Hôm nay,  

Thơ Bé: Em Tập Thể Dục

26/10/200200:00:00(Xem: 2717)
Bài thơ này em làm để tặng chị Tường Vi Nguyễn, bị em đọc bài thơ Em Đi Học của chị làm hay quá. Thơ em dở ẹc vì bắt chước chị.)

Bé Xí Xọn

Bắt đầu từ tuần lễ
trước, em đã quyết định
rồi. Sáng em dậy sớm
để cùng tập thể dục
với ba. Phải dậy sớm
vì sau đó ba phải
vội đi làm.

Em ra vườn sau thì
ba đã đợi sẵn. Ba
dạy em mấy thế
tập làm động tác tay
chân. Rồi hai cha con
cùng đi bộ ra công
viên. Em thấy ở đây
có nhiều người lắm. Đàn
ông có, đàn bà , ông
già, bà già, con nít
như em. Ai cũng lo
chuyên chú tập.

Em với ba chạy bộ
hơn chục vòng, chạy một
hồi mệt quá, nên em
đứng lại thở. Ba em
vẫn tiếp tục chạy. Em


nói thiệt, ba em chạy
nhanh như ngựa, mà đâu
có thở dữ như em.
Lúc về, em tắm sạch
sẽ, xong má em cho
ăn sáng. Ăn sáng xong,
Ba đi làm và em đi
học.

Hôm sau, em dậy cũng
sớm. Nhưng hai chân em
đau quá. Em muốn lười
biếng, nhưng ba nói không
được. Ba kéo em ra
vườn, tập, và ra công
viên chạy. Và ngày hôm
sau, hôm sau nữa. Hai
chân em sắp rụng mà
ba hổng cho nghỉ. Bữa
nào theo chạy ra công
viên, em cũng lệt bệt
ở đằng sau, như con
vịt.

Nhưng nay em đã khá
hơn rồi. Em tập chuyên
cần mỗi sáng. Ra công
viên, em chạy còn nhanh
hơn ba. Em mới thấy
câu thầy dạy ở trường
đúng quá. Câu đó là:
“Có công mài sắt, có
ngày nên kim”.

Xí Xọn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, anh thì thông minh nhưng nhát gan, nghe chuyện ma quỷ rất sợ hãi và rùng mình. Người em thì khờ dại, chẳng biết làm gì cả. Một hôm người cha bảo thằng con khờ phải học một nghề để nuôi thân thì cậu xin đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa hề biết rùng mình là gì! Có một người trông coi nhà thờ ghé lại chơi, nghe chuyện, nhận cậu khờ làm học trò. Cậu đi theo thầy để học nghề.
Các bạn thân mến, Chúng ta đi đứng vững chãi, đến trường, học hành bằng đôi chân. Nhưng có bạn, không có đôi chân, vẫn đứng vững bằng ý chí của mình: Đó là bạn Haven Shepherd, tên Việt là Đỗ thị Phương.
Vẫn trong tháng của Mẹ (Mother’s Day), Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng gửi tới những bài viết của các em về đề tài MẸ. Dưới đây là bài của em Olivia Lê, cô giáo ra đề tả Ba hoặc Mẹ, và em đã chọn Mẹ để viết bài luận văn.
Các em thân mến, Tuần này, chúng ta lại đi vào phần bốn của bệnh rối loạn tăng động. Tuy là bệnh nhẹ hơn tự kỷ, nhưng phụ huynh cũng phải cần biết và chăm sóc và hướng dẫn con em của mình. Phần 4
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người em ngu ngơ đần độn, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được nhưng nhát gan. Thấy người anh và mọi người nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, người em ngạc nhiên vì không biết rùng mình là gì. Khi người cha bảo cậu phải đi học một nghề thì cậu xin đi học nghề rùng mình, người cha không còn cách gì nói chuyện với con nữa. Nhưng có một người khách coi nhà thờ ghé chơi, nghe người cha than thở bèn nhận đem cậu về dạy cho cách rùng mình. Người cha vội cho cậu đi theo ngay...
Em Nguyễn Ngọc Hân, đoạt giải nhất Giải Học Bổng cấp lớp Năm niên khóa 2018-2019 trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, cùng với em trai Nguyễn Đình Bảo Khôi, cùng lớp, đoạt giải Nhì.
Các tuần rồi, bạn Ý Nhi viết thư than phiền về chị của bạn.
Mỗi ngày, mẹ tôi thức dậy sớm để chuẩn bị cho công việc làm y tá.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.