Hôm nay,  

Cung Tích Biền Ra Mắt Tân Truyện Một Thời Nên Vắng Mặt

10/12/202122:53:00(Xem: 5635)

 

Cung Tích Biền ra mắt tân truyện

Một Thời Nên Vắng Mặt

  

Bản tin: Phan Tấn Hải

Hình: Vương Trùng Dương & PTH

  

Có phải bây giờ là một thời nên vắng mặt? Khoan, làm ơn, chưa nên vắng mặt bây giờ. Phải chăng đó là lý do nhà văn Cung Tích Biền ấn hành tác phẩm mới, thể loại tân truyện, nhan đề “Một Thời Nên Vắng Mặt” – và rồi ra mắt sách vào chiều Thứ Năm 9/12/2021 tại quán cà phê Coffee Factory ở Quận Cam.
 

Khởi đầu chương trình là nhà phê bình văn học Tô Đăng Khoa giữ vai trò MC. Và người đầu tiên được mời lên nói chuyện là nhà văn Phạm Xuân Đài (Phạm Phú Minh). Lý do, hai nhà văn này biết nhau từ thuở rất xa xưa, không chỉ là đồng hương Quảng Nam, nhưng thân phụ của Phạm Xuân Đài là thầy giáo của Cung Tích Biền từ thời thơ trẻ. Nhà văn Phạm Xuân Đài học ở trường công lập Trần Quý Cáp, trong khi Cung Tích Biền học ở trường tư có tên là Diên Hồng. Thân phụ của nhà văn họ Phạm dạy ở Diên Hồng, và ông cụ kể lại rằng Cung Tích Biền lộ tài văn chương từ thời học trò, nghĩa là rất sớm. Giữa Phạm Xuân Đài và Cung Tích Biền có một tình thân từ đó, vì nhà văn CTB xem thân phụ của họ Phạm như là một ông bố tinh thần. Phạm Xuân Đài kể rằng trong thập niên 1960s, Cung Tích Biền đã nổi tiếng, viết nhiều truyện dài cho các nhật báo hàng ngày. Sau 1975 thì Cung Tích Biền không viết gì nữa, tới gần đây mới viết trở lại.
 
blank

 Cung Tích Biền và phu nhân Hoàng Thị Kim
blank

 Từ phải: Cung Tích Biền, Nina Hòa Bình, Hoàng Thị Kim, Trịnh Y Thư, Nguyễn Đình Thuần.

  

 

Nhà báo Vương Trùng Dương kể về những kỷ niệm, cũng rất là xa xưa, cũng là đồng hương Quảng Nam. Nhà báo Vương Trùng Dương cho biết Cung Tích Biền ưa thích được gọi là Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử hơn là những danh hiệu ngoài đời, rồi kể lại chuyện nhiều thập niên trước, như Vương Trùng Dương đã từng viết trên báo:

Cách đây gần nửa thế kỷ, nhân dịp Lễ Vu Lan, anh Cung Tích Biền và chị tôi cùng các huynh trưởng trong Gia Đình Phật Tử tổ chức sinh hoạt văn nghệ. Hình ảnh vũ khúc Lên Chùa Dâng Hoa do anh sáng tác rất tuyệt vời, phần đầu với ca khúc Lên Chùa Dâng Hoa, phiên khúc anh lồng vào dòng nhạc mở đầu ca khúc bán cổ điển Sérénata của Enrico Toselli. Anh đàn mandoline rất hay, tôi mê vũ khúc và tiếng đàn; từ đó, chị tôi khuyến khích cố gắng tập luyện sẽ trở thành Trần Ngọc Thao thứ hai. Anh và tôi, cùng họ và chữ lót, cùng quê (Thăng Bình, quê ngoại của tôi) vì vậy, sau nầy, nhiều người hỏi tôi có họ hàng gì với Cung Tích Biền. Anh là huynh trưởng, bạn của người chị thứ sáu tôi, không họ hàng gì cả, và, tôi được biết anh trong sinh hoạt Gia Đình Phật Tử từ đó…

blank

Từ trái: Phạm Phú Minh, Vương Trùng Dương, Tô Đăng Khoa.

 

blank

Cung Tích Biền và tác phẩm.

 

 

Tiếp theo, Cung Tích Biền lên nói chuyện, về phong tục ra mắt sách ở hải ngoại. Đặc biệt, nhà văn Cung Tích Biền mời phu nhân Hoàng Thị Kim lên để cảm ơn vì người vợ không chỉ là bạn đời, mà còn là một trong những nguồn cảm hứng để sáng tác.
 

Trong các văn nghệ sĩ tới dự buổi ra mắt sách, nhận thấy có: Trịnh Y Thư, Tô Đăng Khoa, Lê Lạc Giao, Thuận Huỳnh, Trương Đình Uyên, Nguyễn Đình Trí, Phùng Minh Tiến, Vũ Hoàng Thư, Nguyễn Thị Khánh Minh, Thanh Lương, Thu Vàng, Thân Trọng Mẫn, Trịnh Thanh Thủy, Đặng Thơ Thơ, Hồ Như, Nguyễn Đình Thuần, Đặng Phú Phong, Lê Giang Trần, Cao Bá Minh, Nina Hòa Bình, Nguyễn Thanh Huy, Phạm Phú Minh, Thành Tôn, anh chị Mai Tất Đắc, Vương Trùng Dương, Lê Phước Bốn, Đinh Quang Anh Thái, Đinh Xuân Quân…
 

Trong tác phẩm “Một Thời Nên Vắng Mặt“  có các lời Bạt từ: Nguyễn Vy Khanh – Đặng Thơ Thơ – Lê Hữu. Tranh bìa: Hoàng Thị Kim. Thiết kế bìa: Hubert Phan.
 

Nơi trang bìa sau của tân truyện “Một Thời Nên Vắng Mặt” có trích lời nhận định của Đặng Thơ Thơ và Lê Hữu.

blank

Từ phải: Cung Tích Biền, Trịnh Thanh Thủy, Hoàng Thị Kim

 

blank

Từ phải: Cung Tích Biền, Phạm Xuân Đài, Phùng Minh Tiến, Nguyễn Thanh Huy, Bùi Hồng Sĩ

 

 

Trích từ bìa sau, với Đặng Thơ Thơ:

Cung Tích Biền là nhà văn của lương tri, bởi mọi truyện ông viết đều đưa ra những chất vấn về bản chất của một nền đạo lý nhân bản. Nhà văn bằng ngôn ngữ vi diệu và huyền áo đã tạo dựng nên một không gian nghệ thuật đặc thù phong cách của riêng ông. Và ông dùng không gian nghệ thuật ấy để đối thoại với quá khứ, một quá khứ được soi lại qua những tra vấn để trở thành công án cho ngày hôm nay.”


blank

Từ trá: Thân Trọng Mẫn, Thu Vàng, Vũ Hoàng Thư, Lê Lạc Giao, Tô Đăng Khoa.

 

Trích từ bìa sau, với Lê Hữu:

Văn là người, tác giả Một Thời Nên Vắng Mặt, ngoài đời, thoạt trông cũng khoác một vẻ ngoài lành lạnh, thường là vẻ mặt trầm tư kém vui, như nỗi buồn nào còn vướng vất, bóng ma nào của quá khứ vẫn còn ám ảnh, thương tích nào của “một thời” vẫn chưa lành lặn. Ít ai ngờ rằng, sau vẻ mặt lặng yên, bình thản của giông bão đã lắng chìm ấy là trái tim nóng ấm và giàu cảm xúc.

“Ông như người ngồi lại bên cầu soi bóng mình, nhìn lại đời mình, nhìn lại những bến bờ mây nước chập chùng mới hay mình đã đi suốt cuộc hành trình dài dằng dặc, đã đi qua những chặng đường dài hun hút… Văn chương Cung Tích Biền như tiếng nói của lương tri kẻ sĩ, vốn là “hàng hiếm” trong thời buổi này.”
 

Sách đã có bán trên BARNES & NOBLE. Ấn phí: US$20.00.

Có thể vào trang: https://www.barnesandnoble.com/

Rồi gõ chữ "cung tich bien" sẽ ra các tác phẩm của Cung Tích Biền.

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
từ cựu Tổng thống, Phản ứng về việc truy tố Trump của đại bồi thẩm đoàn Manhattan các nhà lập pháp, đồng minh, và các nhà phê bình…
Trong khi Tổng Thống Zelensky nói rằng cuộc chiến mà người dân Ukraina đổ xương máu mỗi ngày là vì dân chủ, tự do cho cả loài người – thì vào ngày 10/3/2023 GH Francis của Vatican nói rằng cuộc chiến Ukraina thúc đẩy bởi quyền lợi của một vài đế chế (empires) chứ không phải chỉ tại đế chế Nga...
Cựu luật sư của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, Joe Tacopina, nói hôm thứ Sáu rằng Trump sẽ không chấp nhận thỏa thuận nhận tội sau bản cáo trạng về một khoản thanh toán tiền bịt miệng cô Stormy Daniels hồi năm 2016. Ông nói rằng ông không biết có bao nhiêu tội danh hoặc cáo buộc là gì và bản cáo trạng nên được gỡ niêm phong "vào đầu tuần tới, có thể là thứ Ba."
Theo Viện Ung Thư Quốc Gia (National Cancer Institute – NCI), bàng quang khi rỗng có kích thước và hình dạng bằng trái lê. Tuy nhiên, nó có thể giãn ra lớn hơn nhiều khi cần thiết, và co trở lại khi trống. Trên thực tế, nó có thể chứa khoảng 16 ounce (gần nửa lít) nước tiểu cùng một lúc trong từ hai đến năm tiếng đồng hồ một cách thoải mái, theo Thư viện Y khoa Quốc gia Hoa Kỳ (U.S. National Library of Medicine – NLM).
Năm 1802, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig van Beethoven đã viết một bức thư đầy đau lòng gửi cho các anh em của mình, kể lại chứng bệnh điếc khiến ông phải “sống trong đọa đày” và khát khao được chết như thế nào. Nhưng Beethoven vẫn tiếp tục kiên trì chịu đựng thêm 25 năm nữa, nhờ tình yêu dành cho âm nhạc. Trong thư, ông đã cầu xin họ hãy nghiên cứu và công bố rộng rãi căn bệnh khiếm thính của mình, để “thế giới có thể hòa hoãn, cảm thông với tôi sau khi tôi lìa đời, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Đại dịch Covid-19 đã làm rung chuyển thế giới nghệ thuật, nhưng không gì có thể lay chuyển được vị trí dẫn đầu của Musée du Louvre trong cuộc khảo sát số liệu khách tham quan của tạp tờ “The Art Newspaper”. Hàng năm, tờ báo này hỏi các bảo tàng nghệ thuật trên thế giới xem họ đã đón bao nhiêu du khách trong năm trước đó và năm nào Louvre cũng đứng đầu.
Tròn 50 năm trước, Quân đội Hoa Kỳ rời Việt Nam trong tuần này. Vào ngày 29/3/1973, hai tháng sau khi ký hiệp định Paris, đơn vị tác chiến cuối cùng của Hoa Kỳ rời miền Nam Việt Nam khi Hà Nội trả tự do cho nhiều tù binh Mỹ còn bị giam giữ ở miền Bắc Việt Nam. Nhưng 2 thập niên can dự của Hoa Kỳ sẽ không chính thức kết thúc cho đến 20 tháng sau
30/4/1975, cộng sản xâm chiếm miền Nam Việt Nam. Những tệ nạn xã hội lúc đó đều bị chính quyền mới quy chụp là “ tàn dư Mỹ Nguỵ”. Gần nửa thế kỷ trôi qua từ ngày “giải phóng miền Nam”, các tệ nạn không chỉ ở ngoài xã hội, mà còn len lỏi vào những mái gia đình. Trách nhiệm lúc này thuộc về ai? Và sẽ mang tên gọi là gì?
Một trong những nhân viên quốc hội của Thượng nghị sĩ Rand Paul đã bị thương nặng sau khi bị đâm ở thủ đô DC vào hôm Thứ Bảy khi anh này rời một nhà hàng. Cảnh sát Thủ đô đã phản ứng với vụ đâm dao xảy ra ở dãy nhà 1300 trên Phố H Street lúc 5:17 giờ chiều Thứ Bảy, theo bản tin báo The Hill.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.