Hôm nay,  

đêm yên

13/02/202220:08:00(Xem: 4108)

Valentine's Day -- Thơ

DC_Heaven&Earth
Tranh Đinh Cường.


Đêm yên tôi nghe tiếng

   cựa mình của cỏ

   trăng yên tan chảy

   chan chứa trên ngực yên

   hiền minh cảm giác.

 

Tôi khẽ bảo cỏ đừng lay động

   cho tôi nghe

   tiếng thở nỗi niềm yên

   cho tôi nhập

   vào dòng chảy thịt da

   bên giấc ngủ hiền hoà

   mơ hồ như bến bờ nguyệt lạnh.

 

Tay gối yên tóc hương nguyệt quế

   mùa nâu cũ

   bóng thùy dương

   bỗng rất quen như đã

   ngủ yên từ tiền kiếp.

 

Đêm yên mắt khép đợi chiêm bao

   và tôi chờ đợi một âm hao

   phủ lấp trần gian phủ lấp chỗ nằm.

 

Rưng rưng giọt lệ ở ngăn tim

   hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng

   sâu hút trên cồn đá màu sương

   vẫn mênh mang một chốn về

   giao kết với thời gian biển lận.

 

Làm sao tôi hiểu nổi

   giấc ngủ của đêm yên

   khi niềm yên căng dây bật đứt

   bay tán khắp phương

   chẳng còn một mảnh vụn

   dù chỉ là cái bóng mù tăm.

 

Tôi muốn mặc cả với đêm yên

   hãy cho tôi đầu thai

   làm hòn cuội

   nằm yên dưới lòng suối này

   đến thiên thu.

 

– Trịnh Y Thư

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặc dầu anh tôi qua đời không liên quan gì đến dịch bịnh Covid-19. Anh thọ đến 92 tuổi, anh qua đời vì biến chứng của tuổi già, sức khỏe yếu, trí tuệ bị hao mòn...
ngày trở lại em nhớ trăng cổ độ / giọt mưa chiều thấm áo mỏng lạnh vai / bến sông xưa còn ghi dấu miệt mài / hình ảnh cũ buồn như thơ sót lại...
Trong Stories to tell, Charles Williams viết: “Những hình chụp gia đình có thể xem như tài liệu văn hóa vì chúng ghi lại những sự kiện thành hình cuộc sống của gia đình.” Có nghĩa là một loại tiểu sử không có chữ nhưng có minh chứng về đời sống lúc tấm ảnh được ghi nhận. Nhưng, có lẽ, nhận xét này chỉ đúng trong một số nền văn hóa; ở một số khác, có khi ngược lại, vì ở quê tôi, khi chụp hình gia đình, thường được dàn dựng ở những nơi có hậu trường đẹp đẽ, giàu sang, nhưng không thuộc về mình, chỉ mượn chụp cho oai. Tôi vẫn còn tấm hình đứng bên cạnh chiếc xe thể thao “xì gà” màu xám bạc như phi thuyền của ông khách lạ. Nhiều bạn mới quen lé mắt vì tưởng tôi là chủ nhân chiếc xe đua. Người ta nói, một tấm hình có thể thay thế được cả ngàn chữ. Không biết những tấm hình ngày nay, nói thật hay nói nói dối?
Mùa hè năm nay, thời tiết Edmonton bỗng dưng “super hot” vì một tin tức “nóng, sốt, dẻo”: Đức Giáo Hoàng, Pope Francis ghé thăm Canada những ngày cuối tháng Bảy, và điểm dừng chân đầu tiên là thành phố Edmonton bé nhỏ của tôi. Ngài sẽ làm duy nhất một thánh lễ ngoài trời tại The Commonwealth Stadium, nơi có sức chứa 65 ngàn người, hỏi sao hổng “hot”?
Tôi là út trong một gia đình có năm anh chị em. Năm tôi lên chín, cha qua đời. Năm ấy mẹ vừa bốn mươi sáu tuổi. Tôi quấn quít bên mẹ và người chị thứ ba nhiều nhất, kể cả những năm lên học trường huyện...
Trong lần về nước đầu tiên, năm 1996, tôi ở Hà Nội ba tuần, gặp gỡ khá nhiều người cầm bút ở đó, từ Dương Tường đến Trần Quốc Vượng, từ Hoàng Ngọc Hiến đến Đỗ Lai Thuý, từ Phong Lê đến Văn Tâm, từ Lê Đạt đến Dương Thu Hương, từ Trần Dần đến Hoàng Cầm, từ Nguyễn Huệ Chi đến Bảo Ninh. Nhưng có cảm giác thân nhất là hai người: Nguyễn Huy Thiệp và Phạm Xuân Nguyên...
Một chị bạn mở cuộc thăm dò ý kiến những đôi uyên ương cao niên. Hỏi, trong túp lều tranh có bao nhiêu trái tim vàng xin ông Tơ bà Nguyệt xe thêm kiếp nữa...
Thú thật, tôi cũng là... khách khá thường xuyên nơi Tòa! Với đủ “tội danh”, đậu xe quá giờ, quẹo đường cấm, cầm phone texting trên xe, nhưng có lần nhớ mãi, là trong vòng hai tuần tôi có... ba giấy phạt cùng một địa điểm, chỉ là ngày giờ khác nhau...
Đừng bắt đĩa dầu hao từng dan díu phải xa anh / thiếu nó anh lụn bấc khô tim lấy gì để sáng / trẻ trai nữa đâu mà sóng / mưa xưa cào xước mặt khuya rồi...
Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất – Platon.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.