Hôm nay,  

Đa số dân Mỹ nói sống thiện sẽ được cứu rỗi, không tin Jesus Christ là đường duy nhất

10/08/202008:27:00(Xem: 5795)
blank

Đa số dân Mỹ nói sống thiện sẽ được cứu rỗi, không tin Jesus Christ là đường duy nhất

WASHINGTON (VB) --- Giáo dân Thiên Chúa Giáo Hoa Kỳ ngày càng xa rời đức tin căn bản theo quan điểm Thiên Chúa Giáo thế giới. Báo The Christian Post hôm 9/8/2020 ghi rằng một bản thăm dò của một đại học Thiên Chúa Giáo cho thấy đa số dân Mỹ không còn tin rằng Jesus là con đường cứu rỗi duy nhất, và thay vào đó họ tin rằng là một người thiện lành là đủ rồi.
 
Bản khảo sát American Worldview Inventory của viện nghiên cứu Cultural Research Center tại Đại Học Arizona Christian University cho thấy các nhận định mới về tội lỗi và cứu rỗi (sin and salvation), theo bản tin phổ biến từ George Barna, giám đốc viện này, cho thấy gần 2/3 dân Mỹ tin rằng có một thể loại tín ngưỡng nào đó là quan trọng hơn là có một tín ngưỡng đặc biệt cụ thể mà người ta gắn liền với nhãn hiệu đó (nghĩa là: đạo nào cũng sẽ dẫn tới cứu rỗi).
 
Giữ quan điểm đó có 68% người tự nhận là giáo dân Ky Tô Hữu (Christians, tức là tin vào Đấng Christ, tức là Chúa Jesus sẽ cứu rỗi), trong đó 56% trong nhóm tự nhận là Truyền bá Phúc Âm (evangelicals) và 62% trong nhóm tự nhận là Tin Lành Ngũ Tuần (Pentecostals).
 
Có 67% trong nhóm Tin Lành dòng chính (mainline Protestants) và 77% trong nhóm Công Giáo (Catholics) cũng giữ khái niệm đó (Christians, tức là tin vào Đấng Christ, tức là Chúa Jesus sẽ cứu rỗi).
 


Hơn phân nửa người Ky Tô Hữu trả lời nói rằng họ tin rằng người ta có thể được cứu rỗi "chỉ vì là người thiện lành" (nghĩa là không cần ai cứu rỗi) một con số đó bao gồm 46% người Ngũ Tuần, 44% người Tin Lành dòng chính, 41% người Truyền bá Phúc âm, và 70% người Công Giáo.
 
Thêm vào quan điểm cứu rỗi vĩnh hằng có thể đạt được, bản khảo sát cho thấy 58% dân Mỹ tin rằng không có sự thật đạo đức tuyệt đối nào hiện hữu (no absolute moral truth exists) và rằng căn bản sự thật là các yếu tố hay các nguồn không từ Thượng Đế (the basis of truth are factors or sources other than God).
 
Có 59% nói rằng Kinh Thánh (Bible) không phải là Lời chân thực và thẩm quyền của Thượng Đế (Fifty-nine percent said that the Bible is not God's authoritative and true Word), và 69% nói rằng con người (nhân loại) căn bản là thiện lành.
 
Barna nói trong bản văn gửi tới báo The Christian Post rằng, "Hầu hết dân Mỹ [bây giờ] đồng ý rằng tất cả các tín ngưỡng đều có giá trị tương đương, rằng lối vào hiện hữu vĩnh hằng của Thượng Đế là từ phương tiện cá nhân về lựa chọn của mỗi người và rằng không có sự tuyệt đối nào hướng dẫn hay trưởng dưỡng chúng ta một cách đạo đức."
 
Khảo sát này thực hiện trong tháng 1/2020 với mẫu chọn toàn quốc từ 2,000 người thành niên, xác suất sai số là cộng/trừ 2 điểm.
 
Việc phổ biến cuộc nghiên cứu này nhằm trùng hợp với sự kiện khánh thành viện nghiên cứu Cultural Research Center tại đại học ACU ở Glendale, Arizona, vào tháng 3/2020 nhưng sự kiện chính thức phải hoãn cho tới mùa thu vì đại dịch COVID-19 làm cho cách ly xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lúc bấy giờ là 8:30 sáng. Sau khi đưa con cái đi học về, cho xe vào nhà xe, Ô. John vội vã ném hai giỏ quần áo vào chiếc máy giặt, đổ chút xà-phòng, cho máy chạy rồi nặng nề bước vào nhà bếp. Ông đưa tay lấy tờ giấy gắn trên chiếc tủ lạnh là nơi mà bà vợ trước khi đi làm muốn dặn dò ông điều gì thì ghi vào rồi để lên đó cho ông khỏi quên. Ông pha một ly cà-phê, làm một đĩa trứng chiên, lấy một chút bơ, vài thỏi xúc-xích và bánh mì sandwich rồi cầm mảnh giấy đi về phía bàn ăn. Đây là lúc ông cảm thấy thanh thản nhất để thưởng thức bữa ăn sáng – dĩ nhiên một mình và trong yên lặng để nghiền ngẫm những gì vợ ông dặn phải làm trong ngày..
Đảng CS Trung Quốc báo động về hiện tượng mới trong giới trẻ: chỉ muốn nằm thẳng cẳng bình yên. Khát vọng này có tên là "tangping," tức là "lying flat" -- từ chữ thảng là "nằm thẳng cẳng" và chữ bình là "an bình, thoải mái." Như thế được hiểu là một thái độ chống đảng, trong khi nhà nước thúc giục dẫn hãy tăng giờ làm việc, tăng năng suất lao động, và tăng lượng mua sắm.
Nhiều khi một mình đứng giữa cánh đồng bao la, chập chờn sóng lúa, tôi lại thích ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh với vô số mây trắng bềnh bồng trôi, và mong tìm những cánh chim trong ca dao. Cánh chim của thời thơ ấu, vừa thích thú tò mò, lại vừa hồi hộp run sợ vì bởi đó là con chim…diều hâu và con chim quạ! “Chiều chiều quạ nói với diều/Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm”.
Chương trình Pháp Thoại mùa Thu HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ với Giáo Sư Tiến Sĩ Lewis Lancaster, dạy Phật Học 36 năm từ trường Đại Học nổi tiếng UC Berkeley với những đề tài: Nhân Quả, Ham Muốn, Tái Sinh, Từ Bi, Bản Ngã
Văn học Công Giáo là những tác phẩm nói những chuyện liên quan đến đời sống Công Giáo như đạo nạn, các thánh tông đồ, những suy nghĩ của người đương sống đạo, hoặc là những sinh hoạt mà nhân vật là những người tuẫn đạo, thuần đạo… –Tác giả không nhứt thiết là người đạo, nhưng thường 100% là ở trong trường hợp nầy – trong tác phẩm của họ tính chất văn học hiện diện đã đành nhưng tính chất tôn giáo cũng đồng thời có mặt…
Thê thảm, nhưng cũng may còn cầm được huy chương đồng về Mỹ: đội tuyển bóng đá nữ Hoa Kỳ rất mực thất vọng trong Thế Vận Tokyo -- sau những mùa chiến thắng huy chương vàng vào các năm 1996, 2004, 2008 và 2012 -- bây giờ hài lòng với huy chương đồng sau khi đá thắng đội bóng đá nữ Australia hôm Thứ Năm với tỷ số 4-3.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.