Hôm nay,  

Ngọn Đồi Thịt Bằm và Anh

25/12/202317:55:00(Xem: 3723)
tmt 2
Steve Tice, Trần Mộng Tú và Lisa Tice.


(Cho Steve and Lisa Tice)

 

Tôi xin kể lại câu chuyện của một người lính Mỹ trẻ sống sót trở về nhà từ chiến tranh Việt Nam. Anh trở về với hình hài không còn nguyên vẹn và tâm hồn chấn thương trầm trọng.
    Câu chuyện của anh đã được hai ký giả Ted Koppel và Laura Palmer, kể lại bằng hình ảnh cho ABC News, sau 31 năm vào năm 1969. (Laura là bạn tôi từ hồi còn ở VN, khi chị làm Freelancer và tôi làm cho The Associated Press.)
    Trong tháng 11 vừa qua, Laura từ Philadelphia đến chơi Seattle với tôi 5 ngày, tôi được may mắn cùng Laura tới thăm người Thương Phế Binh này tại nhà Vợ chồng anh- Steve và Lisa.
    Trong một ngôi nhà gỗ rất thơ mộng nằm ẩn vào một cánh rừng nhỏ ở Gig Harbor-Tiểu Bang Washington, ngôi nhà hai tầng treo đầy tranh mầu từ buồng ngủ, buồng khách, cầu thang, ngay cả dưới sàn cũng có rất nhiều tranh dựa vào tường vì đã hết chỗ treo.
    Chủ nhân Lisa, người nữ họa sĩ đó chắc đang đợi một cuộc triển lãm mà chưa thực hiện được. Mỗi bức tranh của chị đều gửi một Thông Điệp cho người thưởng ngoạn.Hội họa như một cứu cánh cho những thăng trầm đời chị. Những bức tranh đang phủ kín tường trên gác dưới nhà Chị vẽ trong thời gian cô lập vì dịch bệnh.
    Bức tranh mới nhất hoàn thành đầu tháng 11/2023 của Lisa có vẽ một con rắn bơi trong một hồ Sen như một Thông Điệp gửi cho chúng ta có tựa đề “Tất cả chúng ta chỉ là Tù Nhân Ngụy Trang -- We’re All just Prisoners in Disguise".

tmt 1
Trong ngôi nhà thơ mộng này có hai con người rất đặc biệt. Họ là cặp vợ chồng phải đối diện với những bi thảm kinh hoàng của chiến tranh ở một đất nước rất xa xăm. Chiến tranh đó đã đánh gục ngã họ và họ đã dìu nhau cùng đứng dậy “Đứng dậy mạnh mẽ và hoàn hảo”.
    Người đàn ông ngoài 70 tuổi đứng ở phòng khách nhìn ra chiếc hồ nhỏ sau khung cửa kính. Đầu năm dương lịch, khí hậu còn lạnh, lất phất cơn mưa nhỏ.Ông đứng đó lâu lắm, không vui cũng không buồn nhưng thấy lòng bình thản. Tiếng động trong bếp nghe lao xao chén đĩa chạm vào nhau, ông biết là vợ đang lo bữa điểm tâm cho hai người.Vợ anh, người đàn bà ấm áp thân thiện đó đã là một cánh tay mặt của anh trong mấy chục năm nay.
    Đúng, khi cánh tay anh bỏ lại trên ngọn đồi đó – Ngọn Đồi Thịt Bằm (Hamburger Hill) ở Việt Nam, thì chính nàng đã trở thành cánh tay đó của anh.
    Nàng yêu anh từ năm 12 tuổi, rồi anh bị đăng lính đi Việt Nam, nàng vẫn đợi anh trở về. Anh trở về thật. Trở về với một thân xác không nguyên vẹn và một tâm hư trí loạn. Chị vẫn yêu anh chia sẻ sự mất mát, rồi bằng lòng lấy anh. Khi họ lấy nhau chị mới 16 tuổi và anh 22 tuổi. Anh trở về trút tất cả tâm thân rối loạn, mất mát của anh lên người con gái yêu anh. (Anh mất nguyên cánh tay phải và một hố thịt sâu trên má) Cái bãi chiến trường ở đồi Thịt Bằm đó nằm thật sâu trong lồng ngực anh nhưng nó lại là một chiến trường vợ anh phải đối mặt mỗi ngày. Anh nghe tiếng súng đạn, tiếng bom, tiếng hét trong đầu mình, nhưng chính vợ anh là người phải gánh chịu “Tiếng dội” vô hình đó mỗi ngày.
    Rồi một ngày sau 7 năm kết hôn, Chị không chịu nổi những cơn giận dữ, tiếng hét, tiếng gào của Anh nữa. Chị bỏ đi, bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy mảnh vỡ.Nhưng chưa đầy một năm sau, Chị lại nhớ đến Anh, nhớ đến người đàn ông Chị yêu từ năm 12 tuổi và Chị yêu Anh và Anh yêu Chị. Chị biết Anh cần Chị và Chị quay lại với Anh.
    Ngoài yêu Anh, Chị còn yêu hội họa, Chị dùng màu sắc như một liều thuốc an thần để giúp Chị đủ nghị lực cùng anh vượt qua những khó khăn của hậu chiến.
    Để giúp Anh thay đổi cuộc sống hoảng loạn trở lại bình thường, Chị rủ Anh, cả Chị và Anh cùng quay lại trường học. Họ cùng đi học lại để giúp đỡ chính họ và giúp những người lính Mỹ từ mặt trận trở về. Những người lính Mỹ thì hầu hết nơi nào có chiến tranh trên thế giới thì nơi đó họ có mặt.
    Cuối cùng qua bao nhiêu trường, lao vào sách vở, Steve năm 1981 đã lấy được MA of Social History. Trong vòng 30 năm, Steve đã là phụ tá Giám Đốc cố vấn và trị liệu 2 năm tại Trung Tâm Hội Chứng Tâm Thần của Thương Phế Binh ở Las Vegas và ở Montana, ở Oregon, ở New York và làm Giám Đốc 7 năm. Trong 10 năm cuối của công việc, anh đã đi nói chuyện gần như khắp nước Mỹ cho bệnh nhân PTSD.
    Lisa cũng đi học lại, từ trường nọ tới trường kia Chị đã lấy được LPN-License in Practical Nursing (LPN), MA in social Work (MSW).
    Anh và Chị đã hơn 25 năm trong chức vị giáo sư, cố vấn, là người hướng dẫn cho những người trở về từ các mặt trận ở bất cứ nơi nào trên thế giới với hội chứng PTSD (Post Traumatic Stress Disorder/ Hội Chứng Khủng Hoảng Sau Những Chấn Thương) do bất cứ hoàn cảnh nào. Phải chăng những người đã từng bị chấn thương là những người chữa lành được vết thương cho người khác có hiệu quả tốt đẹp nhất. Đặc biệt là những vết thương tâm thần gây ra từ chiến tranh.
    Thế mà đã mấy chục năm trôi qua, Anh và Chị đã cùng vào tuổi hưu trí. Chiến tranh Việt Nam nhìn ở một khía cạnh nào đó đã chấm dứt, không còn tiếng súng tiếng bom nữa. Anh Chị đã có 3 con trai, 4 đứa cháu nội. Chị nói, chúng là ánh sáng của đời sống vợ chồng tôi.
    Anh vẫn đứng yên nhìn ra ngoài cửa sổ, Chị sắp gọi anh vào bếp ăn sáng rồi đấy. Anh vẫn còn đang quay lại thước phim có ngọn đồi mang tên là Đồi Thịt Bằm. Anh nhớ lại trong đầu những câu nói của những người lính tham dự vào trận đánh ở ngọn đồi này:
    “Anh đã bao giờ ở trong một chiếc máy băm thịt chưa? Chúng tôi đã bị băm vụn thành từng mảnh bởi loại súng máy cực kỳ chính xác.”
    “Tôi đã mất rất nhiều bạn bè ở đó. Không nhiều người có thể chịu đựng được lâu hơn. [1]
    Bữa ăn sáng đã dọn trên cái bàn nhỏ gần bếp. Anh nhìn ngọn khói mỏng yếu đuối bốc lên từ tách cà phê nói khe khẽ:
    “Các báo cáo thương vong đưa ra nhiều con số khác nhau, nhưng trong 10 ngày chiến đấu dữ dội, ước tính 630 lính Bắc Việt đã thiệt mạng. Thương vong được liệt kê của phía Mỹ là 72 người chết và 372 người bị thương [2].
    Chị nhìn miệng Anh thì thầm, không biết Anh đang nói gì, nhưng Chị quen rồi, Chị không hỏi lại nữa, Chị gắp một miếng bacon đặt vào đĩa của Anh. Anh cúi xuống nhìn miếng thịt mỡ chiên, ngẩng mặt lên nới với Chị rất rõ ràng như muốn để Chị nghe từng chữ một:
    “Nhưng không phải mọi binh sĩ và lãnh đạo quân sự đều đồng ý rằng Đồi Thịt Băm là một nỗ lực lãng phí. Trước những lời chỉ trích nhắm vào các chỉ huy Mỹ, tướng Zais nói, “Họ đang hành động như thể đây là một thảm họa đối với quân đội Mỹ. Đây là một chiến thắng to lớn, hào hùng.” [3]
    Người lính Mỹ trẻ 20 tuổi tham dự vào chiến tranh Việt Nam từ mùa thu năm 1968 đến nay đã là một Thương Phế Binh 75 tuổi. Anh nhớ rất rõ, mình đã bỏ lại 1 cánh tay, một hốc thịt trên má ở đất nước Việt Nam. Anh đã trải qua một thời gian dài hỗn loạn đầu óc và trầm cảm nặng, hiện tại Anh vẫn mang theo trong người bao nhiêu thương tích và bệnh tật.
    Chị là y tá của anh, chăm lo thuốc men, thực phẩm cho Anh. Nhờ vào tình yêu của vợ, tâm hồn Anh đã gần như hoàn toàn hồi phục, cùng vợ trong nghĩa vụ người đi chữa trị cho những người bị trầm cảm sau những chấn thương, nhất là những người trở về từ chiến tranh.
    Steve, chúng tôi cám ơn Anh, người đã bỏ lại một phần xương thịt trên quê hương Việt Nam.
 
– Trần Mộng Tú
2/12/2023
 
Chú thích:
 
[1][2][3] Theo Nghiên Cứu Quốc Tế.
 
Đồi Thịt Bằm có cao độ 937 mét tính từ mặt biển, nằm giữa khu rừng rậm của thung lũng Ashau Valley (A Sầu), cách thành phố Huế khoảng 30 km và cách biên giới Lào khoảng 1.5 km. Dân địa phương gọi ngọn đồi này là Núi A Bia, tức núi muông thú ẩn mình.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây không lâu, cư dân Trung Quốc có thể công khai và tự do bày tỏ quan điểm của mình ở nước ngoài mà không có nguy cơ bị trả thù. Chế độ Trung Quốc hôm nay đã có thể thò tay đến khắp nơi mà không còn bị ngăn cản bởi biên giới. Các cách gây ảnh hưởng của Bắc Kinh khác nhau. Nhưng mục đích luôn giống nhau: Công dân Trung Quốc phải trung thành với Đảng Cộng sản Trung Quốc bất kể họ ở trong nước hay ở có xa biên giới đất nước bao nhiêu chăng nữa.
Gần đây, một số bạn bè gởi cho tôi qua e-mail một bài viết bằng tiếng Việt không rõ xuất xứ cảnh báo về một loại biến chủng của virus COVID mới rất nguy hiểm, rất lây lan mà lại không có triệu chứng thông thường báo trước, không phát hiện được bằng các test hiện có và không có thuốc chữa. Những “tin tức” này có vẻ không có cơ sở thực tế và có thể gây hoảng hốt không cần thiết. Hôm nay tôi xin phỏng dịch và chú thích thêm cho dễ hiểu một bài báo của CNN (1) trả lời một số câu hỏi về biến thể phụ mới nhất đang lan tràn ở Mỹ và đã có mặt tại Việt Nam.
Người dân California gần đây đã phản đối ngành công nghiệp thuốc lá và bầu chấm dứt việc bán hầu hết các sản phẩm thuốc lá có hương vị, bao gồm thuốc lá bạc hà và thuốc lá điện tử. Các cử tri đã ủng hộ Dự luật Thượng viện (SB) 793 bằng cách bỏ phiếu “Có” cho Dự luật (Prop) 31, điều này ngăn cản những tiệm lẻ bán các sản phẩm này và khiến Big Tobacco (Nhóm Thuốc Lá Lớn) khó săn mồi và kiếm lợi từ trẻ em và nhắm vô nhiều cộng đồng khác.
Tuần trước, Chủ Tịch Thượng Viện Tiểu Bang California đã công bố nhiệm vụ của Ủy Ban Thượng Viện cho Phiên Họp Lập pháp 2023-2024. Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn (Điạ Hạt-36) đã được bổ nhiệm làm Chủ Tịch Ủy Ban Đảng Cộng Hòa California và được Thượng Viện Tạm Thời bổ nhiệm để phục vụ trong các ủy ban thường trực sau đây:
Nếu đại dịch COVID bùng phát trở lại đến mức các nhà chức trách tìm cách khôi phục các quy định về khẩu trang và vaccine, thì Thống đốc Florida Ron DeSantis muốn đảm bảo rằng tiểu bang của ông không bị ảnh hưởng bởi cái mà ông gọi là “tình trạng an ninh y sinh hóa”. Đảng Cộng hòa đang tìm cách biến lệnh cấm của Florida đối với các nhiệm vụ liên quan đến COVID thành vĩnh viễn, theo tin The Hill. Nghĩa là, không ai có quyền cưỡng bácch cư dân Florida mang khẩu trang hay chích vaccine ngừa dịch.
Thương vụ bán lẻ tại Hoa Kỳ đã giảm 1,1% trong tháng 12/2022 so với tháng 11, theo Sở điều tra dân số cho biết trong bản tường trình sơ bộ hôm thứ Tư. Thương vụ là 677,1 tỷ đô la trong tháng 12, thấp hơn dự kiến. Trên cơ sở hàng năm, thương vụ bán lẻ đã tăng 6% trong tháng 12. Tổng thương vụ cho năm 2022 tăng 9,2% so với năm 2021.
3C là cảm, cúm và Covid đang lây lan nhiều ở Mỹ vào mùa đông năm nay. Cảm và cúm đã có trên thế giới này từ lâu thật lâu rồi. Cảm làm người bệnh ho, sổ mũi. Cúm thường làm nhức đầu, sốt, đau mình. Nhẹ uống Tylenol, nặng uống Theraflu vài hôm là khỏi vì tôi đã từng trải nghiệm. Bị cúm nhẹ, xức dầu cù là, ăn tô phở nóng với hành trần rồi xông là một hai hôm sẽ hết. Một lần bị nặng, đầu nhức như búa bổ, người quay cuồng, uống Theraflu làm ngủ lì bì, phải nghỉ làm việc và cả tuần sau mới hết...
Có nên trao quyền tự do ngôn luận cho Taliban? Các thành viên của Taliban đã sử dụng chương trình xác minh 8 đô/tháng của Twitter để nhận được dấu kiểm màu xanh lam — với một thành viên reo hò rằng ông chủ Elon Musk [của Twitter] đang “làm cho Twitter trở nên tuyệt vời trở lại.” Hiện có ít nhất hai quan chức Taliban và bốn người ủng hộ nổi tiếng chưa được xác minh trước đây đã có kiểm tra màu xanh lam, giúp họ “xếp hạng ưu tiên trong tìm kiếm, được đề cập và trả lời”.
Gina Lollobrigida, người trong nhiều thập niên là hiện thân của khuôn mẫu Ý về nhan sắc Địa Trung Hải và được mệnh danh là “người phụ nữ đẹp nhất thế giới” theo tựa đề một bộ phim của bà, đã qua đời ở Rome hôm thứ Hai ở tuổi 95, theo AP. Như thế, bà sinh ngày 4 tháng 7/1927 và chết ngày 16/1/2023.
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.