Hôm nay,  

Những Bông Hoa Tươi Thắm Ẩn Chứa Mối Duyên Ngầm

04/08/202407:24:00(Xem: 3080)

blank                             Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San

NHỮNG BÔNG HOA TƯƠI THẮM ẨN CHỨA MỐI DUYÊN NGẦM
  
Hồi ký: Phó Tế Nguyễn Mạnh San
 
Câu nói trên đây quả đúng như vậy. Anh Xuân Thu này là một người hao hoa phong nhã, mặc dầu anh không thuộc thành phần trí thức khoa bảng tại trường học; nhưng với đức tính siêng năng cần cù làm việc lao động chân tay hàng ngày của anh trong nghề cắt cỏ (Grass-cutter) và thiết kế những vườn hoa xinh đẹp ( Pretty Landscape Architect), qua nhiều năm làm việc cực nhọc vất vả chân tay, anh đã dành dụm được một số tiền khá lớn để khai trương một hãng dịch vụ cắt cỏ với nhiều thân chủ của anh đã có sẵn, nên anh đã phải thuê mướn thêm 6 nhân công người Mễ, để đáp ứng đúng nhu cầu mỗi ngày mỗi đông thêm khách hàng của hãng. Do đó đã đem lại nguồn lợi nhuận tài chánh hàng tháng cho hãng càng ngày càng gia tăng ngoài sự mong đợi của anh, nên chẳng bao lâu anh trở thành một chủ nhân ông trẻ tuổi độc thân, giầu có nổi tiếng tại địa phương.
 
Cách đây 10 năm anh Xuân Thu về thăm quê hương ở Tỉnh Cần Thơ, Miền Nam VN. Trong dịp này, anh tình cờ gặp một cô gái thùy mị, đoan trang, nói năng dịu dàng, mà cô được bầu là một hoa khôi trong tỉnh này. Tên cô là Tường Vi vừa tới tuổi trăng tròn 18, là con gái diệu duy nhất của một gia đình VN theo Đạo Nho Giáo giầu có tại địa phương và hai cô cậu đã gắn bó thương yêu nhau thắm thiết kể từ ngày mới quen nhau đã trên 2 tháng trời liên tục. Rồi trước ngày anh phải lên đường quay trở về Hoa Kỳ, đôi tình nhân này đã cùng nhau đến văn phòng quận lỵ hành chính địa phương, để ký giấy kết hôn với nhau trở thành vợ chồng trước mặt Cha Mẹ của cô.
 
Nhưng rồi phải chờ đợi gần một năm sau, cô mới nhận được giấy chấp thuận của Tòa Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn cho phép cô lên đường đoàn tụ với chồng là anh Xuân Thu tại Hoa Kỳ. Sang tới đây chưa đầy 1 năm thì cô sanh hạ cho anh một bé trai mũm mĩm kháu khỉnh, giống bố như khuân đúc. Nhưng có ai trên đời này học được chữ ngờ. Vì chỉ mới cách đây một năm, vợ anh có một người bạn học cùng lớp với cô ở VN còn độc thân, hai người thương yêu nhau như chị em ruột. Cô này đã nhờ vợ anh bảo trợ cho cô ta sang đây theo diện du lịch và 2 tháng sau cô ta sang tới đây, vợ anh quý mến mời cô này về ở cùng chung một nhà với vợ chồng anh. Hàng ngày vợ anh cũng phải đi làm chung với chồng mình vào trong hãng vì chị làm kế toán viên cho hãng tới chiều mới trở về nhà cùng chồng.
 
Trong thời gian 3 tháng cô bạn gái của vợ của anh tạm trú trong nhà anh, chị cũng phụ giúp vợ chồng anh một tay đắc lực, là sáng sớm chị lái chiếc xe của vợ anh chở đứa con trai anh 3 tuổi đến gửi nhà giữ trẻ (Nursery), chiều đi làm về vợ chồng anh đến đón con về nhà. Nói tóm lại người bạn gái của chị chỉ gặp mặt để trò chuyện với vợ chồng chị vào buổi tối khi có mặt 2 vợ chồng anh ở nhà. Nhưng đúng như câu nói: Ma Đưa Lối Quỷ Đưa Đường Cứ Tìm Những Lối Đoạn Trường Mà Đi và không hiểu sao trong trường hợp nào, thời gian nào xẩy ra, đã làm cho chồng chị phải lòng yêu thương cô bạn gái thân thiết nhất của chị, mà cô này không duyên dáng, đẹp đẽ như vợ anh và sau khi vợ anh đã khám phá ra sư thật là chồng mình đã tỏ lòng yêu thương mùi mẫn với cô bạn gái của chị, chị đành phải nhắm mắt ngậm bồ hòn làm ngọt, để âm thầm chia tay với chồng chị, mỗi người mỗi ngả, tình yêu vợ chồng của hai người chỉ đến thế là hết.
 


Nói tới đây tác giả xin được minh xác là hoàn toàn chúng tôi không dám phê bình hay chỉ trích bất cứ hành động nào của 3 nhân vật chính trong câu chuyện này đã gây ra: Ai là người đáng trách nhất? Ai là người đang thương nhất? Và ai là người khởi sự gây ra trọng tội làm phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác? Mục đích duy nhất của chúng tôi mỗi khi viết một đề tài nào về Pháp Luật Hoa Kỳ Thực Dụng, là chúng tôi chỉ muốn nêu lên vấn đề pháp lý nếu nội vụ phải đưa ra xét xử bởi tòa án Hoa Kỳ, theo như những điều luật phạm tội hình sự ngoại tình đã quy định như sau:
 
A) Theo điều luật nội quy số 21 của tiểu bang Oklahoma, ấn định tội Ngoại Tình (Adultery) là một hành vi tình nguyện giao hợp tình dục bất hợp pháp (The Unlawful Vuluntary Sexual Intercourse) giữa một người đã có gia đình với một người khác, không phải là vợ mình hay là chồng mình thì cả 2 người đó đã phạm vào tội hình sự ngoại tình.

B) Bất cứ một ai vi phạm tội ngoại tình theo luật của tiểu bang Oklahoma nêu trên, đều bi lãnh án phạt tù ở không quá 5 năm hoặc phải đóng tiền phạt vạ là $500.00 My kim hay vừa phải lãnh án tù ở mà còn phải đóng tiền phạt vạ nữa.
 
C) Theo những điều khoản tổng quát của Luật Di Trú Hoa Kỳ quy định, dù giấy chiếu khán vào Hoa Kỳ theo diện du lịch vào Hoa Kỳ còn hạn đươc phép ở lại Hoa Kỳ của người bạn gái vợ anh Xuân Thu, nhưng cô vẫn bị trục xuất trả về nguyên quán vì cô ta đã là một trong 2 nhân vật chính thuộc công dân ngoại quốc, phạm tội hình sự ngoại tình với anh Xuân Thu vừa kể trên đây. Vì luật di trú Hoa Kỳ rất phức tạp và hơn nữa cô này không phải là thường trú nhân (Permanent Resident) của Hoa Kỳ nên không cần thiết phải giải thích rõ các chi tiết của Luật Di Trú Hoa Kỳ trong bài này.
 
Cuối cùng tác giả xin được kết luận tóm lược câu chuyện đáng thương tâm xẩy ra trên đây. Chắc mọi người không quên câu nói của các bậc tiền nhân thường nhắc nhở chúng ta qua câu nói nằm lòng: "Chớ Nên Rước Voi Về Dầy Mồ" hoặc câu: "Tình Yêu Không Cánh Mà Bay." Trên thực tế quả thật đúng như vậy. Tuy nhiên trong câu chuyện này, chúng ta nên nhớ lại phần mở đầu câu chuyện tình yêu của anh Xuân Thu miêu tả nhan sắc của người anh yêu, là khó có ai có thể sánh nổi sắc đẹp của nàng. Vậy thử hỏi tại sao anh lại phải lòng yêu thương một người bạn gái của vợ anh đâu có đẹp bằng vợ anh hiện tại. Hay có lẽ chỉ vì anh ăn cơm mãi mỗi ngày làm anh chán ngấy đến mang tai, nên bây giờ anh thèm ăn món bún riêu cua đồng ruộng mới đem từ VN sang Hoa Kỳ chăng?
 
Điều này chỉ là sự suy đoán hàm ý mỉa mai về cô bạn gái của vợ anh thôi. Vì bất chợt chúng tôi nhớ lại những lời nhận xét rất sâu sắc của nhiều người đã từng trải kinh nghiệm nhiều năm trong bể tình ái nói rằng: Dù nhan sắc của những cô con gái dậy thì có đẹp lộng lẫy quyến rũ đế thế mấy đi chăng nữa, thì cũng chỉ giống như những bông hoa tươi thắm, tỏa hương thơm ngào ngạt nhưng sớm nở tối tàn. Đối lại với những bông hoa hương sắc tươi thắm ẩn chứa duyên ngầm (Hidden Charm) của người con gái ở bất cứ tuổi nào, thì cũng giống như một nụ hoa tươi thắm, mới vừa chớm nở trong những giọt sương mai óng ánh long lanh đọng trên cành lá xanh tươi, bay tỏa hương thơm ngào ngạt trước mặt những ai đã có dịp tiếp xúc, nói chuyện trực tiếp, nhìn ngắm tận mắt những bông hoa này, mà họ đã tâm sự cho chúng tôi nghe những rung động cảm xúc dạt dào như thế.
 
Do đó, chúng tôi suy đoán câu chuyện ngoại tình của anh Xuân Thu với cô bạn gái của vợ anh trên đây, có thể cũng nằm tương tự như trong trường hợp này mà thôi. Vợ anh trẻ đẹp như thế mà anh vẫn bị rơi vào cạm bẫy tình yêu không lối thoát, để rồi phải xa lìa vợ con yêu quý nhất đời của mình. Than ôi! Tình đời bạc trắng như vôi.
 
PT. Nguyễn Mạnh San



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đáp lời mời của Tỉnh dòng SPC Saigon, Thầy Giuse – Huynh Trưởng Nghĩa Sinh, đã từ Hoa Kỳ về điều hợp một chương trình hội thảo với chủ đề “Kỹ năng Lãnh đạo Bản thân” - trong hành trình phục vụ đồng loại, cộng đoàn, Giáo hội và xã hội. Thành phần tham dự gồm có 125 Nữ tu Dòng Thánh Phaolô từ nhiều tỉnh thành về thường huấn
Quận Santa Clara (bao gồm San Jose) trong 2 tháng có thể sẽ chết tới 16,000 người - có 2,010 người đã chết toàn quốc, trong số đó có 105 người chết tại tiểu bang California.
Cái chết của người y tá đầu tiên thiệt mạng ở New York xẩy ra hôm 18/3/20, cách nay đã 10 ngày. Không rõ đến hôm nay đã có thêm bao nhiêu y tá Mỹ thiệt mạng : thiếu thống kê vì nhiều lý do phức tạp. Nhưng các thống kê chính thức ở Ý cho biết tính đến ngày 18/3 (là ngày anh y tá Kious Kelly ở New York chết), số y tá ở Ý bị nhiễm bệnh đã lên đến 2,629 người, chiếm tới 8.3 phần trăm tổng số người nhiễm bệnh.
thời điểm này, khi thuốc chữa còn đang được nghiên cứu và thuốc ngừa thì chưa có, chúng ta có hai sự lựa chọn: chúng ta cùng nhau tự tách rời để làm thẳng đường cong và giúp sức cho cuộc đấu tranh chống lại COVID-19. Ngược lại, chúng ta cũng có thể quyết định con đường khác
Irvine thê thảm với 33 người bệnh, Anaheim 28 người bệnh, Huntington Beach 26 người bệnh... Quận Cam 321 trường hợp, trong vòng một ngày đã có thêm 65 người xác định nhiễm bệnh. Có 3 người đã chết
cách ly sẽ làm giảm số trung bình của tổng số bệnh nhân ở Singapore từ 78.2 % đến 93.2%... Từ nay đến khi có thuốc chữa hay có thuốc ngừa, tất cả chúng ta đều có trách nhiệm phải lưu tâm đến việc rửa tay, duy trì việc tách rời, và tuân theo các luật lệ địa phương.
Ngưòi bệnh có thể không có triệu chứng và do đó không tự cách ly khiến những người chung quanh sẽ không biết để tránh xa. Đây là lý do mà các chính quyền địa phương ở Mỹ cũng như Âu Châu khuyên dân chúng không tụ họp ở chỗ công cộng
Theo như các nhà khoa học dự đoán, tỷ lệ tử vong ở khoảng 3,6%, tức là cứ 100 người nhiễm bệnh thì có 3 đến 4 người tử vong. Do đó, COVID-19 nguy hiểm hơn bệnh cúm thông thường khoảng 30 lần.
Thở có chánh niệm (mindful breathing) có lẽ là một giải pháp phòng vệ tối ưu trong lúc này. Như chúng ta đã biết, thực hành mỗi ngày giúp duy trì khả năng trở về với thực tại, chấp nhận cảm xúc khi nó đến và đi
Đã tới năm 2020, mà vẫn còn một số bài viết mới phát tán trên mạng, và tác giả bài viết ấy chỉ dựa vào con số 16% lượng nước sông Mekong đổ xuống từ Trung Quốc, để bảo rằng ảnh hưởng chuỗi đập khổng lồ Vân Nam là không đáng kể, đó như một biện minh che chắn cho những việc làm sai trái của Bắc Kinh trên dòng Mekong trong suốt hơn 3 thập niên qua


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.