Hôm nay,  

6 Tiểu Bang, có California, Kiện Bưu Điện; TGĐ Bưu Điện nói sẽ không ráp lại các máy lựa thư đã gỡ bỏ, nhưng hứa giao phiếu bầu qua thư an toàn, đúng hạn

21/08/202008:29:00(Xem: 4497)
blank 

6 Tiểu Bang, có California, Kiện Bưu Điện; TGĐ Bưu Điện nói sẽ không ráp lại các máy lựa thư đã gỡ bỏ, nhưng hứa giao phiếu bầu qua thư an toàn, đúng hạn
 

WASHINGTON (VB) --- Trong cuộc điều trần trước Ủy ban Công vụ và Nội An Thượng viện hôm Thứ Sáu 21/8/2020, Tổng Giám Đốc Bưu Điện Louis DeJoy nói với các dân cử rằng ông "không có ý định" đưa các máy lựa thư đã gỡ bỏ về chỗ cũ hay ráp lại.

Bị Thượng nghị sĩ Gary Peters (Dân Chủ, Michigan) hỏi về chuyện gỡ bỏ gần 700 máy lựa thư hầu hết các tiểu bang Hoa Kỳ, TGĐ DeJoy (bạn thân của Trump, người tặng tiền vận động cho Trump và không kinh nghiệm gì về Bưu điện trong khi có cổ phân lớn trong hai công ty đối thủ của Bưu điện, trong đó có UPS) nói: "Thưa ông, Bưu điện không cần các máy đó." (“They’re not needed, sir.”)

Theo Công Đoàn Bưu Điện, Bưu Điện theo chỉ thị của DeJoy đã bõ bỏ 670 máy lựa thư trước khi ông hứa sẽ ngưng các thay đổi về Bưu Điện đầu tuần này.

TRong khi đó, 6 tiểu bang hôm Thứ Sáu đã kiện Bưu Điện và Tổng Giám Đốc DeJoy, nói rằng thay đổi ở Bưu Điện mấy tuần nay làm hại khả năng bbầu cử công bằng và tự do tại các tiểu bang này.

Đơn kiện nộp ở Tòa Pennsylvania, cùng kiện chung là California, Delaware, Maine, Massachusetts, North Carolina và thủ đô Hoa Kỳ District of Columbia.


Bộ Trưởng Tư Pháp California là Xavier Becerra nói, "Đối với chính phủ Trump, việc gửi [qua Bưu Điện] tới người dân các chi phiếu lương, thuốc chữa bệnh hay phiếu bầu chỉ là một chuyện giỡn cợt, nhưng thực sự [đối với người dân] không có gì để giỡn về lương bạn lãnh, về sức khỏe bạn cần thuốc chữa trị, về quyền bầu cử bạn có. Đó là lý do vì sao chúng ta đứng chung với Pennsylvania và các tiểu bang khác để kiện Tổng Giám Đốc Bưu Điện."

Cũng hôm Thứ Sáu, TGĐ Bưu Điện Louis DeJoy nói trước buổi điều trần Thượng Viện Bưu Điện sẽ nhận/gửi toàn bộ phiếu bầu qua thư "an toàn và đúng hạn."

DeJoy nói chánh sách gỡ bỏ các thùng nhận thư ngoài phố và gỡ bỏ máy lựa thư đã có trước khi ông nhậm chức 67 ngày trước. Nhưng DeJoy thú nhận rằng bây giờ tốc độ chuyển giao thư và bưu kiện rất chậm vì chánh sách gỡ bỏ máy, vì tiết kiệm khi cấm làm quá giờ và vì cắt giảm ngân sách.

Kimberly Karol, Chủ tịch Công Đoàn Bưu Điện Iowa và là bưu tín viên 30 năm, nói vơi NPR tuần qua rằng gỡ bỏ máy lựa thư để buộc lựa bằng tay đã làm chậm tất cả thư tín.

Theo báo Washington Post, TGĐ DeJoy "đã làm biến đổi tận gốc Bưu Điện, đặc biệt hành động làm trì trệ thư tín tại nhiều phần Hoa Kỳ và tăng giá một số dịch vụ."

Báo này phỏng vấn 4 viên chức liên hệ tới Bưu Điện cho biết Bưu Điện như thế sau bầu cử sẽ tăng giá, đặc biệt tính giá cao đối với thư tín ở Alaska, Hawaii, và Puerto Rico, tăng giá đối với cả các hội bất vụ lợi, cho thuê các không gian trong trụ sở Bưu Điện...


 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đáp lời mời của Tỉnh dòng SPC Saigon, Thầy Giuse – Huynh Trưởng Nghĩa Sinh, đã từ Hoa Kỳ về điều hợp một chương trình hội thảo với chủ đề “Kỹ năng Lãnh đạo Bản thân” - trong hành trình phục vụ đồng loại, cộng đoàn, Giáo hội và xã hội. Thành phần tham dự gồm có 125 Nữ tu Dòng Thánh Phaolô từ nhiều tỉnh thành về thường huấn
Quận Santa Clara (bao gồm San Jose) trong 2 tháng có thể sẽ chết tới 16,000 người - có 2,010 người đã chết toàn quốc, trong số đó có 105 người chết tại tiểu bang California.
Cái chết của người y tá đầu tiên thiệt mạng ở New York xẩy ra hôm 18/3/20, cách nay đã 10 ngày. Không rõ đến hôm nay đã có thêm bao nhiêu y tá Mỹ thiệt mạng : thiếu thống kê vì nhiều lý do phức tạp. Nhưng các thống kê chính thức ở Ý cho biết tính đến ngày 18/3 (là ngày anh y tá Kious Kelly ở New York chết), số y tá ở Ý bị nhiễm bệnh đã lên đến 2,629 người, chiếm tới 8.3 phần trăm tổng số người nhiễm bệnh.
thời điểm này, khi thuốc chữa còn đang được nghiên cứu và thuốc ngừa thì chưa có, chúng ta có hai sự lựa chọn: chúng ta cùng nhau tự tách rời để làm thẳng đường cong và giúp sức cho cuộc đấu tranh chống lại COVID-19. Ngược lại, chúng ta cũng có thể quyết định con đường khác
Irvine thê thảm với 33 người bệnh, Anaheim 28 người bệnh, Huntington Beach 26 người bệnh... Quận Cam 321 trường hợp, trong vòng một ngày đã có thêm 65 người xác định nhiễm bệnh. Có 3 người đã chết
cách ly sẽ làm giảm số trung bình của tổng số bệnh nhân ở Singapore từ 78.2 % đến 93.2%... Từ nay đến khi có thuốc chữa hay có thuốc ngừa, tất cả chúng ta đều có trách nhiệm phải lưu tâm đến việc rửa tay, duy trì việc tách rời, và tuân theo các luật lệ địa phương.
Ngưòi bệnh có thể không có triệu chứng và do đó không tự cách ly khiến những người chung quanh sẽ không biết để tránh xa. Đây là lý do mà các chính quyền địa phương ở Mỹ cũng như Âu Châu khuyên dân chúng không tụ họp ở chỗ công cộng
Theo như các nhà khoa học dự đoán, tỷ lệ tử vong ở khoảng 3,6%, tức là cứ 100 người nhiễm bệnh thì có 3 đến 4 người tử vong. Do đó, COVID-19 nguy hiểm hơn bệnh cúm thông thường khoảng 30 lần.
Thở có chánh niệm (mindful breathing) có lẽ là một giải pháp phòng vệ tối ưu trong lúc này. Như chúng ta đã biết, thực hành mỗi ngày giúp duy trì khả năng trở về với thực tại, chấp nhận cảm xúc khi nó đến và đi
Đã tới năm 2020, mà vẫn còn một số bài viết mới phát tán trên mạng, và tác giả bài viết ấy chỉ dựa vào con số 16% lượng nước sông Mekong đổ xuống từ Trung Quốc, để bảo rằng ảnh hưởng chuỗi đập khổng lồ Vân Nam là không đáng kể, đó như một biện minh che chắn cho những việc làm sai trái của Bắc Kinh trên dòng Mekong trong suốt hơn 3 thập niên qua


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.