vớ len mầu đỏ, và ông già Santa Clause, mà mình thường gọi là ông già Noel, sẽ chui từ ống máng xuống bỏ vào.

Trong nhà, mẹ em trang hoàng cây thông xanh với nhiều màu sắc đỏ chói, khéo léo với những dây đèn và quả châu lóng lánh. Cả nhà ai cũng mặc áo quần mới tinh để đi lễ nhà thờ nghe trình diễn nhạc Thánh Ca vào lúc 11:00 giờ đêm và dự lễ đúng lúc 12:00 giờ đêm. Em nhìn thấy mọi người trong ca đoàn mặc đồng phục thật đẹp, tiếng hát của ca đoàn cao vút như tiếng hát của những Thiên Thần. Năm nào cũng vậy, ca đoàn thường hát bằng hai thứ tiếng Mỹ và Việt. Em ngồi nghe một cách say mê thích thú và cùng với mọi người vỗ tay tán thưởng sau mỗi bản hát dứt. Bên trong nhà thờ chật ních người, không còn một chỗ đứng. Trong lúc ở ngoài trời vô cùng lạnh lẽo thì bên trong nhà thờ, ấm áp hơi người. Đúng 12:00 giờ khuya, tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi, thánh lễ bắt đầu. Mọi người đều im lặng để nguyện cầu. Trong giờ phút linh thiêng đó, em nguyện cầu cho gia đình em, cho mọi người và cho đất nước của em. Em cũng không quên cầu xin Chúa hãy đoái thương tới những người bất hạnh, thiếu may mắn hơn em. Đó là những người không nhà cửa, sống ở ngoài đường và lúc này, không tìm đâu ra được một ngọn lửa sưởi ấm. Em cầu xin cho những bạn thiếu nhi nhỏ ở những nước nghèo mà em vẫn thường thấy chiếu trên ti-vi, các bạn nhỏ mồ côi, đói khổ, thiếu ăn thiếu mặc. Và em nghĩ tới những người lính Mỹ xa nhà, những người lính

đang ở đầu tên mũi đạn ở tận Irag xa xôi… Em cảm thấy em quá may mắn được sống trong một đất nước thanh bình, được hưởng mọi tiện nghi của đời sống, và đêm Giáng Sinh được cùng gia đình dự thánh lễ trong mái nhà thờ thân yêu.

Sau khi đi nhà thờ về, em được mẹ pha cho một ly sữa nóng. Uống xong ly sữa thì mẹ bảo em phải đi ngủ.

Trước khi đi vào giấc ngủ yên lành, em không quên cầu chúc mọi người được hưởng một mùa Lễ thật vui tươi và an bình, trong đó, mọi người biết thương yêu nhau. Trong tâm hồn em vang vọng câu: "Vinh danh Thiên Chúa trên Trời, Bình An dưới thế cho người lòng ngay…"

Vincent Bảo Phương

Mùa Giáng Sinh năm 2005.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mời quý vị phụ huynh và các em đọc thêm phần viết về bệnh “Trầm Cảm” của Tường Chinh, hiện là một căn bệnh nguy hiểm còn hơn bệnh tự kỷ của một số trẻ trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh thì việc gì cũng giỏi, người em khờ khạo và chỉ thích học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ đã dọa ma, giúp cậu biết rùng mình đã bị cậu đẩy xuống cầu thang gãy chân. Sau khi gây họa, người cha cho cậu 50 đồng tiền và đuổi cậu ra khỏi nhà. Cậu ngốc theo một người đánh xe ra đi. Đến một nhà trọ, câụ nghe ở một lâu đài kia có ma, nhà vua ra lệnh ai vào ở được trong nhà ma ba ngày mà không chết, sẽ gã công chúa. Cậu ngốc tình nguyện đi và đã thoát với bầy ma qủi rùng rợn đêm thứ nhất, đêm thứ hai, và đang thử thách trong đêm thứ ba. Cậu đang than thở ước gì được học rùng mình, thì ...
Trong cuộc sống, ai cũng có một niềm mơ ước cho mình trong tương lai. Khi lớn lên, em muốn trở thành một người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Khi bà ngoại em mất vì bệnh tim, em rất buồn và đau lòng lắm. Em tự hứa mình lớn lên sẽ trở thành bác sĩ tim để giúp cho nhiều người sống lâu hơn và vui vẻ hơn.
Mời quí phụ huynh và các em đọc qua kỳ 2 của căn bệnh trầm cảm, hiện là một căn bệnh nguy hiểm của trẻ em trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh siêng năng, giỏi giang, chỉ có tánh nhát gan, nghe chuyện ma thì rùng mình, co rút. Người em khờ khạo, ngốc nghếch, vô công rỗi nghề, chỉ thích đi học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ nhát ma bị cậu xô xuống cầu thang gãy một chân.
Lâu nay, trang thiếu nhi của chúng mình ít thấy các bạn gửi thơ. Chị BN mong các bạn sẽ làm thơ tiếng Việt như đã viết văn tiếng Việt. Hôm nay BN giới thiệu với các bạn, bạn Keira Minh Vi Kuennemann vừa viết được một bài thơ bằng tiếng Anh, BN ghi ra đây, cùng bài tiếng Việt của Minh Vi dịch ra Việt Ngữ mà bạn vẽ và trình bày gửi dự thi mục: Bé Viết Văn Việt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.