Hôm nay,  

Quán Trọ

20/01/202221:07:59(Xem: 4827)

autumn leave


Mỗi lần đi chơi qua đảo

bên kia Lake Washington

chúng tôi thường ngủ “Quán Trọ” qua đêm

 

Họ cho một cái Giường

hai cái gối

một tấm chăn chung

 

Sáng ngủ dậy

vào bếp có Điểm Tâm

nên quán gọi là Bed and Breakfast

 

Tôi hay đi loanh quanh trên đảo

nghĩ đến cái Giường và bữa Điểm Tâm

 

Ôi chao

sao mà giống cuộc đời!

 

Chúng ta sống mỗi ngày

trên mặt đất này

chẳng khác nào ngủ một giấc

ăn một bữa điểm tâm

là đã hết cuộc đời

 

Quan Trọ là cuộc đời

nhỏ lớn do Trời tặng

nhưng ta sẽ rời Quán Trọ

với hai bàn tay không

 

Của cải tích lũy bao nhiêu năm

chẳng túi nào đủ rộng

khi nằm trong lòng đất

 

Bed và breakfast

Giường và Điểm Tâm

là tất cả những gì

Ta cần khi sống

 

Cuộc đời nào

cũng chỉ tạm ghé qua

 

Nhà năm gian

ngủ một chiếc giường

 

Thức ăn đầy bếp

gạo đầy thùng

khi lớn tuổi

no nhiều hơn đói

 

Sách đọc ngàn chương

trang nào ngang mặt đắp

Cánh đồng bao nhiêu hoa

phủ kín mộ phần

 

Có phải cả cuộc đời mình

là một bữa Điểm Tâm.

Chiếc giường đó

gỗ trầm hương nào đóng

 

Bed and Breakfast.

 

– Trần Mộng Tú

(Cuối Năm chờ Tết Nhâm Dần 2022)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
kìa con sâu bụ bẫm trên nhánh cà / có biết không lâu nó sẽ hóa bướm / theo chu trình tự nhiên đã định...
Người người hoan ca Mỹ Sơn quần tháp rêu phong / trơ trọi một mình em, một tháp / mấy ai biết muốn trả cái giá bằng an / bao thân thế sa mưa / bụi vùi, rêu lấp....
Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng / Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian / Những con đường thơ mộng một màu vàng / Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi...
Khi chuông đồng hồ báo thức vang lên là anh Bông thức dậy đầu tiên, đèn trong bathroom bật sáng choang cũng đủ làm cho anh tỉnh cơn ngái ngủ, thoát ra khỏi giấc mơ nếu có. Xong phần vệ sinh cá nhân anh vào phòng ngủ đánh thức Tabi và Betsy, hai đứa nằm ngủ lăn lóc trong đống chăn gối bừa bộn, anh phải bế từng đứa ra và dựng đứng lên cho nó tỉnh ngủ, con Tabi lại sụp xuống giường muốn ngủ tiếp. Anh dứt khoát lôi hai đứa con gái vào bathroom để đánh răng rửa mặt...
Huế, đi để mà nhớ chứ không phải ở để mà thương? Tại răng rửa hè? Bởi vì người Huế rất gay gắt, kiểu cách, quan liêu, đài các. Có phải không, thưa các Mệ? Nên người dân không dám làm điều gì "trái tai, gai mắt", không dám cặp kè, bồ bịch nhởn nhơ, ăn mặc "dị hợm". Nên chi, luôn là chiếc áo dài. Chị tiểu thương ở chợ Đông Ba, chị gánh bún bò, bánh canh Nam Phổ, chè hột sen... và cũng có các Mệ đi ngủ cũng mặc áo dài! Cái màn ni thì tôi chịu thua rồi, bó sát người, mần răng thoải mái được hè?
Nàng là nhỏ bạn thân cùng xóm cùng lớp với tôi, rất thích đi coi bói, hễ nghe “danh” của ông bà thầy bói nào là nàng tìm đến, nhất là từ khi nàng biết yêu. Tôi là người luôn được (bị) nàng rủ đi theo dù tôi đã cố từ chối, nhưng nàng năn nỉ quá, vả lại, mỗi khi xong việc, nàng dẫn tôi đi ăn gỏi đu đủ khô bò và uống nước mía, nên tôi đành… nhận lời...
Cô ngồi yên thật lâu. Trái tim nhiều ngăn của cô như đang chông chênh lỡ nhịp...
Cháu à, cuộc sống luôn đầy ắp những câu hỏi. Có những câu hỏi ta có thể trả lời được, nhưng cũng có nhiều câu hỏi ta không thể....
Hằng năm, khi trời ngả sang thu, gió bớt khô khốc, tôi lại muốn quay về. Huế đang mùa thanh trà. Bên vệ đường không xa cầu Truồi, nơi mặt tiền những ngôi chợ, trên con đường đồi dốc lên lăng Minh Mạng, màu xanh dịu nhẹ những quả thanh trà xếp thành hình nón hay bày la liệt đó đây khiến nắng hè như bớt chói chang...
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.