Hôm nay,  

Về Thầy Tuệ Sỹ

18/12/202316:16:00(Xem: 3117)

blank


- Bác sĩ nói với tôi bệnh của tôi di căn đến phổi rồi.
    Thầy Tuệ Sỹ ở bên kia đầu dây. Giọng nói của thầy bình yên, không một chút lo lắng, không một chút sợ hãi. Đó là buổi sáng ngày 3 tháng 9/2023. Tôi không ngờ đây là lần cuối tôi được nói chuyện với thầy qua điện thoại. Rồi hơn 2 tháng sau, thầy ra đi. Đồng hương Phật tử khắp nơi trên thế giới cầu an khi thầy chưa đi và cầu siêu sau khi thầy vừa ra đi.
    Chúng tôi quen thầy, gặp thầy ở chùa Già Lam, Gò Vấp. Nói chuyện với thầy qua điện thoại chưa bao giờ thầy xưng là Hòa Thượng, Thượng Tọa hay Ôn, và khi thầy ký sách tặng chúng tôi, thầy cũng không bao giờ xưng hô là Hòa Thượng, hay Đại Lão Hòa Thượng. Sự thân thiện của một vị chân tu và Phật tử không có sự xa cách. Mọi người không phân biệt là Việt Nam, Mỹ, Đức, Anh, Úc đều không có khoảng cách giữa một tu sĩ và người dân bình thường.
 
blank
Kiều Mỹ Duyên thăm thầy Tuệ Sỹ ở chùa Già Lam, Gò Vấp năm 2005.

Mắt thầy sáng, sáng như sao Trời. Thầy gầy, chưa bao giờ thấy một tu sĩ nào gầy như thầy. Giọng nói của thầy lúc nào cũng đầy nghị lực. Nhiều người muốn thăm thầy lần chót. Tiến sĩ Hải Nguyễn đang làm việc ở đại học Harvard, Boston nhiều lần tâm sự với tôi:
    - Tôi muốn đưa phái đoàn khoa trưởng, giáo sư của trường Harvard về thăm thầy, để phỏng vấn thầy. Đại học Harvard có chương trình nghiên cứu về lịch sử Việt Nam, họ muốn viết về người Việt Nam tị nạn khắp nơi trên thế giới. Họ cũng muốn đi về Việt Nam viết về người Việt Nam, cuộc chiến Việt Nam, viết một cách trung thực, viết sách, làm CD, DVD. Nhưng than ôi, một trong những người lãnh đạo Phật Giáo là thầy Tuệ Sỹ đã viên tịch.
 
blank

Tiến sĩ Hải Nguyễn đã về Việt Nam. Vợ của tiến sĩ Hải Nguyễn cho biết: đúng lúc thầy Tuệ Sỹ qua đời, anh Hải đang ở Việt Nam, nên thăm viếng thầy trước đó khi thầy còn sinh tiền, chúng em có về thăm thầy và gặp thầy. Có lần, họ về Việt Nam, khi đó thầy Tuệ Sỹ đang ở Nhật chữa bệnh. Mọi người đều có số, số mệnh đã an bài.
    Thầy Tuệ Sỹ ra đi nhẹ nhàng, đó là cái phước của một vị tu sĩ, cao tăng đắc đạo.
Ngày 24 tháng 11/2023, Quảng Nguyện nhắn tin cho tôi: chị ơi, có người ở Việt Nam nhắn tin cho tôi nói thầy Tuệ Sỹ đã đi rồi. Lúc đó chúng tôi đang ở một ngôi chùa nhỏ ở Riverside, về tới văn phòng, chúng tôi gọi ngay thầy Trí Siêu. Tôi hỏi thầy:
    - Thưa thầy, con nghe thầy Tuệ Sỹ qua đời rồi, có đúng không thưa thầy?
    Thầy Trí Siêu nói:
    - Chưa.
Nhưng sau đó chừng 1 giờ đồng hồ, chúng tôi nhận được thông báo của thầy Như Điển ở Đức báo tin thầy Tuệ Sỹ đã viên tịch cũng trong ngày 24/11/2023.
    Buồn quá, buồn quá, buồn quá, dù mình biết thầy sẽ ra đi, nhưng sao buồn quá!
Thầy Tuệ Sỹ ra đi chưa đầy 2 tuần lễ, mà hàng ngàn văn sĩ, thi sĩ, đã nhỏ lệ bằng thơ, bằng văn. Thầy sống là người hữu dụng cho xã hội, thầy ra đi để lại bao nhiêu tiếc nuối cho người kính trọng, thương mến, ngưỡng mộ thầy, trong đó những người đã quen thầy hơn nửa thế kỷ. 
    Thi sĩ Phạm Quốc Bảo, sinh viên văn khoa ban Triết, giọng nói gần như khóc và làm bài thơ dưới đây. Kính mời quý đồng hương thưởng thức:

Tiễn Người
[ Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ 1943-2023]
Hơi lạnh đâu lén ùa về
Ngoài hiên tối đã tràn trề từ lâu...
Nghe tin tịch mịch chìm sâu
Mấy ngày nay cũng lao đao nổi chìm:
Trong dòng tiểu sử triền miên
giữa nơi trần thế chông chênh đạo - đời.
 
Tám mươi rũ áo xa người
bao duyên đèn sách - đạo ngời nhân gian
Thế thôi - số kiếp miên man,
rồi ra nhẹ gánh thênh thang cõi trần.
Nhạc sĩ Nam Hưng phổ nhạc thầy Tuệ Sỹ hai bài: 
    1. Tuổi Thầy (thay lời tựa Luống Cải Chân Đồi) Nhạc: Nam Hưng & Thơ: Tuệ Sỹ. Trình bày: Tốp Ca Hải Triều Âm
  2. Dâng Trọn Cả Mùa Xuân (thay lời tựa Bài ca cô gái Trường Sơn) Nhạc: Nam Hưng & Thơ: Tuệ Sỹ. Trình bày: the Sunrise Band
 
Bài ca cô gái Trường Sơn
Nàng lớn lên giữa quê hương đổ nát
Tay mẹ gầy mà đất sống hoang khô
Đàn em nhỏ áo chăn không đủ ấm
Tuổi trăng tròn quanh má đọng sương thu
Nửa đêm lạnh tóc nàng hương khói nhạt
Bóng cha già thăm thẳm tận u linh
Tuổi hai mươi mà đêm dài sương phụ
Ngọn đèn tàn tang trắng phủ mông mênh
Suốt mùa đông nàng ngồi thêu áo cưới
Đẹp duyên người mình vẫn phận rong rêu
Màu hoa đỏ tay ai nâng cánh bướm
Mà chân mình nghe cát bụi đìu hiu
Vào buổi sáng sao mai mờ khói hận
Nghe quanh mình lang sói gọi bình minh
Đàn trẻ nhỏ dắt nhau tìm xó chợ
Tìm tương lai tìm rác rưới mưu sinh
Từ những ngày Thái Bình Dương dậy sóng
Quê hương mình khô quặn máu thù chung
Nàng không mơ buổi chiều phơi áo lụa
Mơ Trường Sơn vời vợi bóng anh hùng
Từ buổi ấy nghe tim mình thổn thức
Nàng yêu người dâng trọn khối tình chung
Không áo cưới mà âm thầm chinh phụ
Không chờ mong mà ước nguyện muôn trùng
Rồi từ đó tóc thề cao ước nguyện
Nên bàn chân mòn đá sỏi Trường Sơn
Thân bé bỏng dập dìu theo nước lũ
Suối rừng xa ánh mắt vọng hoa ngàn
Trường Sơn ơi bóng tùng quân ngạo nghễ
Phận sắn bìm lây lất với hoàng hôn
Quê hương ơi mấy nghìn năm máu lệ
Đôi vai gầy dâng trọn cả mùa xuân.
Sài Gòn 80
Nguồn: Tuệ Sỹ, Giấc mơ Trường Sơn, An Tiêm xuất bản, California, 2002
 
Nhac sĩ Trần Chí Phúc phổ nhạc bài thơ "Những Năm Anh Đi" của thầy Tuệ Sỹ khi nghe tin ngài bệnh nặng. 
 
Những năm anh đi
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Chuyện tình người và nhịp thở Trường sơn
Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu rừng sâu nên khóe mắt rưng rưng
Tay anh vói trời cao chim chiều rủ rỉ
Đời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường
Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu đồng hoang

Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.
Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương.
Và ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa con đường còn rợp khói tang thương
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn chân tình như mưa lũ biên cương.
Tuệ Sỹ
Nha Trang 4/1975 
 
Trước đây, ở Hoa Kỳ, cố nhạc sĩ Trần Quan Long đã phổ nhạc qua thơ của thầy và thi sĩ Tâm Diệu đã thực hiện thơ của thầy bằng những bài hát rất hay qua các CD Tuệ Ca.
 
Bao nhiêu nước mắt đã chảy vì thầy, không ai muốn thầy đi. Quảng Nguyện nói:
    - Em báo tin thầy ra đi, Vĩnh Hảo khóc quá chị ơi.
    Cư sĩ Phan Tấn Hải viết về thầy rất cảm động, cư sĩ Tâm Thường Định, nói:
    - Sách "Tri Ân Thầy Tuệ Sỹ" nhất định phải đến với thầy trước khi thầy ra đi.
    Thầy Như Điển khuyến khích mọi người:
    - Viết nhanh, viết nhanh vì thầy Tuệ Sỹ yếu lắm rồi.
    Bác sĩ Nguyễn Thị Nhuận, Hoàng Mai Đạt đọc bài của tôi viết về thầy Tuệ Sỹ lặng lẽ không nói nên lời, vì biết thế nào có một ngày thầy sẽ ra đi, và bài của tôi viết về thầy Tuệ Sỹ đăng ngay trên báo Viễn Đông sau khi thầy viên tịch.
    Thi sĩ Phạm Quốc Bảo nhắc về những kỷ niệm với thầy Tuệ Sỹ ở đại học Vạn Hạnh, sư cô Như Ngọc chùa A Di Đà, học trò của thầy Tuệ Sỹ không quên những ngày học với thầy ở đại học Vạn Hạnh.
    Phật tử Quảng Nguyện nói: đã in xong Đại Tạng Việt Nam 1, sẽ in Đại Tạng Việt Nam 2 trong những ngày sắp tới. Quảng Nguyện chưa bao giờ gặp thầy, chưa bao giờ nói chuyện với thầy qua điện thoại hay email nhưng rất kính mến thầy. Quảng Nguyện rất quan tâm đến Đại Tạng Kinh công lao của các thầy để lại hậu thế. Tôi còn nhớ hôm đó, 4 chị em ngồi bên nhau ở nhà hàng Brodard, thành phố Fountain Valley: Hoàng Dược Thảo về từ Houston, Diễm Phúc, Quảng Nguyện và tôi. Quảng Nguyện tặng Hoàng Dược Thảo quyển "Tri Ân Thầy Tuệ Sỹ" và nói:
    - Em thỉnh 10 quyển, bây giờ hết rồi, chỉ còn 1 cuốn.
    Tôi nói với Thảo:
    - Cho chị mượn.
    Tôi thấy bài của tôi trang 123, vậy mà tác giả không có sách, cho đến khi ra mắt sách ở tu viện Từ Bi. Tôi nói với Thu Anh: 
    - Con phải lấy sách ngay, nếu đợi lễ Tưởng Niệm xong sẽ không còn cuốn nào.
Thầy Tuệ Sỹ nổi tiếng khắp nơi trên thế giới, nếu in 10,000 cuốn sách cũng không đủ cho độc giả thưởng thức.Thi sĩ Triều Lam cầm quyển "Tri Ân Thầy Tuệ Sỹ" trên tay nói với giọng rất cảm động:
    - Quà quý nhất Giáng Sinh năm nay của em là quyển "Tri Ân Thầy Tuệ Sỹ".
Thi sĩ nhiều tình cảm này suốt ngày ngồi tìm những bài viết của thi sĩ, văn sĩ trên mạng về thầy Tuệ Sỹ sau khi thầy qua đời.
    Sư cô Phước Quang, trụ trì chùa Đức Phước  ở thành phố Santa Ana nói: sau khi nghe thầy Tuệ Sỹ viên tịch, tôi đang ở Florida, sáng nay ở đây mới vừa làm lễ cầu siêu cho thầy Tuệ Sỹ.
    Nếu nói theo vấn đề công nghiệp thì hàng ngàn người, hàng triệu người cầu nguyện cho thầy Tuệ Sỹ, chắc giờ này thầy đã về cõi Niết Bàn.
    Cư sĩ Hoàng Mai Đạt, chủ bút báo Viễn Đông đăng liên tục những bài viết về thầy Tuệ Sỹ trên báo giấy cũng như trên online Viendongnews.
    Lúc tôi lên 3 tuổi, mẹ tôi đưa đến chùa quy y cho đến bây giờ và tôi có dịp đi khắp nơi trên thế giới, tôi chưa bao giờ thấy một vị tu sĩ qua đời mà được nhiều người quan tâm, cầu siêu, làm lễ tưởng niệm đông đến thế.
    Tôi còn nhớ bà Mai Hương tâm sự với tôi:
    - Tôi về Việt Nam làm việc xã hội hàng năm. Tôi mong được gặp thầy Tuệ Sỹ một lần nhưng chẳng may lần nào về cũng đúng lúc thầy nhập thất, nên chưa có cơ hội gặp thầy.
    Bà Mai Hương năm nào cũng về Việt Nam cho quà những người nghèo ở Quảng Trị. Bà và phái đoàn đi với thầy Nguyên Giác của chùa Già Lam. Phòng của thầy Nguyên Giác và thầy Tuệ Sỹ đối diện với nhau tầng lầu thứ nhì ở chùa Già Lam, nhưng bà không có cơ duyên gặp thầy Tuệ Sỹ thì bà qua đời. Tôi nghĩ chắc bây giờ bà đã găp thầy ở Niết Bàn?
    Tôi rất cảm ơn thầy thị giả Quảng Ngộ đã chuyển điện thoại cho tôi được nói chuyện với thầy Tuệ Sỹ. Thầy Quảng Ngộ gầy gầy, dáng dấp giống thầy Tuệ Sỹ. Thầy Quảng Ngộ khóc hết nước mắt viết không ra lời. Sau khi quyển sách "Tri Ân Thầy Tuệ Sỹ" phát hành, đài truyền hình, đài phát thanh loan tin, nhiều độc giả tìm mua không còn quyển nào. Tiến sĩ Tâm Thường Định cho biết sẽ in quyển 2 về thầy Tuệ Sỹ và yêu cầu đồng hương nào có kỷ niệm về thầy Tuệ Sỹ thì viết tiếp.
    Thầy Nguyên Giác và thầy Trí Siêu có nhiều kỷ niệm với thầy Tuệ Sỹ nhất mà tôi biết. Khi tôi về với phái đoàn YMCA thì thầy Tuệ Sỹ cho thị giả là thầy Quảng Long đưa chúng tôi đến Bình Chánh thăm thầy Trí Siêu. Sau này, thầy Tuệ Sỹ cho thầy Quảng Long du học ở Đài Loan, sau đó đến Mỹ ở với thầy Nguyên Siêu, San Diego và bây giờ thầy Quảng Long trụ trì một ngôi chùa ở Las Vegas.
 
blank
 
Quảng Nguyện nói với tôi với một giọng nói rất tha thiết về việc in Đại Tạng Kinh Việt Nam tập 2. Tiền thì đã có sẵn. Một người ít nói làm việc từ thiện một cách âm thầm làm cho nhiều người ngưỡng mộ.
    Thầy Tuệ Sỹ đã ra đi, nhưng thầy còn ở lại đây với Đại Tạng Kinh, với những bài thơ đã được phổ nhạc, với những tác phẩm của thầy.
    Xin thầy linh thiêng phù hộ cho đồng bào Việt Nam lưu vong khắp nơi trên thế giới có cơ hội trở về quê hương sống nơi chôn nhau cắt rốn của mình khi quê hương thật sự có Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

Kiều Mỹ Duyên
Orange County, 12/2023

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
WASHINGTON (VB) --- TT Trump một lần nữa kêu gọi người ủng hộ ông bỏ phiếu 2 lần: lần đầu là bầu qua thư, lần sau là trực tiếp tới phòng phiếu. Trump nói lần đầu ở North Carolina, hôm kế tiếp Trump tới nói ở Pennsylvania. Hành vi bầu 2 lần là tội đại hình. Trong khi đó, nhiều tô chức cựu chiến binh và tướng lãnh lên án Trump khi gọi các tử sĩ và lính Mỹ mất tích là "bọn thua cuộc và bọn hỏng bét" (losers and suckers), Trump chối nhưng 3 cơ quan truyền thông đã có những nguồn cụ thể cho biết Trump không hề tôn trọng các tử sĩ. Hiện tượng này cho thấy vì sao Trump cầm cờ CSVN phất cao khi thăm Hà Nội, nghĩa là chế độ Sài Gòn phải chăng chỉ là "bọn thua cuộc và bọn hỏng bét" dưới mắt Trump?
Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.... mời độc giả nghe ca khúc Vu Lan: bài thơ song ngữ của Thúy Loan do nhạc sĩ Trần Chí Phúc phổ nhạc.
WASHINGTON (VB) --- Tổng Thống Trump đã tới thăm tiểu bang North Carolina hôm Thứ Tư, nơi ông nói với người ủng hộ là hãy xét nghiệm hệ thống bầu cử bằng cách gửi phiếu bầu qua thư và rồi vào ngày bầu cử hãy tới phòng phiếu bỏ phiếu lần nữa, hành vi mà báo The New York Times gọi là "đúng kiểu bầu gian lận mà Trump trước giờ kêu gọi ngăn cản."
QUẬN CAM (VB) --- Một kỹ sư Việt thư gửi Thống Đốc California, phân tích về các mức độ rủi ro khi mở lại các lớp học trong tiểu bang trong khi chưa có thuốc chủng ngừa. Kỹ sư Long Phạm sau khi ghi nhận về bảng phân loại 4 tầng bậc mã hóa xã hội đã viết: "Cho đến khi có vắc-xin, công chúng không được an toàn trong bất kỳ không gian trong nhà nào..."
LOS ANGELES (VB) --- Sau khi hoãn, vì đại dịch, thực hiện Đại hội phim ảnh có tham dự trực tiếp dự định ban đầu là tháng 5/2020, đại hội phim Los Angeles Asian Pacific Film Festival (LAAPFF) lần thứ 36 bây giờ sẽ thực hiện --- dĩ nhiên là trực tuyến, qua mạng, từ ngày 24/9 tới 31/10/2020, trong đó sẽ chiếu phim ‘The Paper Tigers’ (Cọp Giấy) của đạo diễn Bao Tran, người ấp ủ trong tim 10 năm về phim này và quay toàn bộ ở Seattle, nơi anh ra đời.
Bài này sẽ khảo sát một số khái niệm về các hiện tướng của tâm, dựa theo lời dạy của Đức Phật và chư Tổ sư. Bản thân người viết không phải là một thẩm quyền nào; do vậy, nơi đây chỉ là một cố gắng trong khả năng hạn hẹp để đọc lại và ghi chép lại một số lời dạy từ kinh luận, hy vọng sẽ giúp làm sáng tỏ một số thắc mắc.
SYDNEY, Australia (VB) --- Báo Australian Photography hôm 1/9/2020 loan tin rằng nhiếp ảnh gia Trung Nguyen đã thắng giải thưởng nhiếp ảnh Heritage Bank Photographic Awards trong năm nay trong thể loại mở có tên là Open Division (còn gọi là Open Category) với tác phẩm nhiếp ảnh có tên là Swirling Sky (Bầu Trời Xoáy Lốc), và sẽ lãnh thưởng cho giải này là $15,000 Úc kim.
NEW ORLEANS, La. (VB) --- Nghị viên Cyndi Nguyen của thành phố New Orleans City hôm Chủ Nhật 30/8/2020 đưa ra lời xin lỗi về lời bình luận bà nói là lấy ra ngoài mạch văn từ một bản tin ấn hành hôm Chủ Nhật trên báo The Times-Picayune | New Orleans Advocate, trong đó bà mô tả về một ưa thích trong cư dân trong địa hạt Lower 9th Ward về nơi "thịt gà chiên nhiều mỡ."
MILPITAS, Calif. (VB) --- Quan ngại về hiện tượng người dân gốc Á bị một số người da trắng cực đoan biểu thị thái độ kỳ thị công khai ngoài phố. Richard Tran, Thị trưởng thành phố Milpitas (Bắc California), đã nói chuyện với cảnh sát sau khi hai người gốc Á bị một người ngồi trong xe SUV thò đầu ra chửi mắng bên ngoài một siêu thị ở Milpitas tuần qua, theo tin của KGO.
Người đàn bà trẻ để nhẹ cái thau đồ giặt xuống kế bên miệng giếng rồi đặt đứa con nhỏ nãy giờ chị xốc nách đứng hơi xa xa một chút. Chị vừa kéo nước vừa ngó chừng con bé. Giặt quần áo dơ của con mà chị nhăn nhăn mũi kiểu tiểu thơ nhà giàu phải săn sóc con so khi chưa quen cực khổ. Đứa nhỏ lẩn quẩn bên mẹ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.