Hôm nay,  

Mối tình D-Day

19/06/202309:08:00(Xem: 4327)

co may 1

Cụ Jack Hamlin với tấm hình của người yêu, cô đầm Jacqueline Mariette, tháng 12/1944 (Photo, 21 juillet 2021 ở Normandie. © LUCE Dominique, Le  Point, 24/07/21).


Hôm thứ ba, mùng 6 tháng 6 năm 2023, vùng Normandie, nằm sát biển Manche, phía Bắc nước Pháp, cử hành rất trang trọng lễ kỷ niệm lần thứ 79 ngày Đồng Minh đổ bộ giúp giải phóng nước Pháp và Tây Âu thoát khỏi Đức Quốc xã chiếm đóng. Dĩ nhiên ông Tổng thống Macron tham dự lễ. Ông tới thành phố Colleville-Montgomery và Arromanches ở Normandie.
    Đội tuần tra bay trên các địa điểm lễ vì ngày lễ D-Day diễn ra khắp các thành phố dọc theo bờ biển thuộc vùng Normandie. Dân chúng tham dự không giữ được xúc động khi đứng gần hoặc gặp những cựu chiến sĩ đã tham dự cuộc đổ bộ ngày 6/6 của 79 năm trước.
    Ngày D-Day, năm 1944, có hơn 150.000 binh sĩ và nhảy dù của Đồng Minh đổ bộ lên bờ biển Normandie đánh đuổi quân Đức Quốc xã, có hơn 10.000 chiến sĩ đã nằm lại Normandie như quê hương của mình. Ngày D-Day đánh dấu một khúc quanh quan trọng của Đệ II Thế chiến và cuộc hành quân Overlord ngày nay vẫn còn được cho là lớn nhứt lịch sử.
    Từ cuối tháng 5 và qua những ngày đầu tháng 6, nhiều chương trình lễ được chuẩn bị ở các nơi để tưởng nhớ những vị anh hùng giải phóng đến từ khắp thế giới đã bỏ mình cho Tây Âu vì Tự do. Hằng  năm, văn phòng du lịch của Normandie tổ chức « Ngày D-Day Festival Normandy ». Riêng  năm nay, có gần 100 chương  trình lễ cho ngày kỷ niệm lớn này như hòa nhạc, diễn hành, nhảy dù, diễn lại trận đánh, pháo bông, v.v...
    77 năm sau… Cụ Jack Hamlin, 99 tuổi, cựu binh sĩ của  US Coast Guards, từ Hoa Kỳ qua, lần này không phải đổ bộ, mà để tìm gặp gia đình của người yêu là một cô gái Pháp mà Cụ gặp ở Cherbourg, Normandie, tháng 12 năm 1944 và yêu say đắm ngay từ thuở đó. Cụ cầm theo tấm hình của Jacqueline, người yêu, mà Cụ vẫn giữ kỹ trong người, như vật bất ly thân.
    Một buổi tối mùa đông năm 2021, bà Catherine 72 tuổi, ở Paris, nghe điện thoại một cựu chiến binh Hoa Kỳ trong Đệ II Thế chiến, đã đổ bộ lên Omaha Beach, mặt trận đẫm máu nhứt, kể lại chuyện tình của ông với một cô đầm tên Jacqueline. Bà không khỏi ngạc nhiên vì ông cựu chiến binh này muốn tìm lại gia đình người xưa mà lại đúng là mẹ của bà. Bà Catherine ngạc nhiên mà cũng cảm thấy vô cùng thú vị. Mối tình đẹp như một bài thơ. Quá lý tưởng của tình yêu giữa thế kỷ trước.
    Bà Jacqueline, mẹ của bà, đã chết năm 2005. Mà mẹ của bà suốt đời lại không bao giờ kể lại câu chuyện có một chú lính Mỹ yêu bà say đắm. Và hai người đã trao cho nhau những kỷ vật! Năm tháng sau, ngày 20 tháng 7 năm 2021, bà Catherine đã sung sướng  ngả vào vòng tay Cụ Jack Hamlin ở Bretteville-l'Orgueilleuse gần Caen, không xa mấy nơi ông đổ bộ trước đây.
    Cụ Jack Hamlin sống ở bang Missouri, Hoa Kỳ, qua Pháp vài ngày để tìm lại dấu tích của người xưa. Rất may mắn, Cụ gặp được người con gái và 2 cháu ngoại của người yêu. Thật sung sướng cho Cụ. Những dòng  lệ nóng âm thầm lăn nhẹ trên má nhăn nheo của cụ già 99 tuổi khi Cụ nhìn những bức hình của người mà Cụ đã gặp vào một buổi chiều mùa đông năm 1944 ở Cherbourg, thành phố vùng Normandie. Tại đây, một bữa tiệc thân mật được tổ chức trên chiếc tàu đổ bộ thứ nhỏ vừa để mừng Giáng Sinh. Một gười bạn Trung sĩ cùng tới, với hai nữ y tá trẻ. « Khi trông thấy Jacqueline, tôi chụp nàng ngay, và cả vị chỉ huy của tôi nữa ». Cụ kể chuyện lại vừa khôi hài mặc dầu Cụ sắp bước qua tuổi bách tuế trong ba tháng nữa mà vẫn còn khỏe mạnh. Cụ kể bữa tiệc hôm đó kết thúc vội vì Cụ là lính tuần duyên nên bị gọi khẩn đi cứu cấp tàu SS Léopoldville vừa bị tàu lặn của Đức bắn ngoài khơi Cherbourg trong lúc đang chở 2000 binh sĩ Mỹ đi tiếp viện mặt trận Ardennes. Tàu bị chìm trong biển băng giá. Ít nhứt có 800 quân nhơn chết chìm, nhưng nhiều người còn sống sót nên cần được Jack và đồng đội tới cứu. Chiến công này đã đem lại cho Jack huy chương « Silver Star » của quân đội Mỹ.
    Vài hôm sau, Jack có kế hoạch gặp lại người đẹp Frenchy. Với sự thỏa thuận của vị chỉ huy, anh tổ chức một bữa ăn tối thật lãng mạn trên một chiếc tàu đổ bộ Landing Craft Vehicle, Personnel. Và chính những chiếc này đã vừa tham dự cuộc đổ bộ.
    Jack ở lại Cherbourg suốt 6 tháng. Dĩ nhiên trong thời gian này, cô đầm mắt nâu đã gặp Jack nhiều lần và gởi cho Jack một tấm hình, sau lưng có ghi tên họ của người gởi là Jacqueline Mariette.
 
***
 
77 năm sau mà tấm ảnh của Jacqueline vẫn còn rõ nét. Nhờ được gìn giữ cẩn thận. Chiến tranh kết thúc, Jack về sống ở  Missouri và đi học luật, mở một Công ty Bảo hiểm. Ông chơi golf và baseball. Cưới vợ. Jack đặt tên cô con gái đầu lòng là Jacquelyn, cô út là Julie. Ông cũng có một cậu con trai và cậu này đã dẫn ông qua Normandie tìm lại dấu vết người xưa. Cô con gái út Julie của Cụ nói trong vui mừng: «Mối tình tuyệt đẹp, tôi rất hài lòng cho ông».
Trong lúc đó, ông đùa giỡn với hai cô cháu ngoại của người yêu. Julie nhớ lại rõ hơn « Cho tới kỷ niệm Đổ bộ lần thứ 50 (năm 1994), khi ông được mời ăn tối ở Luân-đôn do Nữ Hoàng Elizabeth II khoản đãi cùng với bảy mươi cựu chiến binh khác, ông vẫn chưa nói chuyện với chúng tôi về cuộc chiến mà ông tham dự. Chúng tôi hoàn toàn không biết gì cả ».
    Từ lúc ông nhận được « Légion d'honneur » của  Pháp, năm 2014, ông mới bắt đầu dành một ít thì giờ chia sẻ với thế hệ sau những kỷ niệm của ông về chiến tranh. Ông kể lại ngày 6 tháng 6 năm 1944 của ông, khi ông đổ bộ lên Normandie cùng với 150.000 đồng đội, năm đó, ông mới 19 tuổi. Tàu cứu cấp Rescue Flotilla One của ông có nhiệm vụ lặn tìm vớt quân nhân bị thương chìm dưới biển Omaha Beach đưa lên tàu bịnh viện đậu ngoài khơi. « Thật đáng sợ. Không biết ai phải vớt. Phần lớn đều chết. Không biết những  ai mất chân tay. Nhiều người bị thương ở đầu. Có lẽ hôm ấy chúng  tôi đã cứu được bảy mươi người». Thời gian sau, ông kể chuyện với một tờ báo Mỹ « Bãi Omaha đẫm máu » là nơi chúng  tôi đã đổ bộ. Số thương vong ở đây cao hơn nhiều nơi khác.
    Nhân trở lại vùng này, Jack đã nhờ chở đi bằng tàu dọc theo bờ biển để tìm lại những kỷ niệm đau buồn.
    Nhưng kỳ này trở lại Normandie đối với Jack như có một hương vị đặc biệt. Hương vị như gặp lại người yêu. Ba năm trước đây, ông cựu GI gặp một cô đầm trẻ Alice Fernandez rất quan tâm tới cựu chiến binh Hoa Kỳ đã từng đổ bộ ở Normandie và nói với cô ấy là ông cũng muốn đi qua Cherbourg để « thử tìm lại Jacqueline » một lần nữa, « bằng cách đưa cho mọi người coi hình Jacqueline và tới Thị xã hỏi thăm ». Cô Alice bỗng cảm thấy thân thiện ngay với Cụ Jack nên cô tự nhủ: « Vậy tôi phải làm điều gì để giúp Cụ ấy mới được ». Thế là Alice bắt tay vào tìm kiếm tông tích Jacqueline ở Cherbourg tháng 12 năm 1944. Nhưng cô chỉ có tên Jacqueline (prénom) là rõ và một địa điểm ở vùng Paris là Courbevoie (92) và một chữ có lẽ là « họ » nhưng lại không đọc được. Sau cùng, tôi đã lục tìm trong sổ hộ tịch được một danh từ dường như khá phù hợp với chữ « Mariette » chỉ Họ của Jacqueline ghi trên hình. Nhưng người này đã chết cách đây vài năm. Thế là Alice, cô sinh viên 21 tuổi, bèn tìm con cháu của người quá cố. Cô thấy có Catherine Le Tirant là con gái. Cô liền liên lạc. Câu chuyện ly kỳ và thơ mộng bắt đầu từ đây.
    Ngay tối hôm đó, Alice gọi Cụ Jack báo tin vì Cụ hoàn toàn không biết cô đã âm thầm tìm kiếm tông tích người xưa của Cụ. Cụ Jack kinh ngạc và vô cùng xúc động.

co may 2

    Alice và Jack ở Normandie 7/2021.

Ở Paris, gia đình Catherine cũng vui mừng và ngạc nhiên không kém. Catherine, bác sĩ hưu trí, nói: «Tôi rất sung sướng, nhưng tôi vẫn lấy làm lạ là tại sao mẹ tôi lại không hề kể lại chuyện tình đó bao giờ. Tôi liền gọi hai cô con gái của tôi. Một câu chuyện thật là đẹp bỗng sống lại sau một thời gian dài ». Sau chiến tranh, năm 1946, Jacqueline lập gia đình. Hai năm sau, bà có đứa con gái 2 tuổi. Bà giữ bí mật về mối tình với GI Jack suốt đời. Bà có dáng người mảnh khảnh, cao, tính tình quả quyết, làm người mẫu, nghề mà bà rất hài lòng.
    « Thật sự xúc động thấy một cụ già 99 tuổi nhìn những tấm hình của mẹ tôi. Mọi chuyện đều hoàn toàn bất ngờ. Thấy cái vui của ông gặp chúng tôi và tiếp đón chúng tôi như chúng  tôi là những nữ anh hùng trong lúc đó ông và các bạn của ông  chính là những người đã cứu chúng  tôi. Thật trớ trêu ! »
    -- Này cháu, mẹ của cháu quả thật đúng là một « mệnh phụ ». Tôi gọi bà ấy là búp-bê.
    Khi nhìn Jacqueline người mẫu trong chiếc áo ngắn, Cụ Jack đã phải buột miệng : « Trời, cặp chân dài ! »

co may 3

« Cặp chân! » Cụ Jack hít hà.

« Tôi rất sung sướng được gặp  Jack và nghe được chút ít về lịch sử của ông, của cả chúng tôi nữa chớ », Charlotte, 44 tuổi, chị của Mathilde, nói trong niềm hân hoan và cô em Mathilde không rời khỏi vòng tay Jack. Bà chúng tôi không hề kể lại một chút gì về chuyện của bà hết cả. Vì những lý do riêng của bà mà chúng tôi cũng không bao giờ được biết? Tôi nghĩ năm 1944, vì chiến tranh tràn ngập mà người ta ai cũng lo sống vội vàng. Phải chăng đó là nguyên nhân nảy sinh mối tình của bà? Lý do gì thì ai cũng có quyền giữ riêng cho mình cái riêng tư của mình chớ.
    Những ngày chơi ở Normandie, cũng như tất cả cựu GI khác, Jack tự nhiên nổi bật như minh tinh màn ảnh. Ông được Phó Đề đốc Philippe Dutrieux,  Préfet maritime (như Tỉnh trưởng vùng biển) và phu nhân mời ăn trưa và hướng dẫn ông thăm viếng Quân y viện Cherbourg, một giàn phóng hỏa tiễn V1 và V2 của Đức làm chưa xong và nhiều nơi kỷ niệm khác.
    Ảnh hưởng bà dì Marie-Pascale Legrand, người hết lòng quí trọng cựu chiến binh Đồng Minh 1944, cô sinh viên Alice, hồi tháng 11 năm 2020, lập Hội « The Guardians of Memory » để gìn giữ được thêm phần nào ký ức tập thể về cuộc đổ bộ của Đồng Minh ở Normandie trong Đệ II Thế chiến. Cô bày tỏ: « Mục đích của chúng tôi là phổ biến những giá trị tha thứ, kính trọng, thương yêu và anh em. Chúng tôi nhắc lại những chứng tích của quá khứ để mong tương lai sẽ không bao giờ còn nhìn thấy những cảnh tàn bạo nữa. Chúng tôi tổ chức những buổi gặp gỡ những cựu chiến binh với những người trẻ, chúng  tôi lo chăm sóc những phần mộ không chủ của chiến binh ở Normandie và tìm cách liên lạc với gia đình của những người khác ».
 
-- Nguyễn thị Cỏ May
(Viết Theo Mathilde, cháu ngoại của Jacqueline, Le  Point 24/07/2021)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Suy nghĩ và tưởng tượng là hai nguồn năng lực cao siêu của con người, không bao giờ cạn kiệt. Suy nghĩ thuộc về ý thức, đòi hỏi lý luận, đi qua chọn lựa, đến quyết định sau cùng. Người suy nghĩ mà không có kết luận, giống như lái xe ra khỏi nhà, không biết đi đâu, chạy lòng vòng rồi trở về nhà. Trong khi, tưởng tượng sử dụng vô thức, tiềm thức, mang đến sáng tạo. Vì vậy, “suy nghĩ sáng tạo” là một tập hợp quan trọng có khả năng thay đổi đời sống. Annette Moser-Wellman, tác giả cuốn sách The Five Faces of Genius, khẳng định: “Tài nguyên quý giá nhất mà bạn mang đến cho cá nhân và công ty là sự sáng tạo”. Trong tác phẩm ‘How Successful People Think', Nhà văn John Maxwell trình bày. Hơn cả những gì bạn thành đạt, hơn cả vai trò, hơn cả chức danh, hơn cả ‘sản xuất’, ý tưởng của bạn mới là điều quan trọng.” Suy nghĩ sáng tạo không nhất thiết phải là suy nghĩ độc đáo. Trên thực tế, có lẽ, nhiều người thần thoại hóa suy nghĩ.
Hành tinh của chúng ta đang chứa rất nhiều rác. Kể từ cuộc Cách Mạng Công Nghiệp, nhân loại đã sản xuất ra 30 ngàn tỷ tấn hàng hóa – từ những tòa nhà chọc trời và những cây cầu đến quần áo và bao ni-lông. Phần lớn chúng vẫn còn đó, dưới dạng rác thải. Trên thế giới, mỗi ngày có thêm 350 triệu tấn rác được ‘bổ sung’ vào con số trên. Tệ hơn nữa, phần lớn rác thải đều không được kiểm soát đàng hoàng – chúng bị đổ đầy trên đất liền, trên nước và tại các bãi rác lộ thiên ở các thành phố và thị trấn. Điều này không chỉ khiến mọi người gặp rủi ro nghiêm trọng về sức khỏe, mà còn gây hại cho thực vật, đất đai, và cả đại dương. Suy nghĩ về mớ rác mà con người chúng ta đang tạo ra có thể khiến quý vị bị choáng.
Nhãn dán trên thực phẩm đôi lúc gây nhầm lẫn. Sự khác biệt giữa ít chất béo (low fat) và giảm chất béo (reduced fat) là gì? Nếu một miếng thịt dán nhãn USDA Choice khác với nhãn Select thế nào? Và chính xác khoai tây chiên “organic” là khoai tây gì? Những người trong ngành thực phẩm rất thông minh; họ biết chính xác cách tiếp thị một sản phẩm bằng tất cả các thủ thuật dán nhãn thông minh của mình.
Một nghiên cứu mới tiết lộ những gì xảy ra trong bộ não trong những giây phút cuối đời của chúng ta. Khi các khoa học gia ghi lại sóng não của một người đàn ông sắp chết, dường như các ký ức đã lóe lên vài giây trong não trước và sau khi tim ông ngừng đập. Nghiên cứu đầu tiên thuộc loại này cho thấy chúng ta có thể hồi tưởng lại một loạt ký ức khi cận kề cái chết.
Hai tấn rưỡi uranium đã biến mất khỏi một địa điểm ở Libya, theo cơ quan giám sát nguyên tử của LHQ. Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA nói các thanh tra đã phát hiện 10 thùng phuy chứa quặng uranium, còn gọi ám hiệu là "bánh vàng" đã "không có mặt như đã khai báo trước đó tại một địa điểm"...
Khách du lịch kéo đến Nong Khai (Thái Lan) khi bảo tháp linh thiêng nổi lên từ sông Mekong. Theo Biên niên sử Urangkhathat (Phrathat Phanom), bảo tháp cất giữ 9 xá lợi xương bàn chân của Đức Phật. Bản tin này dịch theo báo The Nation.
Cố vấn của tổng thống UKrainain Mykhailo Podolyak đã lên Twitter hôm thứ Hai để chỉ trích Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ vì đã trao giải Oscar cho Phim tài liệu hay nhất cho bộ phim về nhân vật đối lập người Nga đang bị tù Alexey Navalny
Biden táo bạo. Tổng thống Biden đã đề xuất ngân sách hàng năm 6,8 nghìn tỷ đô trước Quốc hội bằng cách kêu gọi tăng thuế 5 nghìn tỷ đô trong thập niên tới, nhiều hơn những gì các nhà lập pháp mong đợi sau khi Biden hạ thấp chương trình thuế của mình trong các cuộc họp trước đó. Đó là một bước đi mạo hiểm đối với tổng thống khi ông bước vào vận động tái tranh cử khó khăn vào năm 2024.
Michael Cohen (từng là luật sư và là người đi chống đỡ cho Donald Trump) dự kiến ​​sẽ làm chứng vào thứ Hai 13/3/2023 trước đại bồi thẩm đoàn Manhattan đang điều tra về các khoản tiền Trump đưa ra qua tay Coden để bịt miệng các phụ nữ dan díu với Trump, theo 2 nguồn ẩn danh nói với AP.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.