Hôm nay,  

Để Lại Dấu Chân

21/04/202300:00:00(Xem: 3077)

4
Tác giả Vian Nguyen và gia đình.
 
“Khi chúng ta để lại dấu chân, không nhất thiết để người khác đi theo, nhưng chủ ý cho họ thấy, nếu rẽ ra khỏi con đường chính là chuyện bình thường.”
Tôi ít khi nghĩ về cái chết của mình mà nghĩ nhiều hơn về những bài học sẽ để lại cho các con khi tôi qua đời.

Các ý tưởng đến một cách tự nhiên. Nhưng gần như chắc chắn, tôi đã bị ảnh hưởng bởi video YouTube đã xem ở trường y khoa. “Bài giảng cuối cùng” của Randy Pausch (Đây cũng là một cuốn sách đã xuất bản). Ông qua đời vì căn bệnh ung thư tuyến tụy và đã nói bài giảng cuối đời với tư cách là giáo sư tại Carnegie Mellon cho các sinh viên, nhưng cũng là bài học để lại cho 3 người con của ông.

Hiện tôi cũng có 3 đứa con, 4, 12 và 14 tuổi. Trong nhiều năm, chồng tôi và tôi đã thực hiện các sinh hoạt khác nhau một cách ngẫu nhiên (à, ngẫu nhiên với các con, còn chúng tôi thì cố ý). Tạo ra những thời cơ với mục đích chia xẻ những bài học cuộc sống, để khi cái ngày không thể tránh khỏi đó xảy đến, mong rằng chúng tôi sẽ bớt đau buồn hơn.

Chia xẻ bài học với con không nhất thiết phải luôn luôn là những bài học thực tế. Điều quan trọng nhất là làm sao cho các con có thể hiểu đi hiểu lại nhiều lần:

Không có nơi nào hoàn toàn thích hợp. Không có đường nào an toàn để đi. Để tận dụng tối đa cuộc sống đang có, chúng ta phải không ngừng học hỏi và trưởng thành, phát triển lòng can đảm và sự tò mò cần thiết để sống cuộc đời trọn vẹn nhất của mình.
                                            
Tôi đã mất một thời gian để hoàn toàn chấp nhận việc đi ra khỏi lối mòn của xã hội, để lại dấu chân trong bụi bẩn. Thật dễ dàng để viết xuống đây, nhưng khó hơn nhiều khi thực hiện bước đầu tiên trên con đường đất.

Sau đây là một số cách mà chồng tôi và tôi đã cố ý làm gương để lũ trẻ cảm thấy thoải mái khi rẽ ra khỏi những con đường chính: Chủ yếu là giúp chúng phát triển sức mạnh của lòng tò mò. Học hỏi từ những người khác (từ chúng tôi, từ sách vở, từ podcast), có thể tự khai thác các kỹ năng cần thiết để dám chọn đi con đường riêng, nắm bắt cơ hội trong cuộc sống, tìm thấy sự thoải mái khi thất bại và phát triển trong những nơi không thích nghi.

Học hỏi từ chúng tôi với tư cách là những bậc cha mẹ trẻ: Khi đứa con trai đầu lòng của tôi chào đời cách đây 14 năm, tôi đã mở cho nó một tài khoản gmail. Những đêm khuya khi tôi thức cho con bú và xem xét tất cả những suy nghĩ diễn ra trong tâm trí một bà mẹ trẻ, tôi ghi lại và gửi email cho con. Khi thấy nó giữ cửa ra vào cho một người lạ ở Chuck E Cheese hoặc yêu thương đứa em gái, tôi sẽ gửi cho nó một email khuyến khích tầm quan trọng về lòng tử tế và tình anh em. Khi chúng tôi nhận ra mình đã mắc sai lầm trong việc nuôi dạy con cái, tôi đảm bảo cho con tôi cũng được biết qua email. Về sau, hai đứa con nhỏ cũng có tài khoản gmail riêng. (Có lẽ ít email hơn về lỗi lầm dạy con …😉)

Học hỏi từ những người khác: Khoảng 5 năm trước, tôi và chồng bắt đầu nghe nhiều podcast: liên quan đến sức khỏe, phát triển cá nhân, v.v. Tôi đã tải xuống app BAND trên iphone và rủ các con   tham gia. Chúng tôi theo dõi các tập podcast đặc biệt để giúp chúng tôi định hướng sức khỏe, hôn nhân và sự nghiệp của mình. Chúng tôi hy vọng một ngày nào đó những điều này cũng sẽ giúp ba đứa con.

Học hỏi từ thực tế: Chúng tôi rất có chủ ý về những cuộc trò chuyện với con cái trên bàn ăn tối hoặc trong những lần đi chung trên xe hơi, v.v. Chúng tôi muốn chia xẻ với các con cách chúng tôi xử lý những vấn đề xảy ra nơi làm việc, với anh chị em và cha mẹ. Thậm chí, cả quá trình suy nghĩ của chúng tôi khi đưa ra quyết định đi du lịch hoặc mua xe mới. Tôi nhớ một lần tôi đã nói dối trắng trợn với một người bạn qua điện thoại. Tôi nhanh chóng nói ra sự thật và xin lỗi. Tôi đi xuống cầu thang và kể lại cho  bọn trẻ những gì đã xảy ra. Tôi đã rất kinh hoàng và xấu hổ. Tôi muốn bọn trẻ hiểu, trong cuộc sống - rất dễ dàng để đưa ra những quyết định tồi tệ. Tôi sẽ tranh luận rằng trong thời đại hôm nay, không khó khăn gì để nói ra những ý nghĩ xấu. Nhưng việc này không khiến chúng ta trở thành người xấu, nếu biết thừa nhận điều không tốt, học hỏi từ nó và đừng tái phạm lỗi lầm lần thứ hai.
 
5
 (Ảnh của Legacy)
                                                    
Tất nhiên tôi không thể nói về các con tôi mà không nói về nơi tôi làm việc như một gia đình lớn và tôi là người lãnh đạo.

Tôi đã lãnh đạo được 7 năm rồi. Mãi cho đến vài năm gần đây, tôi mới học cách sở hữu và tự hào về những con đường mà chúng tôi chọn đi chung như một đội ngũ. Chúng tôi đã gắn bó và hỗ trợ cho nhau bởi lòng tin tưởng thực sự. Cùng nhau, cả nhóm đã định hình các giá trị của mình và đã phát triển nguồn gốc sâu xa hơn. Chúng tôi bảo vệ không gian nơi làm việc để giảm bớt căng thẳng, phục hồi tinh thần và cùng nhau tiến về phía trước. Nhiều điều trong cuộc sống thoạt đầu có vẻ “xấu”, nhưng rồi, lại trở thành “tốt”. Cuối cùng, đó là lựa chọn mà chúng ta đưa ra để quyết định xem nó như một “món quà” hay một “cơn bão hung dữ”. Thông qua các hoạt động nhóm, chúng tôi nhắc nhở bản thân về quan điểm này nhiều lần.

Tôi đã có lợi khi phát triển bản gốc của mình với đội ngũ lãnh đạo lâm sàng này, khám phá lại tài sản và giá trị, đồng thời tạo ra những con đường đất của riêng cho chúng tôi. Bất chấp áp lực, chúng tôi không tuân theo bất kỳ khuôn khổ nào và chắc chắn sẽ cùng nhau mạnh mẽ hơn vì việc này. Tôi nhìn lại và rất tự hào về những dấu chân mà chúng tôi đã để lại. Tất cả đều chìm trong bụi bẩn, một số để lộ rõ ràng nơi chúng tôi đã vấp ngã, nhưng cũng có những khu vực đánh dấu nơi chúng tôi tụm lại để giúp nhau đứng dậy.

Cuộc sống bận rộn - ở nhà với 3 đứa trẻ, tại nơi làm việc với vô số sáng kiến và dự án, và tại phòng khám, điều phối hệ thống chăm sóc sức khỏe cho càng nhiều bệnh nhân càng tốt.

Nhưng thông qua sự bận rộn này, ý thức mạnh mẽ về mục đích và sự hoàn thành có thể được nuôi dưỡng. Mặc dù tôi không tin rằng nó có thể xảy ra mà không có chủ ý. Nếu chúng ta không có những rào cản có mục đích (thói quen, không gian và thời gian được bảo vệ), chúng ta có thể trải qua cuộc sống một cách vô thức và bỏ qua một số bài học quan trọng nhất cho con cái và đoàn nhóm của mình.
 
Bài học: Đôi khi, cách duy nhất để tìm ra mục đích  là đi lệch hướng chính. Nó có thể đáng sợ, có thể cô đơn, nhưng chúng ta cũng có thể truyền cảm hứng cho những người khác thoát khỏi lối mòn. Điều đó làm cho nó có giá trị.
 
Ngu Yên dịch.
(Bác sĩ Vian Nguyễn là CMO của tập đoàn Legacy Community Health, Texas.
Nguyên bản: Anh ngữ. Đăng trên A Millenial Executive’s Journey Through Healthcare.) 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hồi Tưởng Lại Thời Gian Hơn 20 Năm Liên Tục Phục Vụ Tù Nhân Trong Các Trại Tù Liên Bang Và Tiểu Bang Tại Oklahoma (In Remembrance of Over 20 Years Serving Prisoners in Federal & State Penitentiaries of Oklahoma)
Xin quý vị chuẩn bị cùng chúng tôi tham dự chương trình chuẩn bị về Atlanta thăm vị tổng thống của thuyền nhân. Cuộc đào thoát trên biển đông trong 20 năm từ 1975 đến 1995. Trong chiến dịch này tổng thống 39, ông Jimmy Carter là ân nhân số 1 được mệnh danh là tổng thống của thuyền nhân.
Một tòa án Nga đã kết án một nhà vật lý làm việc về công nghệ vũ khí siêu thanh về tội phản quốc. Tòa án Moscow đã ra phán quyết chống lại Alexander Shiplyuk trong phiên tòa xét xử kín hôm thứ Ba, ra lệnh cho ông phải thụ án 15 năm tù giam, theo hãng thông tấn TASS của Nga. Ông là thành viên mới nhất trong nhóm làm việc về công nghệ quân sự của mình bị truy tố. Tòa cũng phạt Shiplyuk 500.000 rúp (5.650 đô la) và tuyên án thêm 1,5 năm quản chế", TASS cho biết.
"Các linh mục của chúng tôi cảm thấy chúng tôi đang làm tốt nhất có thể", Giám mục Kevin Sweeney, người có giáo phận phụ trách 400.000 người Công giáo và 107 giáo xứ tại ba quận của New Jersey, cho biết. Paterson là giáo phận đầu tiên đệ đơn kiện này lên Bộ Ngoại giao, Bộ An ninh Nội địa và Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ, Raymond Lahoud, luật sư của giáo phận trong vụ kiện cho biết.
Ít nhất bảy chiến binh Hoa Kỳ đã bị thương trong một cuộc đột kích ở miền tây Iraq, theo các quan chức cho biết với truyền thông Hoa Kỳ. 15 thành viên của Nhà nước Hồi giáo (IS) đã bị giết trong chiến dịch này, theo Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ cho biết
Biển Đông: Văn phòng của Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. đã thông báo hôm thứ Sáu rằng Philippines và Việt Nam sẽ ký một thỏa thuận hợp tác quốc phòng, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong nỗ lực chống lại sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông.
Báo Nhật Asahi.com ấn bản tiếng Anh hôm 28/8 có bản tin của phóng viên Yuta Torio ghi nhận tình hình gia tăng số người bị bắt vì tội trộm và nhiều tội khác trong giới thực tập sinh Việt Nam. Bản tin ghi rằng các thực tập sinh người Việt chiếm gần một nửa trong số 400.000 thực tập sinh nước ngoài làm việc tại Nhật Bản phần lớn trong các ngành công nghiệp, xây dựng và nông nghiệp.
Không có bằng chứng nào cho thấy gian lận bầu cử sâu rộng ở tiểu bang California. Chưa từng có ứng cử viên tổng thống nào của Đảng Cộng hòa chiến thắng ở tiểu bang này kể từ George H. W. Bush năm 1988. Tổng thống Biden đã giành chiến thắng ở California với gần 30 điểm vào năm 2020.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.