Hôm nay,  

Em Đi Tập Võ

13/11/200500:00:00(Xem: 2646)
tn_11132005_3

Bé Việt Văn Việt. Bài dự thi số 225: Nguyễn Minh Bảo Phương


Hồi đó, khi em chín tuổi, ba mẹ em đã cho em đi học võ và nói rằng: “Ba mẹ cho con đi học võ để con có khả năng tự vệ và có thể giúp người khác khi cần thiết”. Lúc đó em rất phân, vì em sợ học võ em sẽ bị đánh. Nhưng ba mẹ em lại nói rằng: “Con hiểu lầm rồi. Con học võ để tự vệ, chứ không có ai đánh con đâu.” Lúc đó, em mới cảm thấy yên tâm và quyết định nghe lời ba mẹ đi học võ.

Sau khi em nói với ba là em đã quyết định rồi, ba em rất vui. Ba hỏi em muốn đi học môn võ gì. Ba kể cho em một loạt như sau: “Con có thể chọn những môn võ sau đây: Kung Fu, Kendo, Karate, Tae Kwon Do, Jujitsu, Judo, Aikido, Tai Chi, Hapkido, Wu Shu, Muay Thai, Vovinam, Tiên Long Võ Đạo hay Capoeira…”

Em hỏi ba: “Ba ơi, con muốn đi học môn võ nào mà có tập đá cao và mạnh rồi lại dùng cả kiếm nữa….” Ba em trả lời: “Con muốn đá cao thì nên học Tae Kwon Do. Còn muốn dùng kiếm con phải học Kung Fu, Kendo hay Tiên Long Võ Đạo.” Em nghĩ em còn quá nhỏ để tập đánh kiếm, nên em đã chọn Tae Kwon Do.

Ba em liền đưa em đến võ đường của Võ Sư Đặng Huy Đức. Em nghe nói rằng, hai trường võ Tae Kwon Do giỏi nhất ở quận Cam là Võ Sư Trương Văn Hai và Võ Sư Đặng Huy Đức. Bước vào lớp, em cảm thấy rất thích thú khi thấy hai bạn đai đen đang tập công phá (Kickboxing). Em nhìn trên vách tường, thấy một dãy cấp bực các đai: trắng, vàng, xanh lá cây, cam, đỏ, xanh biển đậm, tím, nâu và cuối cùng là đen. Em còn được giảng giải cho biết trong đai đen còn có tới chín đẳng. Tập một năm mới lên được một đẳng cấp trong đai đen mà thôi, như vậy phải kiên trì, chăm chỉ lắm, khi lên đai đen rồi thì phải còn nhiều năm nữa mới đạt đẳng cấp chín. Hai bên tường còn có hai cái gương rất lớn bề rộng cũng như chiều cao. Phía trước mặt là ấn dấu của võ môn. Rất nhiều Cup và huy chương do võ sinh đạt được.

Sau khi ghi danh, Thầy Đức phát cho em một bộ quần áo võ màu trắng còn mới tinh (tiếng Nhật gọi là dobok) và một đai màu trắng (obi). Chừng mười lăm phút sau em được nhập cùng các võ sinh mới thực tập. Đầu tiên, bao giờ chúng em cũng phải cúi đầu chào Thầy (sabumnim), sau đó mới bắt đầu.

Những buổi tập tiếp theo sau đó thật đầy hứng thú. Hai mươi lăm phút tập các động tác giãn bắp thịt rồi được nghỉ ngơi nửa tiếng. Em thường lợi dụng giờ nghỉ này để học thêm những từ về tiếng Nhật trong môn võ và hiểu thêm về võ đường mình đang học. Tiếng Nhật gọi võ đường là Dojang.

Sau giờ giải trí, chúng em trở lại võ đường để các anh đã lên đai đen phụ trách dạy dỗ. Em tập đá công phá. Những buổi đầu rất khó khăn và chậm chạp, nhưng rồi em cũng đá cao được phía trước xong rồi phía đằng sau lưng. Cũng nhờ em chăm chú nghe và thực hành theo lời giảng của các anh lớp lớn: Hãy chăm chú vào một đồ vật nào đó và nghĩ rằng em sẽ đá nó tung lên trời và phải vận động bắp thịt ở đầu gối, chứ đừng vận dụng bắp thịt ở thắt lưng.”

Sau phần tập đá là tập đấm. Phần tập đấm kéo dài chừng 10 phút. Chúng em tập đấm và đỡ, những thế đứng rất kỳ lạ, như khi mình đang cưỡi ngựa, hai chân dang ra và cố gắng giữ yên tư thế khi đưa tay đấm tới. Tư thế này giúp đấm rất mạnh và khó đỡ, là một trong những công phu quan trọng của Tae Kwon Do và Karate.

Sau cùng chúng em tập bài quyền của mỗi cấp hai. Có một chuyện vui khi đang tập võ là lúc đi bài quyền, đá cao thấp, trước, xuôi, vòng v.v…Có một anh bạn cùng đai trắng như em, nhưng rất lớn con. Khi anh nhẩy vòng đá, mất thăng bằng, trượt chân rồi té ngã ngay bên hông của em và làm em té ngã theo. Võ Sư Đặng Huy Đức rất khoan hòa, chỉ cười và nói: “Hey, don’t kill him, ok"”. Tất cả đều cười ầm lên. Tuy Thầy chỉ nói đùa chơi nhưng từ hôm đó, em cũng rất sợ bị ngã, bị đè ngộp thở chết nên không dám đứng gần anh bạn ấy khi tập nữa.

Theo em, đi học võ giúp em có một chí khí hùng mạnh và một cơ thể cường tráng, đầy sinh lực. Học võ cũng giúp cho em biết cách nào tự vệ khi có những bất trắc xẩy ra. Trong tương lai, hy vọng em sẽ học thêm Kung Fu để em hiểu được những phương pháp và kỹ thuật khi phải dùng kiếm để tự vệ.

Vincent Bảo Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Suốt mùa Lễ Giáng Sinh cùng Năm Mới Tết Dương Lịch, mùa nghỉ đông của thiếu nhi cũng rất thú vị.
Năm nay tôi được đón “Tết Ta” sớm hơn mọi năm. Vào đầu tháng 12, trong lúc chờ đón Tết Tây thì cộng đồng người Việt Quốc Gia ở Arizona đã tổ chức Hội Chợ Văn Hóa Á Châu (Asian Festival) tại thành phố Scottsdale, Arizona. Mỗi năm có một quốc gia Á Châu được đứng ra tổ chức Hội Chợ trong vai trò chủ nhà. Các anh chị em trong Ban Văn Nghệ của CLB Tình Nghệ Sĩ từ California được Ban Tổ Chức mời đến giúp phần văn nghệ trong chương trình Hội Chợ Á Châu này.
Buổi sáng thứ Hai, em vẫn được nằm ngủ nướng, thích lắm. Đến lúc ra khỏi phòng thì thấy mẹ đã bày thức ăn trưa trên bàn và mọi người đang mời gọi nhau. Em nhìn lên tấm lịch treo trên tường ai đã bóc sẵn rồi, nó đề ngày 1 tháng 1 năm 2018. Năm mới đã tới.
Tôi muốn các em đọc câu chuyện dưới đây để học thêm một bài học về lòng nhân ái. Chuyện đã lâu lắm, kể rằng: Mùa đông năm 1935, nước Mỹ rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng, người dân rất túng thiếu. Có một bà lão bị ra tòa án tại New York về tội trộm cắp một ổ bánh mì. Khi quan tòa hỏi vì sao bà lại lấy trộm bánh mì thì bà lão đáp:
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm, cậu giúp cha đánh xe vào rừng, cậu chui vào tai ngựa, dùng lời để điều khiển ngựa đánh xe. Giữa đường, có hai người đàn ông nhìn thấy xe ngựa và tiếng người nhưng không thấy người, bèn tò mò đi theo. Khi nhìn thấy cậu bé, họ muốn mua để đem cậu đi các tỉnh trình diễn. Mặc dù người cha không bằng lòng, cậu bé bảo cha cứ bán cậu để lấy một số tiền lớn. Hai người đàn ông đặt cậu lên vành mũ rồi ra đi. Đi một hồi lâu, cậu xin hai người đàn ông xuống đất để “có việc”. Thế là cậu chạy vào những lằn đất ruộng, rồi chui vào một cái hang chuột, trốn thoát. Trên đường tìm về nhà, cậu lại nghe hai tên trộm đang bàn nhau cậy cửa nhà cha xứ để lấy vàng bạc và cậu không bỏ qua...
Trong đêm Giáng Sinh, khi các gia đình đang ngồi quay quần bên nhau cạnh lò sưởi ấm áp và các em háo hức chuẩn bị mở những món quà đầy ắp tình thương của bố mẹ tặng, thì vẫn có những em không được may hưởng những hạnh phúc chừng rất đơn giản này. Tình cờ tôi đọc được tiếng kêu van giúp đỡ của một thiếu nhi mà tôi biết, vì em đã đến tham dự chương trình Đào Tạo và Phát Triển Tài Năng Trẻ của CLB Tình Nghệ Sĩ. Em viết trên Facebook cho biết hai chị em đang ở tạm nhà một bà cô vì mẹ đã vu khống gọi cảnh sát bắt ba vào tù và mẹ đã bỏ đi, để lại hai em côi cút.
Những ngày cuối năm rơi vào tiết giá lạnh nhất của mùa đông, cảnh vật buồn và lặng lẽ, bầu trời âm u đầy mây xám. Mỗi khi ra đường, em phải mặc nhiều áo ấm mới không thấy lạnh.
Thầy Vũ Hoàng của Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California vừa gửi một thông báo nhắc nhở về ngày Tân Xuân Họp Mặt như sau:
Tóm tắt: Ngày xưa có một cặp vợ chồng nông dân sinh được một đứa con trai, nuôi hoài cũng chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu bé giúp cha đánh xe vào rừng thì có hai người đàn ông nhìn thấy, họ đi theo và đề nghị mua cậu bé để đem đi biễu diễn kiếm tiền. Dù người cha không chịu, cậu bé xin cha cứ bán cậu đi để lấy một khoảng tiền lớn. Cậu ngồi trên mũ của một người đàn ông. Giữa đường, cậu kêu muốn xin xuống đất có việc... Người đàn ông nói chim vẫn “bĩnh” rơi trên mũ ông ta...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.