Hôm nay,  

Người Đi

09/01/201708:54:00(Xem: 11445)

NGƯỜI ĐI!
 

(Thơ tưởng niệm Giác Linh Tân viên tịch - Cố Thượng Tọa Đức Trí,

Trụ trì Chùa Tam Bảo, Tulsa, Oklahoma,USA)
 

Người đi bao nuối tiếc

" Tam Bảo " đứng sững sờ

Xuân xanh năm mươi mốt

Ra đi chẳng một lời.

 

Kiếp nhân sinh dài ngắn

Ước mơ để lại ai?

Cỏ cây vương vấn quá

Buốt giá cả bầu trời.

 

Sinh ra giữa kiếp trần

Hoằng dương nơi viễn xứ

Nương Okla hành đạo

Hầu lợi lạc quần sanh.

 

Sống thanh cao giản dị

Dâng ý đạo cho đời

Khơi đèn thiền chiếu sáng

Nối nghiệp chí Như Lai.

 

Vô thường bất chợt quá

Cung thương lời tiễn biệt

Người ẩn giữa mây trắng

Bút nghiên nữa còn đâu?

 

Tiếng chuông chiều ảm đạm,

Như khóc đời bể dâu,

Tiễn người về cõi Tịnh.

Tulsa lặng cúi đầu.
 

(Thơ tưởng niệm Giác Linh Tân viên tịch - Cố Thượng Tọa Đức Trí,

Trụ trì Chùa Tam Bảo, Tulsa, Oklahoma,USA)
 

               Chư Ni và Phật tử Chùa Hương Sen, Cali, USA,
nhất tâm đảnh lễ Giác Linh Thượng Tọa Đức Trí  -
Thượng Phẩm Thượng Sanh – Cao Đăng Phật Quốc.
 

 Một buổi chiều - viết trên phi cơ từ Việt Nam
trở về Hoa Kỳ ngày 9/1/2017

Khể thủ,

    Thích Nữ Giới Hương
 

Huong Sen Buddhist Temple
19865 Seaton Ave.
Perris, CA 92570. USA
Tel: 951-657-7272 , Cell: 951-616-8620

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hè năm nay Canada nóng hơn mọi năm, ai cũng than thở rần rần. Hễ đi đâu về là tôi chạy xuống ngay basement vì Central Air nhà tôi tỏa khắp nhà và dưới basement lúc nào cũng mát lạnh...
Tính ra, tôi là người quen ba chiều với anh Nguyễn Minh Phúc. Anh là bạn học trang lứa với chị tôi, chị Cẩm Thành. Anh là anh cả của Mỹ Hòa, nhỏ bạn cùng lớp với tôi thời trung học đệ nhất cấp ở trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi. Anh là bạn thân của anh Dương Thành Vinh, nhà thơ Trầm Thụy Du, người có “để ý” tôi gần nửa thế kỷ trước...
tôi dựa vào im lặng / nghe tiếng sóng chập chùng / nhấp nhô trong lòng / những chữ và nghĩa … vô thanh...
Khi băng ghế trong công viên của những thành phố lớn từ từ biến mất, tôi nhớ đến mấy câu trong bài hát của Trịnh Công Sơn.“Ghế đá công viên dời ra đường phố. Người già co ro, em bé lõa lồ.”
Mấy hôm nay San Jose mưa dai dẳng cứ kéo dài liên tục không ngừng. Ngoài trời mưa vẫn đổ, mây xám đen nặng trĩu vẫn đang vần vũ bay. Tôi ngồi một mình, bâng khuâng nhìn qua cửa sổ. Hoa trắng trên cây mận sau vườn rung rinh trong gió và run rẩy dưới cơn mưa đang trút xuống. Những cánh hoa mận mỏng manh không níu được cành, buông mình rơi xuống đất, trôi lẫn vào trong đám lá khô...
Vợ chồng chị Bông quyết định bán chiếc Acura cũ với giá 4,500 đồng. Thời buổi dịch bệnh Covid làm kinh tế thế giới đảo điên, mọi thứ đều lên giá ầm ầm, nhà cửa xe cộ nơi nào cũng hot, cũng cao giá. Như thuở yên lành “xưa” thì chiếc xe đời cũ này phải vừa bán vừa cho với giá rẻ bèo...
Tôi đi tìm phố cho riêng tên mình / Những tiếng nói chào nghiêng cánh vẫy / Mỗi bước thậm thình trong phế tích / Âm xưa nhỏ giọt giọt trên từng cây số nhạc ngựa...
bống bồng bông / những giọt nắng lăn tăn trên bàn tay / rót nỗi buồn sóng sánh đầy ly ̶ ̶ ̶ nỗi buồn chập chùng sủi bọt...
Bữa cơm trưa văn phòng, nàng kể cho mấy người bạn đồng nghiệp rằng, chiều qua, xe lửa trục trặc, nàng mất gần ba tiếng đồng hồ mới về đến nhà. Người bạn đồng nghiệp lắc đầu ngao ngán...
Trời cuối tháng Chín, bắt đầu mùa táo chín, mùa Thu thật sự trở lại Chicago. Khí lạnh và gió heo may chợt tràn về. Loài di điểu từng hàng lớp lìa bỏ Chicago, soi mình dưới đáy hồ Michigan, cùng nhau tìm về vùng đất ấm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.