Hôm nay,  

Giữ hay buông?

26/11/202214:38:00(Xem: 7511)
Ý kiến

Bìa CP

Thế là tờ báo Chánh Pháp cũng đã được mười ba tuổi, mười ba năm năm vất vả tồn tại ở hải ngoại là nhờ công sức, tâm lực của nhà văn Vĩnh Hảo, cộng với sự góp bài của một số tu sĩ và cư sĩ.  Mặc dù với danh nghĩa là tờ báo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ nhưng nó tồn tại trong sự thờ ơ của giáo hội và các chùa, nếu không có anh Vĩnh Hảo thì chắc chắn tờ báo đã chết từ lâu.

Mười ba năm qua, nhà văn Vĩnh Hảo đã dành biết bao nhiêu tâm huyết để duy trì tờ Chánh Pháp ở hải ngoại. Duy trì một tờ báo Phật giáo trong một cộng đồng Phật giáo Việt ít ỏi ở hải ngoại là cả một vấn đề lớn. Phật giáo Việt Nam hải ngoại chỉ có duy nhất tờ Chánh Pháp xuất bản đều đặn hằng tháng. Được biết bên Đức có tờ Viên Giác phát hành 2 tháng một lần, với sự tài trợ ngân sách của chính phủ; ngoài ra, một vài chùa Việt hải ngoại chỉ có bản tin nội bộ 3 tháng in một số chứ không có báo giấy phát hành đến quần chúng một cách đều đặn và chính thức. Nguyệt san Chánh Pháp là cơ quan ngôn luận, là phương tiện hoằng pháp, truyền bá Phật pháp, duy trì truyền thống văn hóa và giáo dục của dân tộc ở hải ngoại. Trên tờ Chánh Pháp, ngoài những bài có tính chất tôn giáo còn có một số trang nhất định dành cho văn học nghệ thuật. Nhà văn Vĩnh Hảo đã mạnh dạn khai mở với tư tưởng phóng khoáng... Anh đã cho đăng nhiều truyện ngắn, thơ, văn hay của nhiều tác giả trong và ngoài nước. Anh không câu nệ hay cứng nhắc trong việc chọn bài và không gò ép chỉ nội vấn đề tôn giáo. Anh chủ trương thông qua Chánh Pháp để truyền bá Phật pháp, duy trì truyền thống văn hóa, ngôn ngữ và giáo dục Việt ở xứ người. Chánh Pháp không chỉ là phương tiện để hoằng pháp, không chỉ những bài có tính nội điển mà còn có cả ngoại điển. Tất nhiên trên Chánh Pháp không chỉ có toàn bài hay (thậm chí còn có những bài rất dở, dở thậm tệ nhưng vì ở vào cái thế không thể không đăng). Có những bài của các vị chức sắc trong giáo hội viết quá dở, những bài quá kém đó làm cho nhà văn Vĩnh Hảo khó xử, bỏ đi không được đành phải bấm bụng đăng và hy vọng độc giả tinh tế sẽ nhận ra.

 

 Phật giáoViệt Nam hải ngoại (riêng ở Mỹ) có đến mấy trăm ngôi chùa và chỉ có mỗi tờ Chánh Pháp nhưng số chùa đặt báo hay ủng hộ báo chỉ đếm trên đầu ngón tay. Các chùa thờ ơ không quan tâm, thậm chí nhiều chùa không hề biết có sự tồn tại của một tờ báo Phật giáo nơi hải ngoại. Các chùa có thể bỏ ra một số tiền lớn để rước tượng La Hán, sư tử Tàu, pháp khí Đài Loan, Đèn đá hàn Quốc… về chưng nhưng không thèm bỏ ra một đồng để ủng hộ Chánh Pháp. Các chùa và tu sĩ vẫn thường nói rộng truyền Phật pháp, giữ gìn truyền thống văn hóa dân tộc, duy trì tiếng Việt và giáo dục nơi hải ngoại nhưng thờ ơ với tờ báo Chánh Pháp, trong khi tờ báo là sự truyền bá Phật pháp, giữ gìn truyền thống dân tộc, duy trì ngôn ngữ giáo dục một cách hiệu quả và cụ thể nhất. Không lẽ hoằng pháp, giữ gìn truyền thống, duy trì ngôn ngôn ngữ dân tộc bằng tượng La Hán, sư tử Tàu, pháp Khí Đài Loan, đèn đá Nhật Bản?

 

Việc chùa Việt chưng sư tử Tàu cũng là một vấn đề buồn cười, không lẽ các chùa và các tu sĩ không hiểu ý nghĩa tượng sư tử Tàu? Tượng sư tử đực chân vờn quả địa cầu tượng trưng cho cái máu bành trướng đại Hán, muốn thống trị thế giới. Tượng sư tử cái một chân vờn sư tử con tượng trưng cho sự duy trì nối dõi dòng Hán tộc. Các chùa Việt chưng sư tử Tàu để giữ gìn truyền thống dân tộc Việt ư? Còn giả như nói tượng sư tử tượng trưng cho sự dõng mãnh, tinh tấn cớ sao không dùng hình tượng sư tử vốn có lâu đời trong Phật giáo, đó là hình tượng sư tử ở các trụ đá của vua Asoka! Những hình tượng sư tử này đã có mặt hai mấy thế kỷ nay, có mặt khắp các di tích lịch sử Phật giáo, có trong kinh sách Phật giáo…

 

Báo Chánh Pháp càng ngày càng thiếu kinh phí nên buộc phải giảm số lượng in ấn, cắt bớt trang, không làm giai phẩm Xuân... thời gian tới đây không biết sẽ ra sao? Có thể sập tiệm là điều không xa mấy. Vị đại thí chủ là nhà hàng Brodard bấy lâu nay ủng hộ ấn phí nay cũng đã nản lòng nói: “Nếu anh Vĩnh Hảo buông thì Brodard Chateau cũng không ủng hộ ấn phí nữa”. Mọi người thường nói tùy duyên, duyên đã sanh thì ắt có diệt, tuy nhiên với việc để cho Chánh Pháp sập tiệm lại là chuyện khác. Sự duy trì Chánh Pháp là một việc dễ dàng và hoàn toàn có thể nhưng chúng ta không làm thì không thể bảo là tùy duyên! Các chùa, quý tu sĩ, quý Phật tử chỉ cần bỏ ra vài đồng hoặc chỉ cần trả tiền cước phí bưu điện là có thể duy trì được Chánh Pháp.

 

Thời đại hôm nay công nghệ khoa học và kỹ thuật cao, mạng Net đã giết chết không ít nghề và sách báo, những tờ báo giấy mai một dần. Riêng tờ Chánh Pháp thì lại khác, hòan toàn nằm trong khả năng của chúng ta, nếu chúng ta cứ thờ ơ để cho đình bản thì không thể bảo là tùy duyên! Nếu GHPGVNTN Hoa Kỳ, nếu các chùa, các tu sĩ, các Phật tử… không quan tâm để cho tờ báo chết thì làm sao còn có thể nói: Hoằng truyền Phật pháp, giữ gìn truyền thống văn hóa dân  tộc, duy trì giáo dục và tiếng Việt ở  xứ người?

 

Thực tình mà nói các chùa chi tiền mua sư tử Tàu, pháp khí Đài loan, đèn đá Nhật, tượng La Hán… chưng cho vui, cho thỏa ý thích chứ chẳng có ý nghĩa gì. Những sản phẩm ấy không có giá trị nghệ thuật, tất cả rập khuôn như những sản phẩm cloning. Việc trưng cho nó “hoành tráng” (chữ người trong nước dùng) chứ chẳng lợi ích gì trong việc truyền bá Phật pháp, giữ gìn truyền thống văn hóa dân tộc, duy trì ngôn ngữ và giáo dục… Phần lớn người đi chùa cũng chẳng ai hiểu hay biết những tượng sư tử, đèn đá, La hán… ấy có ý nghĩa gì! Nếu thật sự có tâm hoằng pháp, giữ gìn truyền thống văn hóa dân tộc, duy trì giáo dục ngôn ngữ ở xứ người thì cách tốt nhất vẫn là đọc, ủng hộ đọc và nuôi dưỡng tờ báo Chánh Pháp. Tờ báo Chánh Pháp ngoài nội dung chuyển tải bên trong, bản thân tờ báo còn là một tặng phẩm có ý nghĩa cao nhã, đậm tính văn hóa. Thời đại hôm nay việc đọc trên mạng Net dễ dàng, nhanh chóng, tiện lợi, tuy nhiên khi cầm tờ Chánh Pháp bằng giấy trên tay ta sẽ cảm nhận được món quà tinh thần, một ấn phẩm văn hóa của Phật giáo Việt Nam hải ngoại.

 

– Tiểu Lục Thần Phong
(Ất Lăng thành, 11/22)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nơi được biết đến từ lâu với tên gọi Hẻm núi Squaw Canyon ở Arizona bây giờ có tên là Hẻm núi Red Rock Canyon. Ở California, Squaw Valley Spring bây giờ là Oso Kum Spring. Và liên tục trên khắp nước Mỹ — Bộ Nội vụ tuần này đã công bố danh sách 643 vùng đất liên bang đã được đổi tên để loại bỏ từ "squaw."
Thần dược xóa nếp nhăn cho quý bà, đắt hơn Botox. Thuốc Botox đã thống trị thị trường chống nếp nhăn trong hai thập niên nay. Nhưng FDA hôm thứ Năm đã phê duyệt loại thuốc Daxxify, do Revance Therapeutics sản xuất: Giống như Botox, Daxxify được biết đến như một loại độc tố botulinum được tiêm xung quanh đường nhăn mặt của bệnh nhân. Tuy nhiên, Daxxify dường như có một lợi thế chính là các nghiên cứu cho thấy nó giữ nếp nhăn trong vòng 6 tháng, lâu gấp đôi so với Botox.
Tin vui cho cộng đồng : FDA vừa mới phê duyệt và khuyến nghị Vắc xin Covid 19 Bivalent cải tiến mới có khả năng bảo vệ chống lại Omicron, siêu vi gây ra 90% trường hợp mắc bệnh hiện nay. Vắc xin có thể được tiêm cho 12 tuổi trở lên và người lớn 2 tháng sau lần tiêm trước đó, đặc biệt đạt được kháng thể chống loại omicron rất cao...
Chính quyền California vừa ban hành chính sách giới hạn việc bán xe chạy xăng dầu cho cư dân tiểu bang, với số bán xe mới chạy bằng điện phải tăng dần để rồi sẽ không cho bán xe mới có khí thải trong tiểu bang vào năm 2035. Theo chính sách này, đến năm 2035 cư dân California muốn mua xe mới thì chỉ có thể mua xe điện. Việc lưu hành các xe chạy xăng dầu đã đăng ký trước đó không bị ảnh hưởng trong việc mua đi bán lại. Luật mới qui định số xe điện được bán ra trong tiểu bang phải đạt 35% vào năm 2026, 68% vào năm 2030 và 100% vào năm 2035...
Sức khỏe của Nữ hoàng Elizabeth II dường như đã xấu hơn, chỉ vài ngày sau khi bà xác nhận Liz Truss là thủ tướng thứ 15 trong triều đại của mình. "Sau khi đánh giá thêm vào sáng nay, các bác sĩ của Nữ hoàng lo ngại đến sức khỏe của Nữ hoàng và đã khuyến cáo bà ấy nên tiếp tục được giám sát y tế," theo Cung điện Buckingham cho biết trong một tuyên bố, theo BBC.
Một bà mẹ 5 con ở Saudi Arabia đã bị kết án 45 năm tù vì những bài đăng trên mạng Twitter chỉ trích Thái tử Mohammed bin Salman và giới lãnh đạo Saudi Arabia. Bà Noura al-Qahtani, 49 tuổi, bị kết tội sử dụng mạng xã hội để “lan truyền lời nói dối thông qua các dòng tweet”, theo báo Guardian đưa tin, trích dẫn một tài liệu của tòa án Saudi Arabia. Qahtani, người được cho là gặp vấn đề về sức khỏe, thậm chí còn chưa bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động chính trị nào, nhưng bị cáo buộc sử dụng hai tài khoản Twitter ẩn danh để bày tỏ "sự ủng hộ" đối với những người bất đồng chính kiến.
Ít nhất 21 người chết trong trận động đất 6,8 độ richter làm rung chuyển tỉnh Tứ Xuyên, nằm ở rìa của Cao nguyên Tây Tạng, phía tây nam Trung Quốc hôm thứ Hai, gây ra lở đất và rung chuyển các tòa nhà ở tỉnh lỵ Thành Đô, nơi có 21 triệu cư dân đang bị phong tỏa vì COVID-19.
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”--- và từ một số cuộc nghiên cứu khác đã giúp chúng ta có cái nhìn đa diện hơn về Thiền chánh niệm, một pháp môn nhà Phật đang thịnh hành khắp thế giới. Trong khi Thiền chánh niệm (Mindfulness meditation) lợi ích nhiều vô tận, vẫn có một số bất lợi sinh khởi. Có phải là vì thế gian chưa làm cho phù hợp? Do vậy, người viết đã tìm đọc nhiều hơn, để nhìn lại vấn đề theo nhiều khía cạnh. Và rồi dò theo con đường xưa, Đức Phật đã dạy thiền như thế nào? Kinh điển rất mực mênh mông, bài viết này chỉ là tổng hợp một phần nhỏ, chủ yếu là trích dẫn những lời dạy thực dụng của Đức Phật. Đối với các sai sót có thể có, người viết xin được sám hối.
Barack Obama đã đi được nửa chặng đường tới EGOT. Cựu tổng thống đã thắng được một giải Emmy trong buổi lễ hôm thứ Bảy 3/9/2022 để đi cùng với hai giải Grammy của mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.