Hôm nay,  

Cung Tích Biền Ra Mắt Tân Truyện Một Thời Nên Vắng Mặt

10/12/202122:53:00(Xem: 5356)

 

Cung Tích Biền ra mắt tân truyện

Một Thời Nên Vắng Mặt

  

Bản tin: Phan Tấn Hải

Hình: Vương Trùng Dương & PTH

  

Có phải bây giờ là một thời nên vắng mặt? Khoan, làm ơn, chưa nên vắng mặt bây giờ. Phải chăng đó là lý do nhà văn Cung Tích Biền ấn hành tác phẩm mới, thể loại tân truyện, nhan đề “Một Thời Nên Vắng Mặt” – và rồi ra mắt sách vào chiều Thứ Năm 9/12/2021 tại quán cà phê Coffee Factory ở Quận Cam.
 

Khởi đầu chương trình là nhà phê bình văn học Tô Đăng Khoa giữ vai trò MC. Và người đầu tiên được mời lên nói chuyện là nhà văn Phạm Xuân Đài (Phạm Phú Minh). Lý do, hai nhà văn này biết nhau từ thuở rất xa xưa, không chỉ là đồng hương Quảng Nam, nhưng thân phụ của Phạm Xuân Đài là thầy giáo của Cung Tích Biền từ thời thơ trẻ. Nhà văn Phạm Xuân Đài học ở trường công lập Trần Quý Cáp, trong khi Cung Tích Biền học ở trường tư có tên là Diên Hồng. Thân phụ của nhà văn họ Phạm dạy ở Diên Hồng, và ông cụ kể lại rằng Cung Tích Biền lộ tài văn chương từ thời học trò, nghĩa là rất sớm. Giữa Phạm Xuân Đài và Cung Tích Biền có một tình thân từ đó, vì nhà văn CTB xem thân phụ của họ Phạm như là một ông bố tinh thần. Phạm Xuân Đài kể rằng trong thập niên 1960s, Cung Tích Biền đã nổi tiếng, viết nhiều truyện dài cho các nhật báo hàng ngày. Sau 1975 thì Cung Tích Biền không viết gì nữa, tới gần đây mới viết trở lại.
 
blank

 Cung Tích Biền và phu nhân Hoàng Thị Kim
blank

 Từ phải: Cung Tích Biền, Nina Hòa Bình, Hoàng Thị Kim, Trịnh Y Thư, Nguyễn Đình Thuần.

  

 

Nhà báo Vương Trùng Dương kể về những kỷ niệm, cũng rất là xa xưa, cũng là đồng hương Quảng Nam. Nhà báo Vương Trùng Dương cho biết Cung Tích Biền ưa thích được gọi là Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử hơn là những danh hiệu ngoài đời, rồi kể lại chuyện nhiều thập niên trước, như Vương Trùng Dương đã từng viết trên báo:

Cách đây gần nửa thế kỷ, nhân dịp Lễ Vu Lan, anh Cung Tích Biền và chị tôi cùng các huynh trưởng trong Gia Đình Phật Tử tổ chức sinh hoạt văn nghệ. Hình ảnh vũ khúc Lên Chùa Dâng Hoa do anh sáng tác rất tuyệt vời, phần đầu với ca khúc Lên Chùa Dâng Hoa, phiên khúc anh lồng vào dòng nhạc mở đầu ca khúc bán cổ điển Sérénata của Enrico Toselli. Anh đàn mandoline rất hay, tôi mê vũ khúc và tiếng đàn; từ đó, chị tôi khuyến khích cố gắng tập luyện sẽ trở thành Trần Ngọc Thao thứ hai. Anh và tôi, cùng họ và chữ lót, cùng quê (Thăng Bình, quê ngoại của tôi) vì vậy, sau nầy, nhiều người hỏi tôi có họ hàng gì với Cung Tích Biền. Anh là huynh trưởng, bạn của người chị thứ sáu tôi, không họ hàng gì cả, và, tôi được biết anh trong sinh hoạt Gia Đình Phật Tử từ đó…

blank

Từ trái: Phạm Phú Minh, Vương Trùng Dương, Tô Đăng Khoa.

 

blank

Cung Tích Biền và tác phẩm.

 

 

Tiếp theo, Cung Tích Biền lên nói chuyện, về phong tục ra mắt sách ở hải ngoại. Đặc biệt, nhà văn Cung Tích Biền mời phu nhân Hoàng Thị Kim lên để cảm ơn vì người vợ không chỉ là bạn đời, mà còn là một trong những nguồn cảm hứng để sáng tác.
 

Trong các văn nghệ sĩ tới dự buổi ra mắt sách, nhận thấy có: Trịnh Y Thư, Tô Đăng Khoa, Lê Lạc Giao, Thuận Huỳnh, Trương Đình Uyên, Nguyễn Đình Trí, Phùng Minh Tiến, Vũ Hoàng Thư, Nguyễn Thị Khánh Minh, Thanh Lương, Thu Vàng, Thân Trọng Mẫn, Trịnh Thanh Thủy, Đặng Thơ Thơ, Hồ Như, Nguyễn Đình Thuần, Đặng Phú Phong, Lê Giang Trần, Cao Bá Minh, Nina Hòa Bình, Nguyễn Thanh Huy, Phạm Phú Minh, Thành Tôn, anh chị Mai Tất Đắc, Vương Trùng Dương, Lê Phước Bốn, Đinh Quang Anh Thái, Đinh Xuân Quân…
 

Trong tác phẩm “Một Thời Nên Vắng Mặt“  có các lời Bạt từ: Nguyễn Vy Khanh – Đặng Thơ Thơ – Lê Hữu. Tranh bìa: Hoàng Thị Kim. Thiết kế bìa: Hubert Phan.
 

Nơi trang bìa sau của tân truyện “Một Thời Nên Vắng Mặt” có trích lời nhận định của Đặng Thơ Thơ và Lê Hữu.

blank

Từ phải: Cung Tích Biền, Trịnh Thanh Thủy, Hoàng Thị Kim

 

blank

Từ phải: Cung Tích Biền, Phạm Xuân Đài, Phùng Minh Tiến, Nguyễn Thanh Huy, Bùi Hồng Sĩ

 

 

Trích từ bìa sau, với Đặng Thơ Thơ:

Cung Tích Biền là nhà văn của lương tri, bởi mọi truyện ông viết đều đưa ra những chất vấn về bản chất của một nền đạo lý nhân bản. Nhà văn bằng ngôn ngữ vi diệu và huyền áo đã tạo dựng nên một không gian nghệ thuật đặc thù phong cách của riêng ông. Và ông dùng không gian nghệ thuật ấy để đối thoại với quá khứ, một quá khứ được soi lại qua những tra vấn để trở thành công án cho ngày hôm nay.”


blank

Từ trá: Thân Trọng Mẫn, Thu Vàng, Vũ Hoàng Thư, Lê Lạc Giao, Tô Đăng Khoa.

 

Trích từ bìa sau, với Lê Hữu:

Văn là người, tác giả Một Thời Nên Vắng Mặt, ngoài đời, thoạt trông cũng khoác một vẻ ngoài lành lạnh, thường là vẻ mặt trầm tư kém vui, như nỗi buồn nào còn vướng vất, bóng ma nào của quá khứ vẫn còn ám ảnh, thương tích nào của “một thời” vẫn chưa lành lặn. Ít ai ngờ rằng, sau vẻ mặt lặng yên, bình thản của giông bão đã lắng chìm ấy là trái tim nóng ấm và giàu cảm xúc.

“Ông như người ngồi lại bên cầu soi bóng mình, nhìn lại đời mình, nhìn lại những bến bờ mây nước chập chùng mới hay mình đã đi suốt cuộc hành trình dài dằng dặc, đã đi qua những chặng đường dài hun hút… Văn chương Cung Tích Biền như tiếng nói của lương tri kẻ sĩ, vốn là “hàng hiếm” trong thời buổi này.”
 

Sách đã có bán trên BARNES & NOBLE. Ấn phí: US$20.00.

Có thể vào trang: https://www.barnesandnoble.com/

Rồi gõ chữ "cung tich bien" sẽ ra các tác phẩm của Cung Tích Biền.

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bài hát The Autumn Leaves được sinh ra hơn nửa thế kỷ qua từ năm 1945 bên Pháp và đã được hát bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau bởi nhiều tiếng hát nổi tiếng khác nhau trên thế giới. Âm điệu và ngôn ngữ của bài hát thật giản dị nhưng khi hát,mỗi người ca sĩ đểu có một rung cảm khác nhau. Dù cho đó là những rung cảm tình ca nhớ nhung lãng mạn của tỉnh yêu nhưng thật nhiều hay thật ít, thật mỏng hay thật dầy, mỗi ngôn ngữ và dân tộc trong âm nhạc nếu mà đem ra so sánh đối chiếu với nhau thì thật là một điều không thực tế và không nên làm. Eva Cassidy là một ca sĩ giọng Soprano và nhạc sĩ Guitar khá nổi tiếng khi còn sống và hay hát cho những quán nhạc nhỏ ở địa phương như Blues Alley, Washington DC.
Cái hộp quẹt vỏ nhôm có nắp đậy, với cái bánh xe đánh ( quẹt, bật) vào cục đá lửa, do một cái lò xo phía trong một cái ống nhỏ đẩy lên, tạo thành tia lửa, bắt vào cái tim có tẩm dầu sát bên, tạo nên ngọn lửa vàng run rẩy, song cũng rất ấm áp với bao kỷ niệm của đời người?
Rudy Giuliani và một số phụ tá cao cấp của cựu Tổng Thống Donald Trump đã bị cấm trên làn sóng đài Fox News. Giuliani bị cấm từ 3 tháng nay, nhưng chỉ mới biết vào đêm trước ngày 11/9/2021, khi theo lịch trình Giuliani sẽ lên "Fox & Friends" để tưởng niệm 20 năm khủng bố tấn công thì người dẫn chương trình là Pete Hegseth gọi xin lỗi để hủy.
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
Thương cha lắm nhưng chẳng biết làm gì được, sẵn sàng chia sẻ bớt cơn đau của cha nhưng chia làm sao đây? Tứ đại như nhau, trước sau cũng vậy nhưng mỗi người mỗi mệnh, phước đức khác nhau, nghiệp lực khác nhau… thương cha nhưng không chia bớt được những cơn đau của cha. Cha đang chịu cái khổ khổ, cái hoại khổ vốn đã và đang có mặt, cái biến hoại vô thường đang hủy hoại từng tế bào của thân xác cha.
Ủy Hội Châu Âu hôm Thứ Năm đưa ra đề nghị để sẽ buộc tất cả các công ty sản xuất thiết bị điện tử phải thống nhất chỉ dùng chung một mô hình USB-C để sạc pin cho tất cả các loại điện thoại di động, máy tính bảng, máy ảnh, loa, trò chơi điện tử... nhằm giúp giản tiện cho khách hàng và giảm rác điện tử.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.