Hôm nay,  

Lá thư từ Vũ Hán

26/02/202021:41:00(Xem: 7474)
blank

 

Lá thư từ Vũ Hán

 

Cường C. Nguyễn, M.D.

Tuấn Nguyễn, D.V.M.

 

Hai ngày trước đây, tuần báo y khoa Lancet của Anh đã đăng một lá thư của hai y tá đang chăm sóc cho bệnh nhân ở Vũ Hán. Họ nói lên những khó khăn đang gặp và kêu gọi thế giới giúp đỡ. Những dữ kiện trong thư phản ảnh các tin tức từ báo chí và truyền thông thế giới. Tưởng cũng nên biết, cho đến nay, không thấy đảng cộng sản Trung quốc đề cập đến những vấn đề trong thư của hai ngưòi y tá này. Thêm nữa, rất ít khi chúng ta thấy những ý kiến không trùng hợp với đường lối đảng cộng sản Trung quốc được phổ biến công khai.

 

Sau đây là lá thơ của Yingchun Zeng và Yan Zhen, được phổ biến ngày 24 tháng 2 năm 2020:

 

Vào ngày 24 tháng 1 năm 2020, chúng tôi đã đến Vũ Hán, Trung Quốc, để hỗ trợ các y tá địa phương trong cuộc chiến đấu chống lại bệnh nhiễm trùng COVID-19. Chúng tôi vào khu cách ly Vũ Hán với tư cách là những nhân viên đầu tiên về trợ y đến từ tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Công việc hàng ngày chúng tôi đang làm chủ yếu tập trung vào việc cung cấp oxygen,theo dõi các dụng cụ về tim, phổi, máy lọc thận, và các việc khác như dọn dẹp và khử trùng.

 

Môi trường ở Vũ Hán và trang bị y tế tại đây, khó khăn và khắc nghiệt hơn chúng ta có thể tưởng tượng. Mặt nạ phòng độc N95, tấm chắn mặt, kính bảo hộ, áo choàng và găng tay thiếu rất trầm trọng. Kính che mặt bằng nhựa thì khó nhìn vì phải rửa và khử trùng nhiều lần. Do nhu cầu rửa tay thường xuyên, bàn tay của một số đồng nghiệp chúng tôi bị nổi mẩn đỏ. Vì phải đeo mặt nạ N95 và các trang bị phòng ngừa khác trong thời gian dài, một số y tá bị loét ở tai và trán. Khi đeo mặt nạ để nói chuyện với bệnh nhân, chúng tôi phải nói rất to nên dễ bị khan tiếng. Phải đeo bốn lớp găng tay nên tay bị cứng, khó hoạt động, thậm chí, chúng tôi không thể mở những túi đồ dụng cụ. Vì vậy tiêm chích cho bệnh nhân là một thách thức lớn. Để tiết kiệm năng lượng và thời gian thay quần áo bảo hộ, chúng tôi tránh ăn và uống 2 giờ trước khi vào khu cách ly. Miệng của y tá bây giờ bị lở. Một số y tá đã bị ngất vì trong người thiếu đường và thiếu oxy.

 

Ngoài sự kiệt sức về thể chất, chúng tôi đang trải qua nhiều chịu đựng về tâm thần. Trong khi chúng tôi là y tá chuyên nghiệp, chúng tôi cũng là con người. Giống như mọi người khác, chúng tôi cảm thấy bất lực, lo lắng và sợ hãi. Các y tá hành nghề lâu thỉnh thoảng tìm thời gian để an ủi đồng nghiệp và cố gắng giải tỏa nỗi lo lắng của chúng tôi. Nhưng ngay cả các y tá có kinh nghiệm này cũng có lúc khóc, có thể vì chúng tôi không biết chúng tôi phải ở đây bao lâu và vì chúng tôi là nhóm có nguy cơ cao nhất bị nhiễm COVID-19. Cho đến nay 1,716 nhân viên y khoa Trung Quốc đã bị nhiễm COVID-19 và chín người trong số họ đã không may qua đời. Do sự thiếu hụt trầm trọng các chuyên gia chăm sóc sức khỏe ở Vũ Hán, 14 000 y tá từ khắp Trung Quốc đã tự nguyện đến Vũ Hán để hỗ trợ các chuyên gia chăm sóc sức khỏe y tế địa phương. Tuy nhiên, chúng tôi cần nhiều sự giúp đỡ hơn thế nữa. Chúng tôi xin các y tá và nhân viên y tế từ các nước trên thế giới đến Trung Quốc ngay bây giờ, để giúp chúng tôi trong trận chiến này.

 

Chúng tôi hy vọng dịch COVID-19 sẽ sớm kết thúc và mọi người trên toàn thế giới đều có sức khỏe tốt.

 


 



Ý kiến bạn đọc
27/02/202012:39:24
Khách
Lancet retracted this article
https://www.reuters.com/article/us-china-health-nurses/lancet-withdraws-chinese-nurses-letter-after-they-say-it-was-not-first-hand-idUSKCN20L127
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào đầu tháng 6, 2020, các đài truyền thông đều đăng tin kho báu của Forrest Fenn đã được tìm thấy ở rặng núi Rocky Mountains. ông Fenn, là một nhà sưu tập đồ cổ và nghệ thuật, 87 tuổi, nổi tiếng, mới đây tuyên bố cái kho báu mà ông cố tình chôn nó cách đây 10 năm, đã có người tìm ra. Người thợ săn bảo vật ấy đã dấu tên và gởi cho ông Fenn một tấm ảnh trong lá thư từ miền Đông Hoa Kỳ, chứng minh ông ta đã tìm được chiếc rương ấy. Điều ông loan báo cùng giới truyền thông không có một bằng cớ nào trưng ra, không biết có minh chứng được sự thật không, nhưng nó thật sự đã chấm dứt một cuộc săn lùng bảo vật kéo dài trong nhiều năm.
Có 4 loại thức ăn trong cõi này: 1. Đoàn thực hay đoạn thực 2. Xúc thực 3. Ý tư thực 4. Thức thực
Di sản tinh thần của Bố trong cộng đồng người Việt Nam rất mạnh và vững chắc. Mọi người gọi Bố là “Anh Hùng Mũ Đỏ.” Sự kính ngưỡng thật là tuyệt vời. Con không nghĩ được một thứ gì thích hợp hơn để mô tả một người đã sống một cuộc đời thực sự anh hùng.
Tôi muốn chia sẻ trải nghiệm # BlackLivesMatter của tôi và con gái, Ivy, sinh viên đại học năm thứ nhất. Tôi coi mình là một người có quan điểm ôn hòa 57 tuổi, chịu đựng 6 năm dưới chế độ cộng sản cho đến khi 19 tuổi, đi tị nạn. Quan điểm ban đầu của tôi về vấn đề cuộc sống người da đen là không quan tâm. Tôi thậm chí đã không thích từ này. Tôi cảm thấy thoải mái hơn với từ All Lives Matter, cho đến ngày nay, nghe lọt tai hơn.
Rồi đây các sử gia sẽ lượng giá biến cố Minneapolis, mới đầu tưởng chừng như nhỏ bé, bình thường vì biết bao người Da Đen đã từng bị cảnh sát Da Trắng bắn chết một cách oan uổng, nhưng không ngờ biến cố này lại gây tác động toàn cầu. Nguyên do tại đâu?
Xét nghiệm này miễn phí, dành cho những người làm việc thiết yếu trong lĩnh vực thương mại, nhà hàng, giáo dục và phục vụ cộng đồng xã hội. Thứ Năm, ngày 11 tháng 6/2020, từ 12 giờ trưa tới 6 giờ chiều. Tại Vietnamese Taekwondo Center, 14891 Moran St., Westminster, CA 92683
Nhạc sĩ Trần Quang Lộc vừa từ trần tại Bà Rịa - Vũng Tàu, hưởng thọ 72 tuổi. Nhạc sĩ Trần Quang Lộc vừa qua đời lúc 17h30 chiều ngày 7-6-2020 tại nhà riêng ở Bà Rịa - Vũng Tàu, sau một thời gian dài chống chọi với ung thư bàng quang và ung thư phổi. Tin buồn này do nhiều báo trong nước phổ biến.
Trong nghĩa đơn giản nhất, tu Hạnh Bồ Tát là những người ra sức hoằng pháp và không muốn Chánh pháp bị đoạn đứt, bất kể người này có thọ giới Bồ Tát hay không. Theo nghĩa đơn giản này, Hòa Thượng Thích Minh Châu (người đã dịch Tam Tạng Pali sang tiếng Việt) và tất cả quý tăng ni, cư sĩ đã thiết lập Đại Học Vạn Hạnh đều là các vị Bồ Tát.
Nếu mục tiêu của trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam tại Đà Lạt là đào luyện cho đất nước những sĩ quan có tư cách và văn võ kiêm toàn, Trung tá Bùi Quyền của chúng ta rất xứng đáng với danh hiệu ấy
Đất nước này sau 300 trăm năm vẫn khốn khổ vì một màu da. Ngày nay dù Hoa Kỳ sắp sửa xây nhà trên mặt trăng để bắn hỏa tiễn lên Sao Hỏa nhưng chúng ta vẫn rất cần ông tổng thống Lincoln để hàn gắn đất nước. Một chính quyền bởi dân do dân và vì dân. Một chính quyền thực đoàn kết toàn dân. Một chính quyền không sản xuất ra những người dân trộm cướp và một chính quyền không dùng lính đàn áp dân. Chúng ta cần một chính quyền không để cho những màu da khốn khổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.