Hôm nay,  

Tuyết Rơi

18/01/202216:07:00(Xem: 5233)

Tản mạn

tuyet_roi


Thời tiết nước Mỹ năm nay rất khác với những năm trước. Virginia từ ngày lập Đông đến Christmas tới New Year chưa có lấy một lần tuyết rơi, trong khi bờ Tây Bắc nước Mỹ tuyết phủ trắng đường phố. Bạn tôi phần đông đang sống ở phía Bắc và Nam California, quanh năm khí hậu ôn hòa, khi nghe tôi kể chuyện phải cào tuyết trên xe mỗi mùa Đông ai cũng sợ. Giờ đây dân “Cali nắng ấm tình nồng” được thấy tuyết rơi đẹp như trong mơ, còn sợ nữa không? 


Khí hậu Virginia lạnh lẽo kéo dài, cuối cùng tuyết cũng rơi sau New Year vài ngày. Dường như tuyết ngủ quên hơi lâu trong mây nên đã rơi thì rơi không ngừng nghỉ, từ đêm hôm trước cho đến ngày hôm sau. Khi con gái gửi tin nhắn qua điện thoại, tôi vẫn còn cuộn mình trong chiếc mền ấm áp không biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, “có tuyết rồi bà ngoại ơi!” À, là ngày đầu tiên tuyết rơi.


Hơi lạnh phà qua lớp cửa kính khi tôi kéo màn cửa sổ nhìn ra. Ngoài kia tuyết đang rơi, càng lúc càng nhiều. Những bông tuyết to như kẹo bông gòn bay nghiêng theo gió, phủ đầy trên những tàng cây. Bầu trời xám âm u không chút mây. Những cành thông nặng trĩu tuyết chùng xuống; vài cành Anh Đào gãy, rớt  trên thảm cỏ mang theo lớp tuyết dày trắng xóa che hết lối đi. Có lẽ hồi khuya tuyết rơi rất nhiều. Xem tin tức qua truyền hình, xe cộ lưu thông trên xa lộ 95 bị kẹt từng hàng vì mưa tuyết rơi suốt đêm dưới nhiệt độ thấp nên đã đóng băng trên đường. Hình ảnh những ánh đèn xe le lói trong màn tuyết mờ, nghĩ tới việc lái xe thôi đã thấy nguy hiểm huống là thêm đường trơn. Tuyết rơi đến tối. Mùa Đông Virginia là vậy!


Mùa Đông Virginia có tuyết cũng như mùa Hè Sài Gòn có mưa.


Mưa Sài Gòn hạt to rơi mạnh trên mái tôn, không phải “hạt mưa mưa rơi tí tách” êm tai mà nghe rất ồn. Thuở nhỏ tôi mê những cơn mưa lớn như vậy để được dịp chạy chơi khắp xóm cùng đám bạn. Thỏa sức tắm cho đến khi mưa nhẹ hạt trở về nhà với gương mặt trắng nhợt và đôi môi tím tái. Tôi cứ tắm mưa kiểu đó suốt nhiều năm mà có bị cảm sốt gì đâu!


Lớn lên một chút trở thành thiếu nữ, biết yêu rồi thì dù cho tan học đạp xe về nhà bị mắc mưa cũng thích. Thích được anh nắm chặt tay cùng đứng trú mưa bên một hiên nhà trên phố, im lặng nhìn những bong bóng nước trôi dưới chân. Thích ngồi nhìn mưa rơi trên giàn hoa Ti-gôn ngoài sân nữa…

 

Sài Gòn mùa Hè có những cơn mưa rào buổi chiều, không đẹp như mưa phùn thơ mộng Đà Lạt, cũng không lạnh buốt như mưa bụi lê thê Huế. Đó là những cơn mưa rào trút xuống bất chợt, đang đi trên đường không kịp tìm chỗ núp. Nó xua tan hơi nóng ban ngày, trôi sạch bụi đường và làm mát cỏ cây. Tôi chỉ sợ lúc trời đang nắng gắt bỗng có sấm chớp rồi mưa. Là “mưa đám mây”, không kéo dài hơn 15 phút nhưng hơi đất xông lên rất khó chịu. Người ta thường nói hít hơi đất lúc đó rất dễ bịnh.


Mùa Đông Virginia tuy lạnh thở ra khói nhưng nhịp sống vẫn bình thường. Tuyết rơi, gió thổi, xe cứ chạy. Dù lớp tuyết dày bao nhiêu, hay đã đông thành đá; xe cào tuyết vẫn làm việc miệt mài suốt đêm để sáng ra người lớn có thể lái xe đi làm và school bus có thể đón học sinh đến trường. Ngoại trừ có bão tuyết!


Tuyết rơi ít nhất một ngày, nhiều có khi một tuần. Khi mặt trời lên cao, tuyết ngừng rơi, tôi có thể mặc ấm ra balcony tận hưởng ánh nắng hiếm hoi trong ngày; chỉ một lát thôi vì mặt trời lặn rất sớm, và hơi lạnh nhanh chóng bao trùm không gian. Bây giờ, tuy đã quen sống với khí hậu bốn mùa Virginia nhưng tôi đâu dám coi thường gió rét của mùa Đông nơi đây. 


Ở hai nơi có khí hậu hoàn toàn trái ngược nhưng rất dễ nhớ đến. Những ngày mùa Đông đợi tuyết rơi, tôi lại tưởng tượng ra mùa Hè chờ mưa xuống. Năm tháng qua đi cùng bao kỷ niệm, nhưng dường như cảm xúc trong tôi không thay đổi khi đang nhìn tuyết rơi bên này vẫn thấy được mưa rào bên kia. Lại mong một ngày về thăm quê hương, Sài Gòn luôn còn đó những cơn mưa mùa Hè ngày xưa.


Mùa Đông Virginia thiếu tuyết cũng như mùa Hè Sài Gòn thiếu mưa.


-- Hồ Thị Kim Trâm

(Tản mạn tuổi 70)



Ý kiến bạn đọc
19/01/202203:26:19
Khách
Bôn ba gần hết cuộc đời mong những ngày tháng hưu trí của tác giả êm đềm, hạnh phúc ấm áp bên con cháu, người thân, bạn bè, hàng xóm láng giềng...
Mong đọc tác phẩm kế tiếp.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi tình yêu đến độ mùi mẫn, khi hai tâm hồn hòa hợp đến mức không thể xa nhau, khi trái tim đã thuộc về nhau… Người con trai cất lời: “Em bằng lòng làm vợ anh không?” Đây là giây phút tuyệt đẹp, đẹp nhất đời, đây là cái khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của kiếp người. Tình yêu thăng hoa bay bổng, hai người quyết định về với nhau, gắn bó với nhau, bây giờ thế giới của hai người là cả một cung trời mộng, mặt đất này là cõi địa đàng bướm hoa...
Gần đây cô cũng hay nghĩ về người chồng xấu số. Đúng ra cô thấy anh trong những giấc mơ. Cô thấy anh và cô đi dạo tại những nơi chốn thơ mộng của vùng đất cố đô nơi cô sinh ra và lớn lên. Những giấc mơ lạ, bởi cô gặp anh và kết hôn với anh khi cô đã vào Nam. Anh là người miền Nam và không hề ra thăm miền đất đó bao giờ. Nhưng trong giấc mơ cô thấy cô và anh thật rõ, khi thì ngồi bên nhau trong ngôi nhà cổ của ba mạ cô ở khu Gia Hội, khi thì thơ thẩn bên bờ sông Hương gần ngôi trường Trung học thân yêu của cô, khi thì đứng dưới bóng mát ngôi nhà thờ uy nghiêm sừng sững trên một ngọn đồi.
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Lê Minh Hiền
Thỉnh thoảng nổi hứng, ông bảo, để ông nấu nướng, bà dọn dẹp rửa chén. Ông nấu nhanh, mắm muối mạnh tay. Khi nghe ông thông báo trổ tài món thịt heo kho trứng, bà tưởng như lượng Cholesterol phóng vút lên trần nhà...
Sau khi công sản chiếm miền Nam Việt Nam họ chủ trương lùa dân thành phố đi kinh tế mới, một đề án to lớn mà rỗng tuếch vì không hề được đầu tư chuẩn bị. Bao nhiêu gia đình đã phải ra đi dù họ không hề mong muốn. Họ đập phá nhà cửa để lấy tôn, lấy gỗ hoặc là mang đến vùng kinh tế mới để cất lại nhà cửa, hoặc bán lấy tiền, nhà gỗ nhà tôn trở thành có giá trị hơn nhà xây gạch kiên cố vì còn lấy được những vật liệu...
Ngày 12 tháng 3 vừa qua, tác giả Trần Viết Ngạc vừa ra mắt cuốn sách "Bùi Huy Tín với Thực nghiệp Dân báo và Tràng An báo” tại Vườn Ý Thảo (số 3 Thạch Hãn, TP. Huế).
Thơ của các nhà thơ Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Trần Hoàng Vy.
Thuở xưa, theo lệ thường, những cô gái được tuyển vào cung bao giờ cũng phải được các vị nữ quan hoặc các viên thái giám dạy dỗ qua một hai khóa về lễ nghi để biết phép tắc cư xử trong cung, để ôn lại bổn phận người đàn bà, v.v... Một phụ nữ từ dân giả được tuyển vào cung, dần leo lên tới địa vị quốc mẫu lẽ nào lại không trải qua những khóa giáo dục đó? Khi đã được giáo dục mà không chịu theo phép tắc, hành động vượt lễ nghi đến nỗi gây tai tiếng trong dân gian thì khó ai chấp nhận được. Những động lực thúc đẩy mấy người “đàn bà yếu đuối” ấy dám đạp đổ cả lễ nghi của triều đình thường là tình yêu, tình dục, lòng tham... Liệt kê những phụ nữ này vào hạng “lộng hành phép nước” chắc hẳn không oan!
Luật sư biện hộ cho đây là do bệnh tâm thần gây nên. Có cách nào khác để giải thích cuộc mưu sát kỳ lạ này không?
Ông Bà Ly là tên mà gia đình chúng tôi nhắc đến người bảo trợ ở thành phố Perth khi nói chuyện với nhau, gọi bằng tiếng Việt cho dễ và thân mật. Tên thật của ông bà là Colin Russell và Meg Leith. Gia đình chúng tôi được chấp nhận cho đi định cư ở Úc và đến Perth, thủ phủ của tiểu bang Tây Úc vào mùa đông năm 1980...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.