Hôm nay,  

Bệnh Ăn Cắp Vặt

12/03/202117:12:00(Xem: 5891)



 

ăn cắp vặt (2).jpg

Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt.

 

Ở đời này có bệnh là khổ, không phải bệnh nặng mới khổ, bệnh nhẹ cũng khổ, hễ có bệnh là khổ. Hồi nhỏ, tôi xem một bộ phim kể về một bà giàu có nhưng mắc bệnh ăn cắp vặt, đụng thứ gì cũng ăn cắp. Ăn cắp vặt là một thứ bệnh. 

Câu chuyện bắt đầu, người đàn bà đó là một cô bé mồ côi cha từ nhỏ, mẹ cô làm một nghề không đứng đắn. Cô bé được huấn luyện ai đến nhà để áo khoác ra ngoài là cô bé móc túi lấy tiền, nhưng không phải lấy tất cả tiền mà khách có. Bao giờ cô cũng chỉ lấy một ít tiền, để lại một số tiền cho khách không nghi ngờ. Sau khi người mẹ mất, cô bé được đưa vào viện mồ côi, được các dì phước chăm sóc. Cô bé càng lớn càng xinh đẹp. Cô thông minh, học giỏi, ngoan ngoãn, được giới thiệu đến nhà triệu phú để dạy kèm cho con của triệu phú đó. Chẳng bao lâu sau, người con trai lớn của ông triệu phú thương cô giáo dạy kèm em mình. Họ cưới nhau, cô gái về làm dâu nhà hào môn, tiền rừng bạc biển. Cha mẹ chồng mở một chương mục cho cô con dâu ở nhà băng và cho cô một số tiền mặt muốn xài gì thì xài. Nhưng than ơi, cô bé đã được huấn luyện tính ăn cắp vặt quen tay rồi, cô vẫn tiếp tục ăn cắp dù bây giờ cô có rất nhiều tiền.

 

chung an cap vat.jpg

 

Bệnh ăn cắp vặt là một chứng rối loạn sức khỏe tâm thần hiếm gặp nhưng nghiêm trọng, có thể gây ra cảm giác đau đớn cho chính bạn và người thân nếu không được điều trị

 

Cha mẹ chồng quyết định chữa bệnh cho cô con dâu. Họ cho người điều tra, thì ra lúc bé ba mẹ đã huấn luyện cho con của mình ăn cắp vặt. Sau khi tìm được bệnh, ba mẹ chồng đưa cô đến bác sĩ phân tâm học. Bác sĩ chữa bệnh cho cô gái trẻ từ từ, chữa mất một thời gian dài cô gái mới hết bệnh ăn cắp vặt.

Cách đây mấy năm, chúng tôi đọc một bản tin về một cô gái trẻ Việt Nam lai Mỹ. Bố là lính Mỹ đi lính ở Việt Nam. Cô lấy chồng người Mỹ. Một hôm, cô vào siêu thị của Mỹ ở Houston, lấy cắp một món đồ trị giá $18. Cô bị bắt và đưa ra tòa, bị kết án và trục xuất về Việt Nam, mặc dù lúc đó con của cô mới 3 tháng. Tội ăn cắp bị phạt nặng như thế đó.

Bất hạnh cho người nào giao tiếp với người có bệnh ăn cắp vặt, nên tìm cách chữa trị cho họ. Nếu bệnh ăn cắp vặt kéo dài thì thế nào cũng có một ngày bị bắt, bị đi tù, cũng có thể bị trục xuất về Việt Nam. Chúng ta đang sống trong thời đại tân tiến, bất cứ nơi nào cũng có gắn camera, cài đặt vào điện thoại sử dụng mạng Internet, có thể xem và quay lại tất cả mọi chuyện xảy ra. Quý vị đi chơi xa có thể coi nhà mình qua điện thoại.

Văn phòng của chúng tôi, Ana Real Estate có gắn ngay ở hành lang 12 máy thu hình, trong văn phòng gắn 8 máy, tổng cộng 20 máy. Vì văn phòng ở ngay góc đường nên thu hình nhiều góc cạnh khác nhau. Mấy năm trước, có người giật bóp một người phụ nữ Việt Nam đang đi bộ trên hành lang. Người phụ nữ đang đi thong thả, thì có một ntên cướp ngồi trên xe nhảy xuống xe giật bóp của cô. Người phụ nữ đó có võ nên phản kháng đánh lại tên cướp. Tên cướp thứ hai thấy vậy nhảy xuống dùng súng chĩa vào người phụ nữ. Người phụ nữ buộc phải thất thủ trước họng súng của tên cướp. Sau đó, hai tên cướp bỏ chạy. Cảnh Sát đến văn phòng xin chúng tôi xem lại camera. Bổn phận công dân chúng tôi phải cộng tác với chính quyền, với Cảnh Sát để bảo vệ an ninh cho cộng đồng, cho xã hội. Cảnh Sát cho biết đó là tội hình sự, nếu bắt được chắc chắn hai tên cướp đó sẽ vào tù.

Còn ăn cắp vặt thì sao? Không thể nào nói là bệnh ăn cắp. Ăn cắp có trong máu, ăn cắp dù nhỏ hay lớn cũng phải đối diện với Cảnh Sát, với quan tòa, với nhà tù.

 

ăn cắp vặt.jpg

Ăn cắp dù nhỏ hay lớn cũng phải đối diện với Cảnh Sát, với quan tòa, với nhà tù.

 

Thời đại hiện nay, nơi nào cũng có máy thu hình, từ cột điện, ở chỗ đậu xe, từ hành lang cho đến tất cả mọi ngóc ngách của tòa nhà, siêu thị, văn phòng, nhà riêng, v.v. nên khó có thể thoát được luật pháp. Tị nạn được định cư ở Hoa Kỳ là giấc mơ của nhiều người, muốn học tới đâu thì học tới đó, muốn đi đến đâu thì đi đến đó. Muốn thực hiện giấc mơ của mình có nhà để ở dễ quá đâu có gì khó khăn đâu mà phải ăn cắp vặt, hay lường gạt người khác. Nhà tù ở Hoa Kỳ nhiều lắm, Quận Cam không rộng lớn bằng Los Angeles mà có 6 nhà tù. Bây giờ nhiễm Covid-19 nhiều lắm, vào nhà tù không chết sớm cũng chết muộn mà thôi.

Giết người đi ở tù, ăn cắp vặt đi ở tù. Làm bất cứ việc gì phạm luật phải đi ở tù. Bệnh ăn cắp vặt cũng đi ở tù, nhiều người tánh tình tốt nhưng chỉ có một tội duy nhất là ăn cắp vặt rồi đi ở tù, tội nghiệp thật?

Tôi nói chuyện với bác sĩ phân tâm học về những người có tính ăn cắp vặt hay bị bệnh ăn cắp vặt thì phải làm sao? Bác sĩ phân tâm học thường khuyên nên đưa bệnh nhân đến bác sĩ, để bác sĩ nói chuyện với bệnh nhân, xem bệnh nhân bệnh nặng tới độ nào, rồi bác sĩ sẽ tìm cách chữa bệnh? Người bị bệnh ăn cắp vặt kể như xong cả đời rồi? Ăn cắp vặt là một thứ bệnh như những thứ bệnh khác nhưng chữa bệnh cần thời gian lâu, không phải chữa một ngày hai ngày là khỏi bệnh đâu?

Sống với người có bệnh ăn cắp vặt khổ lắm, vì không biết ngày nào người đó lấy cắp đồ của mình?

Tôi đã tham khảo ý kiến của nhiều bác sĩ phân tâm học về bệnh ăn cắp vặt này thì nhiều bác sĩ khuyên người trong gia đình nên giúp đỡ người có bệnh ăn cắp vặt, nên đi bác sĩ phân tâm học. Các bác sĩ sẽ nghiên cứu tiểu sử của người này, xem người đó sinh ra và lớn lên trong môi trường nào, nhận được sự giáo dục của cha mẹ ra sao? Chẳng hạn như câu chuyện của cô giáo kèm trẻ em ở trên: lúc nhỏ nghèo khổ, không có cha, người mẹ dạy con mình móc túi người khác. Khi lớn lên, mặc dù được học hành, được sống trong gia đình chồng giàu có, nhưng thói quen ăn cắp vặt vẫn tái diễn. Cho đến khi gia đình chồng tìm hiểu nguyên do con dâu mình bị bệnh ăn cắp vặt. Tìm được bệnh rồi thì tìm thuốc chữa cũng dễ thôi.

 

sự giáo dục của cha mẹ vô cùng quan trọng.jpg

Người xưa thường cho rằng muốn con cái trở thành thương nhân thì nên ở gần chợ, muốn con hay chữ thì ở gần trường học, còn nếu gần trộm, gần cướp thì sớm hay muộn cũng vào tù ra khám. “Gần mực đen, gần đèn thì rạng”, câu tục ngữ mang tính giáo dục đến nay vẫn hoàn toàn đúng. Sự giáo dục của cha mẹ là vô cùng quan trọng.

Người có bệnh ăn cắp vặt không biết mình có bệnh, người nhà phải giúp họ, giúp tận tình, tìm mọi cách chữa bệnh cho họ, giúp họ nhận thấy bệnh ăn cắp vặt là một bệnh xấu. Đã là bệnh rồi thì đâu có gì tốt đâu?

Tội nghiệp cho người có bệnh ăn cắp vặt mà không biết mình có bệnh cho đến khi bị bắt cho vào tù, lúc đó quá muộn?

Hy vọng những người xung quanh giúp đỡ cho người bệnh ăn cắp vặt và giúp họ chữa bệnh này. Bởi vì bây giờ mọi người sống dưới sự kiểm soát của máy thu hình, đừng để bệnh này đưa họ vào tù thì phí một cuộc đời. Sống thì phải có Tự Do, sống thong dong tự tại, sống theo ý thích của mình, và sống phải làm một người tốt, đừng để bệnh hoạn hành hạ mình trong đó có bệnh ăn cắp vặt.

 

20210312_160442.jpg


"Gieo suy nghĩ, gặt lời nói. Gieo lời nói, gặt hành động. Gieo hành động, gặt thói quen. Gieo thói quen, gặt tính cách. Gieo tính cách, gặt số phận."- Lão Tử.
Đừng để thói quen ăn cắp vặt ảnh hưởng đến nhân cách và quyết định đến số phận con người.

 

Hy vọng người có bệnh ăn cắp vặt phải biết mình có bệnh và phải tìm cách chữa bệnh cho chính mình, nếu không bệnh càng ngày càng tăng. Ăn cắp quen tay, thấy thứ gì cũng ăn cắp thì nhà tù ở ngay trước mắt không đâu xa. Nếu được chữa bệnh thì bệnh sẽ hết. Mong mọi người khỏe mạnh, lành mạnh từ thể xác đến tinh thần.

 

Orange County, 12/3/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

([email protected])

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Và nay, mùa Vu lan về, những người con Phật chúng ta hãy cùng nhau, không những nguyện mở những sợi dây đang treo ngược chúng ta, mà còn nguyện mở cả những sợi dây đang treo xuôi chúng ta trong những thành công phù phiếm, trong những thuận lợi nhất thời, để dâng lên cúng dường cha mẹ, Thầy Tổ, chúng Tăng và Tam bảo, với tất cả tấm lòng hiếu kính, trí tuệ và từ bi.
Lãnh tụ tối cao của Bắc Hàn Kim Jong-un hôm thứ Năm cho biết Bắc Hàn đã "chuẩn bị đầy đủ" cho xung đột quân sự với Mỹ, theo hãng tin Yonhap. Kim cho biết ông đã ra lệnh cho quân đội Bắc Hàn sẵn sàng nhanh chóng huy động lực lượng răn đe chiến tranh hạt nhân nếu cần.
Lô độc đắc xổ số Mega Millions sáng hôm Thứ Tư 27/7/2022 đã tăng vọt lên tới 1.02 tỷ đô la sau khi không ai có đúng cả 6 con số khi xổ hồi đêm thứ Ba. Lô độc đắc ước tính mới sẽ là độc đắc lớn thứ 4 của Mỹ trước giờ.
Trump nói hôm 7/1: "Tôi ngay lập tức triển khai Vệ binh Quốc gia và cơ quan thực thi pháp luật liên bang để bảo vệ tòa nhà và trục xuất những kẻ xâm nhập. Nước Mỹ luôn phải là một quốc gia của luật pháp và trật tự." Tuyên bố đó của Trump là một lời nói dối. Trump không bao giờ ra lệnh triển khai Vệ binh Quốc gia hoặc bất kỳ cơ quan thực thi pháp luật nào.
Myanmar đã xử tử 4 nhà hoạt động dân chủ tham dự các nỗ lực chống đảo chính, trong đó có 1 nhạc sĩ và 1 nhà lập pháp trước đây, theo chính phủ quân đội Myanmar hôm Thứ Hai. Nhiều tổ chức quốc tế đã lên án việc Myanmar tái sử dụng án phạt tử hình sau nhiều thập niên.
Nơi đây, chúng ta sẽ chú trọng về Diệt tưởng (diệt đây là diệt trừ, diện tận, đoạn diệt, tịch diệt). Hoàn toàn không có ý nói rằng kinh nào hay nhiều, hoặc hay ít ra sao, vì thực tế kinh nào trong nhóm 20 kinh dẫn trên cũng dùng làm phương tiện giải thoát được. Nhưng chú trọng về Diệt tưởng sẽ nêu bật lên ý nơi đầu bài: “sinh diệt diệt dĩ, tịch diệt vi lạc” (sinh diệt vô thường đã diệt rồi, Niết bàn an lạc hiện ra). Pháp tu Đoạn diệt được Đức Phật gọi là “pháp vắn tắt” – nghĩa là, không tu loanh quanh, không tu dài dòng, chỉ tu pháp này là đủ, không cần học thêm gì nhiều. Trong Tạng Pali, Kinh SN 23.34 ghi lời Đức Phật dạy pháp đoạn diệt
Cảnh sát trưởng của một thành phố nhỏ ở Mississippi bị mất việc sau khi một đoạn băng ghi âm bị rò rỉ trong đó ông khoe đã giết 13 người trong công việc và sử dụng những lời nói xấu kỳ thị sắc tộc và thù ghét đồng tính.
Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nói với ABC News rằng hai công dân Mỹ được cho là chiến đấu cho Ukraine đã tử trận ở miền đông Ukraine: “Chúng tôi có thể xác nhận cái chết gần đây của hai công dân Mỹ ở vùng Donbass của Ukraine. Chúng tôi đã liên lạc với các gia đình và cung cấp tất cả các hỗ trợ lãnh sự có thể." Bộ Ngoại giao đã không tiết lộ thêm bất kỳ chi tiết nào khác.
Con nhớ vào năm 2005, từ Ấn Độ, con đến tu học và lập nghiệp tại Hoa Kỳ. Vâng lời dạy của Cố Hòa thượng Mãn Giác, Hòa thượng Như Minh đã thay Ôn đứng ra lo các giấy tờ định cư của con và đưa con về Chùa Phước Hậu (Wisconsin) làm trụ trì. Năm 2010, con xin phép Hòa thượng cho con rời Wisconsin, khăn gói hành lý về xứ ấm California để đi học và lập chùa Hương Sen. Rồi từ chùa cũ sang chùa mới Hương Sen hiện nay, Hòa thượng cũng đóng vai trò như một vị thầy tinh thần của Hương Sen, đã từ bi đến tham dự và ban đạo từ trong các buổi lễ, tiệc chay gây quỹ và khóa tu của Chùa Hương Sen.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.