Hôm nay,  

Thơ Bé

11/09/200500:00:00(Xem: 6601)
tn_09112005_3

Nguyễn Minh Bảo Phương (hình trên), sau khi lĩnh giải “Bé Viết Văn Việt”, em xúc động lắm. Em làm một loạt thơ, bài thì cám ơn cha mẹ đã lo cho em học hành, cám ơn thầy cô đã dạy dỗ em và cám ơn gia đình Việt Báo đã tạo cho em một khu vườn thiếu nhi muôn mầu muôn vẻ để em viết văn, làm thơ và…lĩnh giải. TC giới thiệu thơ của Vincent Bảo Phương:

BÀI CÁM ƠN THỨ NHẤT

Đây là tên bài thơ
Bằng cả tâm hồn em
Làm cám ơn cha mẹ
Đã sinh thành ra em

Em xin tạ ơn Mẹ


Đã vất vả vì em
Từ khi còn bé bỏng
Trong cả lúc lớn khôn

Ban ngày Mẹ đi làm
Còn lo bát canh, cơm
Khi con thơ đau ốm
Mẹ thức suốt đêm trường

Lo đắp chăn, uống thuốc
Ngồi bên em không rời
Đến khi em khỏe lại
Nụ cười mẹ mới tươi.

Mỗi khi được điểm cao
Đem về khoe với mẹ
Thấy mặt mẹ mừng vui
Nhắc em phải chăm học.

Mỗi khi em làm sai
Mẹ bắt em xin lỗi
Khi có ai giúp đỡ
Mẹ dạy lời cám ơn

Công ơn Mẹ nuôi nấng
Mẹ dạy dỗ nên người
Em thương mẹ nhiều lắm
Nhiều như cả bầu trời!

Vincent Bảo Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kính chào phụ huynh và các em thân mến, Và đây là phần tiếp theo, kỳ 4, về Chương Trình và Sinh Hoạt ở trường
Trong những tuần lễ đầu năm mới 2018, chúng tôi muốn chia sẻ với các em câu chuyện về em Kaylynn. Năm nay Kaylynn vừa tròn 11 tuổi, đang học lớp 5.
Mỗi độ xuân về, lòng em lại thấy rộn ràng vì em rất thích Tết. Tết là ngày lễ lớn mà em thích nhất trong năm.
Lần trước, chị Tường Chinh vừa mới vô đề: Hệ thống trường tư và trường công khác biệt như thế nào. Hôm nay, chúng ta cùng đi vào chi tiết rành mạch.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh dược một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm nhân giúp cha đánh xe vào rừng, cậu bé gặp hai người lạ đòi mua cậu để mang đi trình diễn. Cậu bằng lòng, nhưng đi giữa đường cậu bé trốn thoát. Trên đường về nhà, cậu gặp hai tên trộm, chúng đang bàn nhau cạy cửa vào nhà cha xứ. Cậu hứa sẽ lẻn vào bên trong giúp chúng. Nhưng khi vào bên trong, cậu lớn tiếng trả lời hai tên trộm, làm khuấy động nhà thờ, vậy là hai tên trộm bỏ chạy. Cậu bé chui vào đống rơm để ngủ và chờ sáng đi về nhà...nhưng chuyện đời thật éo le...
Phỏng vấn em Minh Phạm và Thịnh Nguyễn và bé Trixie về Hội Chợ Tết Sinh Viên.
Mấy hôm nay thời tiết thay đổi nhiều lắm. Tuy trời còn rất lạnh, nhưng những cây trơ trụi trong mùa đông đã đâm chồi. Có những sáng sương mù, có những ngày mưa, càng tưới tẩm cho mần lớn mạnh, xanh tươi hơn. Đó là những dấu hiệu báo Tết sắp đến, ngày Tết Ta của những người Việt Nam, mà những thiếu nhi như chúng em nao nức mong chờ!
Chị Tường Chinh sau một thời gian lập gia đình, dù các con còn nhỏ xíu, nhớ tới trang thiếu nhi, cũng đã phải trở lại với các em đây. Và hôm nay là bài viết của chị Tường Chinh:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nhưng nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu giúp cha đánh xe vào rừng, giữa đường có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa chạy mà không có người điều khiển, tò mò đi theo và phát hiện ra cậu bé. Họ đề nghị mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn, cậu bằng lòng và người cha có một khoản tiền lớn. Một người đặt cậu trên vành mũ. Giữa đường cậu đòi xuống “có việc” và khi xuống thì cậu chui vào mấy luống đất rồi chui vào một hang chuột.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.