Hôm nay,  

Món ngon Chợ Lớn

16/09/202310:03:00(Xem: 6637)
Ẩm thực

HCMC_Binh_Tay

Sau khi phong trào phản Thanh phục Minh thất bại, hàng triệu người Trung Hoa dùng tàu bè chạy xuống phương nam trốn sự truy sát của nhà Thanh. Trong số họ có một bộ phận kéo đến vùng đất thuộc miền nam nước ta ngày nay. Ban đầu họ tụ tập lại ở vùng Cù Lao Phố (Biên Hòa – Đồng Nai), sau vì trợ giúp Nguyễn Ánh nên bị Tây Sơn triệt hạ. Họ lại kéo về vùng đất Gia Định. Có thể kể hai nhóm tiêu biểu nhất của những người Hoa chạy nạn này là Dương Ngạn Địch và Trần Thượng Xuyên. Họ mang cả gia tộc, gia nhân và quân binh theo.
    Người Hoa xưa nay nổi tiếng giỏi về buôn bán, thương mại và ẩm thực. Họ đi đến đâu thì lập phố buôn bán đến đó, cư ngụ nơi nào cũng lập nhà hàng, tiệm ăn, quán nước… Nói về ẩm thực thì có thể nói người Hoa là bậc thầy trong việc chế biến thức ăn. Truyền thống ẩm thực của người Hoa có lâu đời, phong phú, đa dạng từ bình dân cho đến cung đình. Ngạn ngữ hiện đại của chúng ta có câu: “Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật, nhận lương Mỹ” là vậy!
    Khi người Hoa đến nước ta hay bất cứ xứ sở nào, họ mang theo văn hóa và phong cách ẩm thực của họ. Trước hết phải nói đến bánh bao. Tương truyền bánh bao có từ thời Tam Quốc, bánh bao là món ăn bình dân phổ biến rộng rãi khắp mọi nơi, có thể nói bánh bao của người Hoa như là bánh mì với người phương Tây. Bánh bao làm bằng bột, nhân bên trong có thể thịt heo xay trộn nấm mèo, miến, hạt đậu green pea, trứng cút… Bánh bao cũng như nhiều món khác được đẩy trên những xe bán dạo khắp mọi ngả đường ở Chợ Lớn, sau này người Việt tiếp thu và cũng làm bánh bao bán khắp nơi.
    Món thứ hai phải nói đến là hủ tiếu xào, Đây là món ăn sáng,  ở trên đường Tạ Uyên (Tôn Thọ Tường cũ), khúc giữa nhà hàng Tân Lạc Viên và Phùng Nguyên có một cặp vợ chồng người Hoa già ( thường gọi là A Mã và A Phùng) chuyên bán hủ tiếu xào, phải nói là ngon không thể tả, dù cũng món này nhưng các nhà hàng sang trọng chưa chắc ngon bằng. Sợi hủ tiếu bằng bột gạo, dẹp chứ không tròn như bún hay miến. Hủ tiếu chiên trong chảo gang, đập trứng gà trộn vào hoặc là để nguyên một bên. Dĩa hủ tiếu bưng ra chưa kịp ăn đã thấy nước miếng đầy miệng.
    Người Hoa thì không thể thiếu món sủi cảo, sủi cảo có ba loại: luộc, hấp và chiên. Sủi cảo ăn chấm với nước chấm pha chế theo công thức riêng, nhìn thì giống như xì dầu nhưng ăn thì mùi vị hoàn toàn khác. Ngày xưa sủi cảo chỉ ăn vào dịp tết vì nó tượng trưng cho đoàn viên, may mắn, tiền tài… Sủi cảo có hình bán nguyệt, rìa bánh nắn viền, trông hao hao bánh tai vạc của người Việt. Ngày nay thì sủi cảo ăn suốt bốn mùa. Những quán hay xe đẩy sủi cảo khu vực Phùng Hưng, Nguyễn Thị Nhỏ, Dương Công Trừng… vừa rẻ vừa ngon.
    Cũng như sủi cảo, há cảo cũng là đặc trưng của người Hoa, không chỉ ở Chợ Lớn mà bất cứ nơi nào trên thế giới, nơi nào có người Hoa thì ở đó có há cảo. Nếu sủi cảo thì dẹt và hình bán nguyệt thì hả cảo nắn hơi tròn, trên đầu túm lại như cái nơ. Há cảo cũng làm bằng bột mì pha bột năng, nhân thịt xay, tôm, hoặc biến tấu nhiều kiểu khác nhau. Những quán vỉa hè hay những xe đẩy, những khu chợ đêm… không thể thiếu món này. Chợ Lớn thì đâu đâu cũng có sủi cảo, há cảo…
    Hoành thánh mì hay còn gọi là vằn thắn, món này xuất xứ từ Quảng Đông, thật ra thì cục hoành thánh chính là há cảo vậy, chỉ thêm mì sợi và nước súp vào. Người Hoa ăn vằn thắn bao đời nay. Người Việt giờ cũng ăn đâu có kém, không chỉ quán người Hoa mới có mà những nhà hàng Việt cũng có vằn thắn. Những quán mì vằn thắn trên đường Lữ Gia, Phùng Hưng (khu vực đèn năm ngọn) và khắp Chợ Lớn đâu đâu cũng có và bất cứ quán vằn thắn nào cũng ngon.
    Mì xào rất đa dạng, sợi tròn hoặc dẹt, xào mềm hoặc xào giòn. Có bao nhiêu kiểu mì khác nhau như: mì xào đồ biển, mì xào bò, mì xào tàu hủ rau cải, mì xào sa tế… Những dĩa mì xào ở các quán vỉa hè quanh Chợ Lớn ngon quá chừng luôn. Mùi mì xào thơm lựng, tiếng khua đảo chảo leng keng, cộng một chút ồn ào và hơi dơ dơ quanh quán… Ấy vậy mà dĩa mì xào Chợ Lớn khó có nơi nào có thể ngon hơn. Những nhà hàng Việt và cả nhà hàng Tàu ở hải ngoại cũng không làm sao làm đúng điệu như mì xào Chợ Lớn, ăn rồi là ghiền. Mì xào và hầu hết các món khác ngon một phần nhờ gia vị và nước chấm, hầu như món nào cũng ăn với sa tế.
    Bột chiên là món ăn vặt giấc xế, chiều, tối… Bột chiên làm từ bột gạo pha bột năng, hấp chín thành một khối bột lớn, khi có khách thì người bán ngắt một phần và cắt thành những mẩu vuông hoặc chữ nhật, dài cỡ ngón tay, sau đó chiên và đập trứng vào. Cục bột khi chưa chiên thì cũng giống như bánh bèo của người Việt nhưng sau khi chiên xong thì khác hẳn, ăn với nước tương đã pha chế, sa tế, xá pấu…tuy đơn giản vậy nhưng ngon hết biết luôn! Dọc đường Tôn Thọ Tường (cũ), Âu Cơ, Hàn Hải Nguyên, chợ Thiếc, chợ Tân Thành… và quanh các chợ khác đều có những xe bột chiên bán dạo. Có những người bán bột chiên từ đời cha mẹ đến tận đời con, đời cháu.
    Cháo trắng hột vịt bắc thảo, xá pấu, coón sại… là món ăn đêm, ăn khuya...Người lao động về đêm hay dân chơi đều nhờ món này mà ấm bụng, hồi sức. Tuy bình dân vậy nhưng ngon, dân chơi uống khật khừ làm tô cháo trắng hột vịt bắc thảo vậy là khỏe ra. Ngoài ra còn có những xe cháo chuyên bán cháo với lòng, ruột, gié, tim, cật heo hoặc bò… Tuy nhiên cháo trắng hột vịt bắc thảo ăn với xá pấu, coón sại vẫn là lựa chọn số một của những người ăn khuya. Những quán cháo trắng ở khu Xóm Đất, Hậu Giang, Dương Công Trừng, Hà Tôn Quyền, Nguyễn Trãi… càng về khuya càng tấp nập. Với người Tiều thì cháo trắng là món ăn thường nhật dù là giàu hay nghèo.
    Ngoài những món mặn ấy ra còn có thể kể những món ngọt như: Chí mà phủ, Lục tào xá, táo xọn, sâm bổ lượng...đều hấp dẫn thực khách, cho dù là khách bình dân hay khách hạng sang. Khu vực Chợ Lớn có thể nói là lãnh địa của người Hoa ở Việt Nam và Chợ Lớn lại chính là trung tâm ẩm thực phong phú nhất của Việt Nam, từ những món bình dân, vỉa hè, món ăn chơi, ăn vặt cho đến những món sang trọng, cao cấp ở trong các nhà hàng.
    Những món ngon Chợ Lớn thì nhiều vô số, muốn kể hết thì có lẽ phải viết thành sách. Những món ngon từ bình dân cho đến nhà hàng hạng sang đều hấp dẫn người ăn, hương vị, chất lượng thật chẳng có gì để phàn nàn. Người Hoa lại làm ăn chân thật, chất phác, luôn lấy chữ tín làm đầu nên không có việc chặt chém, hét giá trên trời, hay làm xổi bốc hốt chụp giựt. Thường nhà hàng hay quán ăn bình dân, thậm chí những xe đẩy… cũng đều có tuổi đời vài mươi năm trở lên. Có những nhà hàng, quán ăn hay xe đẩy lưu truyền mấy thế hệ, từ ông bà đến cha mẹ và giờ con cháu tiếp tục mua bán làm ăn. Điều dễ thấy nhất là những nhà hàng hay quán ăn đều có chữ ký, tỷ như: Viên Ký, Hưng Ký, Diệu Ký, Vĩnh Ký, Hảo Ký, Lữ Ký… Chữ Ký có nhiều cách giải thích nhưng đa số đều chấp nhận chữ ký có nghĩa dầu hiệu, dấu ấn, danh dự… nói như ngày nay là thương hiệu chánh gốc.
    Về Chợ Lớn thì không thể không nói đến vịt quay và heo quay ở đường Tôn Thọ Tường (Tạ Uyên bây giờ). Chỉ một khúc đầu đường giáp với Trần Quốc Toản ( tức 3/2 ngày nay), Vịt quay, heo quay treo tòng teng, con thì vàng ươm, con thì sậm màu mật ong… vô cùng bắt mắt và dĩ nhiên là nước miếng tự nhiên chảy. Những tiệm vịt quay có tiếng như: Vĩnh Phong, Mỹ Hưng, Ngọc Trân…đều có tuổi từ năm mươi năm trở lên. Vịt quay vốn là đặc sản từ Tứ Xuyên và Bắc Kink. Người Hoa Chợ Lớn vốn xuất thân từ Quảng Đông, Triều Châu, Phúc Kiến… Nhưng họ chế biến cũng tuyệt hảo. Thường Vịt quay và heo quay phải là những con còn tơ, khi quay quét mật ong, thuốc bắc và tẩm gia vị gia truyền. Mỗi lò quay có công thức riêng và không bao giờ truyền cho người ngoài. Vịt và heo quay phải đảm bảo da giòn, thịt mềm, thơm. Vịt và heo quay ngon còn nhờ ở nước chấm, phần nhiều nước chấm các tiệm giống nhau, có mùi thuốc bắc, màu đen nâu, tuy nhiên mỗi tiệm có cách pha chế khác nhau. Cũng là heo quay nhưng ở những nhà hàng còn chế ra nào là heo sữa quay ba món, năm món...
    Những nhà hàng lớn như Bát Đạt, Thuận Kiều, Á Đông tửu lầu, Phùng Nguyên (nay không còn nữa)… cũng có lò quay riêng cho mình. Mỗi nhà hàng có thực đơn riêng nhưng nhìn chung cũng nhiều món giống nhau: Yến chưng thuốc bắc, gà tiềm thuốc bắc, súp vi cá, súp đậu,  bánh bao sò điệp, sườn kinh đô, chả giò Quế Lâm, hải sâm đông cô cải thìa, cơm chiên Dương Châu, lẩu hải sản. Miến cua, xíu mại bào ngư… Ngoài những món giống nhau, mỗi nhà hàng hay quán ăn lại có một vài món đặc biệt gắn liền với thương hiệu của mình. Ta có thể thấy món mì Trảo Nương của quán Dách Lầu là một ví dụ, tuy cũng là mì nhưng chế biến khác một chút, theo kiểu Quảng Đông và ngay cả cái tên cũng dễ gây sự chú ý. Mì này phải ăn với sa tế, mala (một loại tương cay – ngọt của quán). Mì Cật của A Pò, quán mì này trên năm mươi năm, tuy nhỏ nhưng rất có uy tín và dĩ nhiên là ngon và rẻ.
    Nhà hàng Baoz Dim Sum còn gọi là Garden Mall cũng như những nhà hàng Tàu khác, thức ăn la liệt, menu có nhiều món tha hồ chọn. Món đặc biệt ở đây là cải rổ chiên giòn, lá cải vẫn xanh rất đẹp, chấm với một loại nước sốt riêng. Món đặc biệt thứ hai là món Phật Nhảy Trường ( phiên âm tiếng Quảng Đông), đây là một loại súp gồm có vi cá, hải sâm, bào ngư… nấu với nước cốt gà. Thực khách sành ăn thường tìm đến quán để thưởng thức .
    Món ngon Chợ Lớn nói riêng, cộng đồng người Hoa nói chung, ở đâu cũng có món phá lấu. Phá lấu là món ăn đường phố, nấu từ bộ lòng, ruột, gié, lá sách, bao tử, tim, gan, phèo, phổi… của con bò, hay heo. Món này do người Tiều chế ra, gia vị tùy mỗi quán thường thì các vị: gừng, hồi, quế, thảo quả, đinh hương, trần bì, tỏi, sả…  Sau khi nấu xong thì toàn bộ được vớt ra treo tòng teng ở quầy hay trong xe ( nếu là bán lề đường). Khi khách đến ăn thì cắt những món theo ý khách và tùy theo giá, sau đó chan nước súp vào, ăn kèm theo bánh bao không nhân hoặc bánh mì (theo kiểu Việt). Quán Xiao Mei là quán mới của người Hoa mới, ngoài những món xá xíu, xíu mại, các loại bánh, mì, hài sản… Quán có một món đặ biệt như là dấu ấn riêng đó là món lưỡi vịt xào. Món này theo đánh giá của những youtuber blogger thì rất ngon, cay.
    Đỉm sấm là từ Dim Sum mà ra, thường là ăn sáng, các nhà hàng dùng những chiếc xe đẩy thức ăn đến tận bàn cho khách chọn, thường điểm sấm có những món: xíu mại, há cảo, sủi cảo, bánh bao, xôi gói lá sen, chân gà, tôm chiên, súp, cá loại bánh… Ở Chợ Lớn thì không chỉ có ăn sáng, có thể ăn cả buổi trưa, chiều...Ở nhà hàng Dim Sum House còn có một loại bánh khá đặc biệt ấy là bánh khẩu phúc, được làm từ bột gạo, bên trong nhồi thịt xay, luộc chín, cho vào tô với nhiều loại sốt sềnh sệt trông giống hệt chè trôi nước của người Việt. Món này khá lôi cuốn mấy bạn trẻ. Nhà hàng Dim Sum House còn đưa món bánh hẹ bình dân vào thực đơn, bánh hẹ bán ở đây cũng không khác gì với bánh hẹ của các xe đẩy ngoài đường, tuy nhiên khi vào nhà hàng thì giá cả phải con hơn chút. Sở dĩ gọi bánh hẹ là vì phần nhân có nhiều hẹ, cả hẹ trộn lẫn trong bột khi nắn bánh, bánh được hấp, chiên ăn với nước tương. Bánh có hình tròn hoặc vuông. Bánh hẹ cũng là món truyền thống lấu đời và thân thuộc với mọi tầng lớp người Hoa. Bánh hẹ ngoài đường thường được dân sành ăn tìm đến là khu: Hồ Thị Kỷ, Nguyễn Trãi ( gần chùa bà Thiên Hậu), Lê Quang Sung...
    P.S.Người Hoa làm ăn chân thật, không hét giá trên trời, không chặt chém, không dối gạt chất lượng món ăn… Thực khách hoàn toàn an tâm ăn mà không cần phải hỏi giá trước.
 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 0823)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với thời gian, mọi sự thay đổi, con người và cuộc sống cũng xoay vần theo thời cuộc và những cơn lốc lịch sử. Ngày nay, các tiêu chuẩn luân lý và đạo đức ngày xưa thời Khổng, Mạnh đã không còn là chân lý hay lễ nghĩa chuẩn mực mà dân gian nhất nhất phải tuân theo. Dân gian nhìn lại ca dao, tục ngữ với con mắt khác và cảm thấy những gì người xưa khuyên răn chỉ có thể đúng vào cái thời xa lắc xa lơ cũ kỹ đó mà thôi. Người ta bắt đầu sửa và lưu truyền những câu nói hay chế ra những câu thơ mới với nội dung bông đùa, diễu cợt trên chính những câu thơ hay câu nói có tính đạo đức, khuyên răn của người xưa. Nhất là thời kinh tế thị trường, mọi thứ chuẩn mực làm đầu thời trước, giờ chỉ là chiếc áo giấy chẳng có giá trị thực tế nào hết.
Trong 12 con giáp, Hổ là con vật đứng hàng thứ ba sau Chuột và Trâu: mệnh danh là "Dần". Tuổi Dần biểu tượng cho con Hổ hay còn gọi là con "Cọp". Xét về khía cạnh "Tử Vi" thì tuổi Dần đại diện cho những người quyền lực, cho sự mạnh mẽ, năng động trong cuộc sống. Người tuổi Dần thích những công việc mạo hiểm, đem đến vinh quang, thành công rực rỡ cho mình. Ngoài tài lãnh đạo, luôn nhiệt tình giúp đỡ những người xung quanh và nếu xét về khía cạnh nhỏ trong xã hội là gia đình thì người tuổi Dần ra sức bảo vệ gia đình của mình. Năm 2022 là năm Nhâm Dần. Người sinh năm Nhâm Dần 2022 thường là những người giỏi giang, thông minh, có khả năng hoàn thành được nhiều công việc cùng một lúc. Như chung ta biết, Hổ là một con vật được muôn loài nể phục. Trong 12 con giáp con Hổ được xem là một con vật oai hùng. Hổ đại diện cho sức mạnh. Người Tuổi Dần có tướng giỏi giang, khỏe mạnh được ví như “Mình hổ, tay vượn ”. Nơi đất thiêng, có vị thế thịnh phát được gọi là “Hổ ngồi Rồng cuộn ”.
Bài này được viết để tưởng niệm Thiền sư Nhất Hạnh (1926-2022), một vị Thầy lớn của Phật Giáo vừa viên tịch. Chủ đề chính của bài này sẽ bày tỏ lòng biết ơn Thầy Nhất Hạnh bằng cách dẫn ra để suy nghĩ về một bài kệ trong sách “Đạo Bụt Nguyên Chất – Kinh Nghĩa Túc” ấn bản Đạo Tràng Mai Thôn 2011, do Thầy dịch và chú giải, và sẽ đối chiếu tương đương trong Tạng Pali.
QUẬN CAM (VB- 26/1/2022) --- Cô Diedre Thu-Hà Nguyễn, phó thị trưởng Garden Grove và là khoa học gia nghiên cứu về ung thư, chính thức tuyên bố ứng cử Dân Biểu tiểu bang, Địa Hạt 70 của Hạ Viện California, đại diện vùng có đông người Việt nhất hải ngoại. Thông Cáo Báo Chí ghi như sau.
SEATTLE -- Họa sĩ Nguyễn Đại Giang vừa cho biết rằng, theo chương trình, ông sẽ có cuộc triển lãm cá nhân với 30 tranh vẽ theo trường phái Upsidedownism (Đảo ngược), một phong cách hội họa do ông sáng tạo ra
Hiện nay tại Bắc Mỹ bao gồm Hoa Kỳ và Gia Nã Đại đã có tới vài trăm Thiền Đường mọc lên. Ở trong nước tôi ít thấy thiền sư thuyết pháp. Có thể các vị ấy ẩn tu và ít xuất hiện trên các diễn đàn vì chư Tổ dạy rằng “Thiền nên nín, ít nói”. Riêng tại hải ngoại, nở rộ một phong trào học Thiền nhất là trong số quý bà lớn tuổi. Đâu đâu tôi cũng thấy quý bà khoe “Tôi đi Thiền”. Nếu quý bà, quý ông “đi Thiền” mà tâm địa bình ồn, không vướng mắc vào chuyện tào lao của thiên hạ, gia đình yên vui hạnh phúc, tâm lành nảy nở, vui vẻ yêu đời, hòa đồng với mọi người…thì đó là đại phước. Còn nếu thấy đầu óc bất thường, chuyện gia đình biếng nhác, mơ toàn chuyện trên mây và nhất là có ảo tưởng mình đã thành Phật, thành thánh rồi, thì đó là dấu hiệu “tấu hỏa nhập ma” có thể do Thiền không đúng cách hoặc gặp phải tà sư. Một số bác sĩ Hoa Kỳ cảnh báo là một số trường hợp mắc bệnh tâm thần vì tập Thiền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.