Hôm nay,  

Lá thư từ Vũ Hán

26/02/202021:41:00(Xem: 7470)
blank

 

Lá thư từ Vũ Hán

 

Cường C. Nguyễn, M.D.

Tuấn Nguyễn, D.V.M.

 

Hai ngày trước đây, tuần báo y khoa Lancet của Anh đã đăng một lá thư của hai y tá đang chăm sóc cho bệnh nhân ở Vũ Hán. Họ nói lên những khó khăn đang gặp và kêu gọi thế giới giúp đỡ. Những dữ kiện trong thư phản ảnh các tin tức từ báo chí và truyền thông thế giới. Tưởng cũng nên biết, cho đến nay, không thấy đảng cộng sản Trung quốc đề cập đến những vấn đề trong thư của hai ngưòi y tá này. Thêm nữa, rất ít khi chúng ta thấy những ý kiến không trùng hợp với đường lối đảng cộng sản Trung quốc được phổ biến công khai.

 

Sau đây là lá thơ của Yingchun Zeng và Yan Zhen, được phổ biến ngày 24 tháng 2 năm 2020:

 

Vào ngày 24 tháng 1 năm 2020, chúng tôi đã đến Vũ Hán, Trung Quốc, để hỗ trợ các y tá địa phương trong cuộc chiến đấu chống lại bệnh nhiễm trùng COVID-19. Chúng tôi vào khu cách ly Vũ Hán với tư cách là những nhân viên đầu tiên về trợ y đến từ tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Công việc hàng ngày chúng tôi đang làm chủ yếu tập trung vào việc cung cấp oxygen,theo dõi các dụng cụ về tim, phổi, máy lọc thận, và các việc khác như dọn dẹp và khử trùng.

 

Môi trường ở Vũ Hán và trang bị y tế tại đây, khó khăn và khắc nghiệt hơn chúng ta có thể tưởng tượng. Mặt nạ phòng độc N95, tấm chắn mặt, kính bảo hộ, áo choàng và găng tay thiếu rất trầm trọng. Kính che mặt bằng nhựa thì khó nhìn vì phải rửa và khử trùng nhiều lần. Do nhu cầu rửa tay thường xuyên, bàn tay của một số đồng nghiệp chúng tôi bị nổi mẩn đỏ. Vì phải đeo mặt nạ N95 và các trang bị phòng ngừa khác trong thời gian dài, một số y tá bị loét ở tai và trán. Khi đeo mặt nạ để nói chuyện với bệnh nhân, chúng tôi phải nói rất to nên dễ bị khan tiếng. Phải đeo bốn lớp găng tay nên tay bị cứng, khó hoạt động, thậm chí, chúng tôi không thể mở những túi đồ dụng cụ. Vì vậy tiêm chích cho bệnh nhân là một thách thức lớn. Để tiết kiệm năng lượng và thời gian thay quần áo bảo hộ, chúng tôi tránh ăn và uống 2 giờ trước khi vào khu cách ly. Miệng của y tá bây giờ bị lở. Một số y tá đã bị ngất vì trong người thiếu đường và thiếu oxy.

 

Ngoài sự kiệt sức về thể chất, chúng tôi đang trải qua nhiều chịu đựng về tâm thần. Trong khi chúng tôi là y tá chuyên nghiệp, chúng tôi cũng là con người. Giống như mọi người khác, chúng tôi cảm thấy bất lực, lo lắng và sợ hãi. Các y tá hành nghề lâu thỉnh thoảng tìm thời gian để an ủi đồng nghiệp và cố gắng giải tỏa nỗi lo lắng của chúng tôi. Nhưng ngay cả các y tá có kinh nghiệm này cũng có lúc khóc, có thể vì chúng tôi không biết chúng tôi phải ở đây bao lâu và vì chúng tôi là nhóm có nguy cơ cao nhất bị nhiễm COVID-19. Cho đến nay 1,716 nhân viên y khoa Trung Quốc đã bị nhiễm COVID-19 và chín người trong số họ đã không may qua đời. Do sự thiếu hụt trầm trọng các chuyên gia chăm sóc sức khỏe ở Vũ Hán, 14 000 y tá từ khắp Trung Quốc đã tự nguyện đến Vũ Hán để hỗ trợ các chuyên gia chăm sóc sức khỏe y tế địa phương. Tuy nhiên, chúng tôi cần nhiều sự giúp đỡ hơn thế nữa. Chúng tôi xin các y tá và nhân viên y tế từ các nước trên thế giới đến Trung Quốc ngay bây giờ, để giúp chúng tôi trong trận chiến này.

 

Chúng tôi hy vọng dịch COVID-19 sẽ sớm kết thúc và mọi người trên toàn thế giới đều có sức khỏe tốt.

 


 



Ý kiến bạn đọc
27/02/202012:39:24
Khách
Lancet retracted this article
https://www.reuters.com/article/us-china-health-nurses/lancet-withdraws-chinese-nurses-letter-after-they-say-it-was-not-first-hand-idUSKCN20L127
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giải thi Hoa Hậu Áo Dài California năm 2020 diễn ra vào chiều Thứ Bảy 4 tháng 1 năm 2020 tại rạp hát Santa Clara Convention Center gồm 14 thí sinh
trong khóa học Lãnh đạo Phục vụ VII do Huynh trưởng Nghĩa Sinh hướng dẫn tại Trung tâm Mục vụ Saigon - Vào lúc 8 giờ sáng ngày 4/1/2020
Rạng sáng ngày 09/01, công an tấn công xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, TP.Hà Nội: 3 công an và 1 người dân địa phương chết... Một bản Tuyên Bố về Đồng Tâm đang lưu hành, xin chữ ký đồng bào để lên án hành vi nhà nước bạo lực cướp đất dân.
nhưng cứ mỗi một bước chân thời gian qua đi, đều lấy mất ở tôi một chút cái cảm gíac tự tin vốn vô cùng mạnh mẽ khi tôi còn trẻ. Và vì thế, ngày đầu tiên của năm mới, tôi nhìn 365 ngày sắp tới với một nỗi băn khoăn
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
Chào em năm 2020 với nhiều hi vọng, còn sống là còn mơ mộng cho dù cuộc sống nhiều đau khổ hơn là hạnh phúc. Và cho dù thế giới thay đổi ra sao thì tình yêu đôi lứa chúng mình vẫn nồng nàn đầy ước mơ.
Năm 2020 sẽ đánh dấu 45 năm người tị nạn Việt Nam bắt đầu định cư tại Mỹ. Đó là một khoảng thời gian khá dài, dài hơn gấp đôi lịch sử của miền Nam Việt Nam từ năm 1954 đến 1975.
Trung Cộng dùng chiến lược Ba Bước Lấn Tới để cướp nước, Việt Cộng cũng dùng chiến lược nầy để bán nước. Lê Đức Anh dâng đảo Gạc Ma và các đảo khác ở Trường Sa cho Trung Cộng
Nhân sinh tự cố hà nhân đạt: Vô sinh, vô tử, vô khứ lai... Đã biết rằng Xuân chẳng riêng ai, Dẫu đóng cửa then gài Xuân cũng tới! Mỗi nháy mắt là một đời đổi mới, Tội tình chi ôm quá khứ, tương lai, Mà quên mình đang sống phút giây nầy: Hiện tại, nơi đây... hay chẳng bao giờ có thật
Năm 2019 là năm của chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ-Hoa Lục và Âu Châu, căng thẳng với NATO, căng thẳng ở Eo Biển Đài Loan, Palestines, Vịnh Ba Tư, Venezuela và Chiến Tranh Lạnh giữa ba siêu cường Mỹ-Nga-Hoa


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.