Hôm nay,  

Quán Trọ

20/01/202221:07:59(Xem: 5559)

autumn leave


Mỗi lần đi chơi qua đảo

bên kia Lake Washington

chúng tôi thường ngủ “Quán Trọ” qua đêm

 

Họ cho một cái Giường

hai cái gối

một tấm chăn chung

 

Sáng ngủ dậy

vào bếp có Điểm Tâm

nên quán gọi là Bed and Breakfast

 

Tôi hay đi loanh quanh trên đảo

nghĩ đến cái Giường và bữa Điểm Tâm

 

Ôi chao

sao mà giống cuộc đời!

 

Chúng ta sống mỗi ngày

trên mặt đất này

chẳng khác nào ngủ một giấc

ăn một bữa điểm tâm

là đã hết cuộc đời

 

Quan Trọ là cuộc đời

nhỏ lớn do Trời tặng

nhưng ta sẽ rời Quán Trọ

với hai bàn tay không

 

Của cải tích lũy bao nhiêu năm

chẳng túi nào đủ rộng

khi nằm trong lòng đất

 

Bed và breakfast

Giường và Điểm Tâm

là tất cả những gì

Ta cần khi sống

 

Cuộc đời nào

cũng chỉ tạm ghé qua

 

Nhà năm gian

ngủ một chiếc giường

 

Thức ăn đầy bếp

gạo đầy thùng

khi lớn tuổi

no nhiều hơn đói

 

Sách đọc ngàn chương

trang nào ngang mặt đắp

Cánh đồng bao nhiêu hoa

phủ kín mộ phần

 

Có phải cả cuộc đời mình

là một bữa Điểm Tâm.

Chiếc giường đó

gỗ trầm hương nào đóng

 

Bed and Breakfast.

 

– Trần Mộng Tú

(Cuối Năm chờ Tết Nhâm Dần 2022)

Với ngày 30/4 sắp trở lại trong chu kỳ ngày tháng như một cơn ác mộng, với cuộc chiến bên Ukraine càng lúc càng khốc hại, kinh hoàng, thiết tưởng chẳng gì giúp chúng ta thăng hoa suy nghiệm bằng một bài thơ hay, một bài thơ của thi hào Czeslaw Milosz, người được mệnh danh là thi sĩ của “lương tâm nhân loại.” Việt Báo trân trọng giới thiệu.
bạn nhắc tháng tư ̶ ̶ ̶ vẫn nhớ nhiều khi ngày lánh mặt lẩn khuất trong đêm / và đêm từng đêm chập choạng tỏa lan mùi sóng biển...
từ nén nhang trầm ai thắp bên hóc núi / xin người mở cửa cho hương khói bay vào / xa xa bia đá tổ tiên ẩn mờ rêu phủ / chim hót thật hiền như tiếng suối trong xanh...
Vâng, tôi ở đây / nơi xa lạ này được 47 năm / tôi đã đi qua những rừng thông / xanh ngọc tới chân trời / tôi đi qua những mảnh đất / có thật nhiều hoa dại / những vườn cỏ vàng như hoa cải ở quê tôi...
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn miêu tả trong tác phẩm của ông, cứ hiểu theo như ý ông viết, muốn tồn tại và vinh thăng trong cái xã hội ấy thì phải biết vờ, vờ nói, vờ nghe, nghĩa là khi nói, biết mình nói dối nhưng vẫn phải vờ nói dối một cách thành thật, khi nghe, biết mình không muốn nghe nhưng vẫn phải vờ nghe một cách thành khẩn. Cứ như thế, ta thấy vờ là một triết lý sống rất sinh động trong một vài xã hội ngày nay vậy...
Võ Hoàng là nhà văn sống, viết, và chết cho lý tưởng, vì lý tưởng của mình. Nhân Tháng Tư Đen, tưởng không gì thích hợp hơn đọc lại truyện ngắn “Cổng Xóm Năm” của anh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Nó nghỉ một tí rồi lại cố lết, cứ như thế nó lết về hướng rừng xanh, nơi ấy ngọn núi Freedom cao vút, đỉnh núi như chạm đến mây trời. Nó cố gắng một cách phi thường để vượt được một quãng đường khá xa. Nó đến được bìa rừng, nó đã nằm dưới bóng chiều chênh chếch của ngọn núi. Một lần nữa nó quay đầu nhìn lại hướng điền trang thấy đàn cừu và lũ chó chăn cừu đã quá xa và mờ nhạt...
Kho đạn thành Tuy Hạ nằm song song vòng vèo không xa lộ cao su vòng ngoài kia, đó là nơi tối tăm, nơi ẩn nấp của bọn cán binh Cộng sản, cả Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, chúng trà trộn khó phân biệt...
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba mươi năm / Người chiến binh, anh tôi, về thăm nhà/ Nói đi anh...
ánh nắng đầu mùa hè xuyên cửa kính / con chó ngủ gà ngủ gật trước tivi / bên ngoài vài đứa trẻ chạy nhảy trên cỏ / trời chuyển tiếp giữa lạnh và ấm ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.