Hôm nay,  

đêm yên

13/02/202220:08:00(Xem: 4269)

Valentine's Day -- Thơ

DC_Heaven&Earth
Tranh Đinh Cường.


Đêm yên tôi nghe tiếng

   cựa mình của cỏ

   trăng yên tan chảy

   chan chứa trên ngực yên

   hiền minh cảm giác.

 

Tôi khẽ bảo cỏ đừng lay động

   cho tôi nghe

   tiếng thở nỗi niềm yên

   cho tôi nhập

   vào dòng chảy thịt da

   bên giấc ngủ hiền hoà

   mơ hồ như bến bờ nguyệt lạnh.

 

Tay gối yên tóc hương nguyệt quế

   mùa nâu cũ

   bóng thùy dương

   bỗng rất quen như đã

   ngủ yên từ tiền kiếp.

 

Đêm yên mắt khép đợi chiêm bao

   và tôi chờ đợi một âm hao

   phủ lấp trần gian phủ lấp chỗ nằm.

 

Rưng rưng giọt lệ ở ngăn tim

   hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng

   sâu hút trên cồn đá màu sương

   vẫn mênh mang một chốn về

   giao kết với thời gian biển lận.

 

Làm sao tôi hiểu nổi

   giấc ngủ của đêm yên

   khi niềm yên căng dây bật đứt

   bay tán khắp phương

   chẳng còn một mảnh vụn

   dù chỉ là cái bóng mù tăm.

 

Tôi muốn mặc cả với đêm yên

   hãy cho tôi đầu thai

   làm hòn cuội

   nằm yên dưới lòng suối này

   đến thiên thu.

 

– Trịnh Y Thư

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đôi tay, cánh tay, thân mình của anh bê bết máu, Anh đã men theo hàng rào kẽm gai suốt mười cây số mà không thể luồn bên dưới rào được. Anh cũng không hề thấy một nơi nào có kẽ hở để lách qua. Nhưng mà ở ngay phía bên kia, chỉ cách chừng năm mươi phân thôi, ở bên trên những vòng dây có gai nhọn hoắt làm rách toạc mọi thứ, một thế giới khác sẽ hiện ra, nơi đó nhà cửa không đổ sụp xuống, nơi đó đàn bà, trẻ con không lẩn trốn như thú vật, và đàn ông thì không còn sợ hãi, không còn chịu cảnh đói rách lạnh rét nữa.
Thế mà giờ đây, tôi mất đi khứu giác và vị giác, nghĩa là tôi chẳng ngửi được mùi hương của hoa, của ly cà phê, của người đẹp sức nước hoa Baccarat đắt tiền bước ngang qua; tôi cũng chẳng nếm được thức ăn ngon, mất đi cái sung sướng thưởng thức món sơn hào hải vị trong nhà hàng. -- Tùy bút của một nạn nhân Covid-19. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Còn bao nhiêu những lần Xuân/ Ta về ở lại quê hương/ Tìm vết tích xưa chiến trường/ Gom bao mảnh vụn thịt xương...
Đã hẳn thân phận con người quả là nhục nhã khi chỉ có thể im câm thúc thủ trước mọi sự định đoạt, nhào nặn của Định Mạng và Ngẫu Nhiên, nhưng nếu được những thế lực vô tâm này xếp bày cho trúng số thì cũng không tệ lắm. Hỡi ông lão bán vé số, hởi anh phu hốt rác, đừng chết, đừng tuyệt vọng trước giờ xổ số!
Tôi bước ra cửa, vì biết không giành nổi với mấy bà đang chết mê chết mệt thằng bé con và thầm mỉm cười. Mới hôm kia, bà nào cũng hăng máu đả đảo hải tặc rất quyết liệt, tưởng như không có gì cản nổi, mà bữa nay ôm cưng thằng… con hải tặc quên trời đất, mà câu nào cũng có chữ “cha mày, cha mày” thiệt là âu yếm, đáng yêu làm sao!
tuổi thất thập bản tính bất thường/ bàn tay vuốt mặt đang già...
Ta đã làm xong phận sự một nhà văn. Vậy thôi.
Vào ngày 22 tháng 7 năm 2011, cánh hữu cực đoan Anders Breivik đã đặt một quả bom ở thủ đô Oslo, giết chết tám người, trước khi tiến đến hòn đảo Utoya nhỏ bé, nơi hắn rình rập và bắn chết 69 người, phần lớn là thành viên thiếu niên thuộc cánh thanh niên của Đảng Lao động.
Bây giờ cô Laura mới hiểu ra một điều đơn giản mà sung sướng hạnh phúc cho cả đôi bên, thà mỗi tháng cô gởi 200 đô về Việt Nam nuôi má là xong bổn phận báo hiếu lại còn được tiếng giúp đỡ gia đình anh trai vì họ ăn ké vào những đồng tiền đó và thỉnh thoảng cô gởi riêng cho nhà anh Hiền chút tiền họ mừng vui và mang ơn cô biết bao nhiêu.
thượng đế thì xa mà cái ác thì gần ̶ ̶ ̶ / vô vàn cuộc sống bỗng chốc đổi thay mãi mãi / những vấn nạn của bạn và tôi trở nên vô nghĩa...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.