Hôm nay,  

Người Cha Dựng Nước

12/18/202010:00:00(View: 4756)

blank 

 

Thomas Paine sinh ngày 9 tháng 2 năm 1737 tại Anh Quốc (Great Britain). Ông là lý-thuyết gia chính-trị, nhà cách-mạng nổi tiêng,  nhà báo, nhà phát-minh và còn là một triết-gia.

 

Trên tờ báo Philadelphia Magazine năm 1775 có bài viết kết-án nạn nô-lệ là sự vl-phạm trắng-trợn đối với Nhân-loại và Công-Lý, Nhiều người cho rằng ông là tác-giả.

 

Thomas Paine viết bản Lẽ Thông-Thường (Common Sense) năm 1776. Tài-liệu  hô-hào Hoa-Kỳ (USA) độc-lập.với Anh Quốc này được sự hưởng-ứng nông-nhiệt của mọi người.

 

Tổng-Thống thứ 2 của Hoa-Kỳ,- John Adams - tuyên-bố: “ Nếu không có ngọn bút của tác-giả Lẽ Thông-Thường thì lười gươm của Washington thường là giơ lên trong tuyệt-vọng” (1)..

 

Thomas Paine được coi là một trong những người Cha Dựng Nước của Dân-Tộc Hoa-Kỳ.

 

Những năm trong thập niên 1790, Paine sống ở Âu-Châu liên-hệ mật-thiết với phong-trào cách-mạng Pháp (France) . Ông viêt Quyền Làm Người (phần 1 (1971), phần 2 (1972), ) để bênh-vực  cách-mạng. Ông đươc phong-tặng công-dân danh-dự của nước Pháp và được mời làm thành-viên trong Hội-Nghị Quốc-Gia dù không trôi chẩy tiếng Pháp,

 

Thomas Paine cho rằng: “một quân đội của những nguyên-tắc  có thể thâm-nhập các nơi mà quân-đội linh tráng không làm được”

 

Về tôn-giáo, Paine tin ở Thượng-Đê nhưng không tin-tưởng các lề-lối tổ-chức do con người của các giáo-hội. Ông nói: ”Đầu óc của tôi là giáo-hội của tôi. Tất cả các tổ-chưc giáo-hội tại các quốc-gia dù la Do Thái giáo, Thiên  Chúa giáo hay Thổ Nhĩ Kỳ  giáo đều có vẻ  như được đăt-để   làm người ta sợ hãi, nô-lệ hóa con ngườii và dộc-đoán trong quyền-lợi.

 

Quan-niệm về tôn-giáo này đã làm nhiều ngươi xa lánh ông.
Khi ông qua đời năm 72 tuổi chỉ có 6 người tiễn đưa.

 

Dù vậy,  tư-tưởng vĩ-đại của ông vẫn chói-sáng trên bầu trời nhân ái:


“Thế-giới là quốc-gia của tôi, nhân-loại là anh em của tôi và làm việc thiện là tôn-giáo của tôi.” (2)

 

Nguyễn Hoàng Lãng Du tóm lược

 

  

(1)  – Without the pen of the author of Common Sense, the sword of Washington would have been raised in vain

(2)  - The Word is my country, all mankind are my brethen and to do good is mya religion

-        Quyền Làm Người 1, 2 = Rights Of Man 1,2

-         France National Convention = Hội-Nghị Quốc-Gia của Pháp

 



Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Năm nay hình như mùa đông đến sớm trên đất Mỹ, vì còn một tháng nữa mới sang mùa mà tuyết đã đổ ngập đường ở tiểu bang New York, ở Texas và California trời đang trở lạnh. Trước cái lạnh ngoài trời và những buổi tiệc gia đình cùng liên hoan cuối năm sắp có, giới chức y tế vùng Vịnh San Francisco lại khuyến cáo cư dân nên cẩn thận để tránh lây nhiễm Covid, cảm cúm hay các bệnh hô hấp bằng cách thường xuyên rửa tay, đeo khẩu trang và giữ giãn cách xã hội mỗi khi có thể...
Trong khi dư luận và luật ở các tiểu bang về vấn đề quyền phá thai đang khiến đất nước bị chia rẽ sâu sắc, ngày lại càng có nhiều dấu hiệu cho thấy hầu hết mọi người đều tán thành một chủ đề từng gây tranh cãi khác – bảo vệ hôn nhân đồng tính.
Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao Lễ Tạ Ơn lại xoay quanh gà tây mà không phải giăm bông, thịt gà, thịt nai, thịt bò hay ngô bắp? Gần 9 trên 10 người Mỹ ăn gà tây trong bữa ăn lễ hội này, cho dù đó là món gà tây quay, chiên giòn, nướng, hầm hay nấu theo bất kỳ cách nào khác cho dịp này. Bạn có thể nghĩ rằng đó là vì những người hành hương và những vị khách Wampanoag bản địa của họ đã ăn trong bữa tiệc tạ ơn đầu tiên của họ vào năm 1621, một năm sau khi họ đặt chân đến bang Massachusetts ngày nay. Hoặc đó là vì gà tây có nguồn gốc từ Châu Mỹ.
Trung Tá hồi hưu Jim Van Eldik kể lại ông đã đón lễ Tạ Ơn tại Sài Gòn vào năm 1968 như thế nào...
Tại phiên họp của Ủy ban Tư pháp Quốc hội về việc phòng chống nạn mua bán người vào ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết trong những năm qua, cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ bán phụ nữ và trẻ em ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, với hơn 2,000 bị cáo và trên 3,100 nạn nhân, đa số bị bán qua Trung Quốc và Campuchia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.