Hôm nay,  

Em Đi Tập Võ

13/11/200500:00:00(Xem: 2266)
tn_11132005_3

Bé Việt Văn Việt. Bài dự thi số 225: Nguyễn Minh Bảo Phương


Hồi đó, khi em chín tuổi, ba mẹ em đã cho em đi học võ và nói rằng: “Ba mẹ cho con đi học võ để con có khả năng tự vệ và có thể giúp người khác khi cần thiết”. Lúc đó em rất phân, vì em sợ học võ em sẽ bị đánh. Nhưng ba mẹ em lại nói rằng: “Con hiểu lầm rồi. Con học võ để tự vệ, chứ không có ai đánh con đâu.” Lúc đó, em mới cảm thấy yên tâm và quyết định nghe lời ba mẹ đi học võ.

Sau khi em nói với ba là em đã quyết định rồi, ba em rất vui. Ba hỏi em muốn đi học môn võ gì. Ba kể cho em một loạt như sau: “Con có thể chọn những môn võ sau đây: Kung Fu, Kendo, Karate, Tae Kwon Do, Jujitsu, Judo, Aikido, Tai Chi, Hapkido, Wu Shu, Muay Thai, Vovinam, Tiên Long Võ Đạo hay Capoeira…”

Em hỏi ba: “Ba ơi, con muốn đi học môn võ nào mà có tập đá cao và mạnh rồi lại dùng cả kiếm nữa….” Ba em trả lời: “Con muốn đá cao thì nên học Tae Kwon Do. Còn muốn dùng kiếm con phải học Kung Fu, Kendo hay Tiên Long Võ Đạo.” Em nghĩ em còn quá nhỏ để tập đánh kiếm, nên em đã chọn Tae Kwon Do.

Ba em liền đưa em đến võ đường của Võ Sư Đặng Huy Đức. Em nghe nói rằng, hai trường võ Tae Kwon Do giỏi nhất ở quận Cam là Võ Sư Trương Văn Hai và Võ Sư Đặng Huy Đức. Bước vào lớp, em cảm thấy rất thích thú khi thấy hai bạn đai đen đang tập công phá (Kickboxing). Em nhìn trên vách tường, thấy một dãy cấp bực các đai: trắng, vàng, xanh lá cây, cam, đỏ, xanh biển đậm, tím, nâu và cuối cùng là đen. Em còn được giảng giải cho biết trong đai đen còn có tới chín đẳng. Tập một năm mới lên được một đẳng cấp trong đai đen mà thôi, như vậy phải kiên trì, chăm chỉ lắm, khi lên đai đen rồi thì phải còn nhiều năm nữa mới đạt đẳng cấp chín. Hai bên tường còn có hai cái gương rất lớn bề rộng cũng như chiều cao. Phía trước mặt là ấn dấu của võ môn. Rất nhiều Cup và huy chương do võ sinh đạt được.

Sau khi ghi danh, Thầy Đức phát cho em một bộ quần áo võ màu trắng còn mới tinh (tiếng Nhật gọi là dobok) và một đai màu trắng (obi). Chừng mười lăm phút sau em được nhập cùng các võ sinh mới thực tập. Đầu tiên, bao giờ chúng em cũng phải cúi đầu chào Thầy (sabumnim), sau đó mới bắt đầu.

Những buổi tập tiếp theo sau đó thật đầy hứng thú. Hai mươi lăm phút tập các động tác giãn bắp thịt rồi được nghỉ ngơi nửa tiếng. Em thường lợi dụng giờ nghỉ này để học thêm những từ về tiếng Nhật trong môn võ và hiểu thêm về võ đường mình đang học. Tiếng Nhật gọi võ đường là Dojang.

Sau giờ giải trí, chúng em trở lại võ đường để các anh đã lên đai đen phụ trách dạy dỗ. Em tập đá công phá. Những buổi đầu rất khó khăn và chậm chạp, nhưng rồi em cũng đá cao được phía trước xong rồi phía đằng sau lưng. Cũng nhờ em chăm chú nghe và thực hành theo lời giảng của các anh lớp lớn: Hãy chăm chú vào một đồ vật nào đó và nghĩ rằng em sẽ đá nó tung lên trời và phải vận động bắp thịt ở đầu gối, chứ đừng vận dụng bắp thịt ở thắt lưng.”

Sau phần tập đá là tập đấm. Phần tập đấm kéo dài chừng 10 phút. Chúng em tập đấm và đỡ, những thế đứng rất kỳ lạ, như khi mình đang cưỡi ngựa, hai chân dang ra và cố gắng giữ yên tư thế khi đưa tay đấm tới. Tư thế này giúp đấm rất mạnh và khó đỡ, là một trong những công phu quan trọng của Tae Kwon Do và Karate.

Sau cùng chúng em tập bài quyền của mỗi cấp hai. Có một chuyện vui khi đang tập võ là lúc đi bài quyền, đá cao thấp, trước, xuôi, vòng v.v…Có một anh bạn cùng đai trắng như em, nhưng rất lớn con. Khi anh nhẩy vòng đá, mất thăng bằng, trượt chân rồi té ngã ngay bên hông của em và làm em té ngã theo. Võ Sư Đặng Huy Đức rất khoan hòa, chỉ cười và nói: “Hey, don’t kill him, ok"”. Tất cả đều cười ầm lên. Tuy Thầy chỉ nói đùa chơi nhưng từ hôm đó, em cũng rất sợ bị ngã, bị đè ngộp thở chết nên không dám đứng gần anh bạn ấy khi tập nữa.

Theo em, đi học võ giúp em có một chí khí hùng mạnh và một cơ thể cường tráng, đầy sinh lực. Học võ cũng giúp cho em biết cách nào tự vệ khi có những bất trắc xẩy ra. Trong tương lai, hy vọng em sẽ học thêm Kung Fu để em hiểu được những phương pháp và kỹ thuật khi phải dùng kiếm để tự vệ.

Vincent Bảo Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
- Việc giáo dục cho người bệnh và các thành viên gia đình là rất quan trọng. Các thành viên gia đình bao gồm bố mẹ và anh chị em ruột của trẻ, vợ chồng riêng hay con của người lớn, trẻ lớn hay những bệnh nhân nhiều tuổi hơn, cần được khuyến khích việc dùng thuốc, giáo dục vào thời điểm đã được kế hoạch hóa và điều khiển hành vi, tập luyện kỹ năng xã hội, cần thường xuyên điều chỉnh lại nhận thức. Cần phải cố gắng, kiên nhẫn với bệnh nhân, chăm sóc bằng tình thương yêu thật lòng.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì rùng mình, sởn gáy. Cậu em khờ khạo, chẳng biết làm gì. Khi người cha bảo đi học nghề để nuôi thân thì cậu đòi đi học nghề rùng mình, vì cậu chưa bao giờ biết rùng mình. Một người trông coi nhà thờ dạy cậu, nửa đêm ông bảo cậu lên gác chuông rồi giả làm ma nhát cậu, bị cậu xô xuống cầu thang té gãy chân. Người cha giận lắm, cho 50 đồng tiền rồi đuổi ra khỏi nhà. Cậu gặp một người đánh xe cho quá giang. Ở nhà trọ cậu nghe được chuyện có lâu đài ma, nếu ai vào đó trong ba đêm mà trở ra được, vua sẽ gã công chúa cho. Vậy là cậu tình nguyện vào đọ sức với ma và học rùng mình. Hôm đầu tiên cậu đã gặp hai con ma mèo...Anh tóm chúng đặt vào ghế thợ chạm, kẹp chặt chân chúng lại...
Nạn súng nổ trong các trường học xã hội Mỹ càng ngày càng tệ hại. Từ đầu năm nay đến tháng 5 vừa qua đã có tới 23 vụ súng nổ trong nhà trường, trung bình hơn một vụ mỗi tuần.
Sau ngày lễ Father’s Day, bé Keira Minh Vi Kuennemann muốn kể cho Bố nghe về một loài thú mà em yêu thích và lý do tại sao gia đình cần phải nuôi con vật có ích và dễ thương đó. Mời các bạn đọc bài của Keira.
- Việc thường xuyên theo dõi trong thời gian dài đối với người bị ADHD rất cần thiết. Cũng giống như bệnh cao huyết áp hay tiểu đường. ADHD không phải là một bệnh mà có thể chỉ trao cho bệnh nhân một toa thuốc là yên tâm chờ bình phục do hiệu nghiệm của thuốc.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em nhà kia, người anh thì việc gì cũng làm được, nhưng lại nhát gan và sợ ma quỷ, hay rùng mình. Người em thì khờ khạo, ngu ngốc, lúc nào cũng muốn học nghề rùng mình.
Hôm nay, đúng ngày Lễ của cha, trang thiếu nhi Việt Báo xin mừng ngày lễ và chúc tất cả những người cha trên thế giới trọn một ngày vui vẻ, hạnh phúc.
Ba của em là một người đàn ông rất giỏi, rất đẹp trai, vì chị con nói vậy, nhưn (nhưng) em cũng khôn (không) thấy đẹp gì lắm. Ba biết đánh đàn ghi ta, thỉnh thoảng ba cũng đi đệm đàn cho mấy người hát trong các buổi tiệc. Em có được đi theo, và lúc ba lên sân khấu đệm đàn cho người ta thì má vui lắm, cười toe toét hoài.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.