Hôm nay,  

Xin đừng vội tan vào buổi chiều / Oh Please, Not to Fade So Fast into the Afternoon

14/02/202206:04:00(Xem: 10370)
blankNguyễn Lương Vỵ

Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Oh Please, Not to Fade So Fast into the Afternoon
.
Thơ: Nguyễn Lương Vỵ
Chuyển ngữ: Phan Tấn Hải
.
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
.
Gửi DMC
.
I.
.
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Chiều đang tan vàng ngất cô liêu
Chiều đang vỡ tím ngất một thuở
Chiều đang gió vĩ cầm quá nhiều
.
Gió sẽ cuốn đi trời cuối hạ
Đầm đìa hương rạ với hương cau
Em sẽ thấy mảnh trời rất lạ
Trong vườn thanh rướm nắng không màu
.
Màu hôm trước được mùa hội ngộ
Màu hôm sau mất dấu chim bay
Lời hóa đá nhớ triều sóng vỗ
Ta hóa thân thành chỗ em ngồi
.
Chỗ em ngồi vừa khít chiêm bao
Sẽ không phai lá nở giọng chào
Sẽ không hết đồng dao trổ nụ
Sẽ không ngờ tại sao tại sao . . .
.
.
II.
.
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Chiều đang tan xanh ngất hồn rêu
Chiều đang rụng trắng ngất bóng mộ
Chiều đang đóng đinh một tiếng kêu
.
Một tiếng kêu rất sâu rất nhọn
Ngực tràn âm nhón gót trầm trầm
Em sẽ nghe con đường rất mỏng
Một tiếng kèn lá dứa xa xăm
.
Trời hôm trước nguồn xưa vắng tạnh
Trời hôm sau suối cũ se da
Nước tái mặt mây xám đặc quánh
Ta tái xanh làm kẻ không nhà
.
Kẻ không nhà ghiền làm con ma
Ngó mông ngó miết bóng chiều tà
Ngó nghiêng ngó ngửa mộng bay vụt
Ngó sững thời gian thơm huyết hoa . . .
.
.
III.
.
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Chiều đang tan hồng ngất bao điều
Chiều đang bay nguyệt quế rợp nắng
Chiều đang nồng Hòn Kẽm(*) đá reo
.
Đá reo trên đỉnh cô phong ấy
Tịch mịch rền theo những cánh chim
Em sẽ hái âm tròn mây mẩy
Những hạt cườm hây hẩy trong tim
.
Tìm hôm trước chỗ ngồi đã biệt
Tìm hôm sau tiếng nói đã ly
Vâng đúng vậy chúng ta đang chết
Đang gặm mòn nhai mỏi cuồng si
.
Cuồng si ơi trời đất cũng ừ
Nhịp trùng sinh quay tít ngất ngư
Ta hóa thân thành con muỗi nhỏ
Vo ve bên em nhoẻn nụ cười trừ . . .
04.2011
.
(*) Hòn Kẽm: tên một ngọn núi ở Quảng Nam
.
.
blankTranslated by Phan Tan Hai

Oh Please, Not to Fade So Fast into the Afternoon
To DMC
.
I.
.
Oh please, not to fade so fast into the afternoon
The one that is scattering in a goldenly swooning loneliness
The one that is shattering at a purply time of faintness
And the one whose wind is playing with so many violins
.
Because wind will flow away a sky of ending summer
Blending mistily the fragrances of rice straw and areca nut
And you will see a piece of very strange sky
Falling its colorless sunlight onto your garden
.
Because colors had a fine crop of reunion the previous day
And are gone with traces of flying birds the later day
Words turn into rocks and miss the flapping waves
And I transform into a seat where you sit on
.
Because the seat where you sit on is suitable for a dream
That won’t gray out the leaves voicing the greetings
That won’t see the end of folk songs whispering
And that won’t cease the surprise of whys and whys
.
.
II.
.
Oh please, not to fade so fast into the afternoon
The one that is scattering on greenly swooning soul of moss
The one that is falling on whitely faint shadows of tombs


And the one that is hammering the nails on a scream
.
Because that scream echoes so deeply and so sharply
Becoming deep tone heartbeats humming in my chest
And you will hear over a very slim trail
A song of leaf-made trumpet from far far away
.
Because the ancient spring coyly ran dry under the previous sky
And the old stream is squeezing its skin under the later sky
Water pales its face, cloud thickens grayly
And I become a pale homeless guy
.
The one homeless guy who’s addicted to be a ghost
Who gazes endlessly at the slanting afternoon shadows
Who looks left and right, high and low at soaring dreams
And who suddenly sees the time is perfumed with flowers of blood . . .
.
.
III.
.
Oh please, not to fade so fast into the afternoon
The one that is scaterring with so much faintness of roses
The one that is flying with sunny laurel wreaths
And the one that is warming the sounding rocks on Hon Kem(*)
.
Because the rocks sing from that mountaintop
Softly echo alongside wings of the birds
Become the round notes for you to pick up
And blend the beads of youth into your heart
.
For now I search and see the previous day’s seat is left vacant
And the later day’s voice is also bygone
Yeah it is true that we are dying
We are gnawing and tiredly chewing the silly madness
.
Oh silly madness, just watch the heaven and earth
where the cycles of births revolve around the faintness
Where I transform into a small mosquito
And hover around you and smile naively . . .
April 2011
.
(*) Hon Kem: Name of a mountain in Quang Nam Province.
.
GHI CHÚ:
Hôm nay 14/2/2022 là ngày Lễ Tình Yêu - Valentine's Day. Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) là một trong các nhà thơ viết về tình yêu mãnh liệt nhất trong thi ca Viêt Nam. Tuần lễ này cũng là tròn một năm NLV ra đi. Nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ sinh ngày 9/5/1952 tại Quán Rường, Tam Kỳ, Quảng Nam. Từ trần ngày 18/2/2021 tại Quận Cam, California. Nguyễn Lương Vỵ nổi tiếng trong giới văn học Miễn Nam VN từ 1969, khi còn là học sinh trung học. Ông sáng tác đa dạng, nổi bật với văn phong riêng biệt, xuất sắc trong cả thơ đời và thơ đạo.
.
Tác phẩm đã in của Nguyễn Lương Vỵ:
. Âm Vang Và Sắc Màu (NXB Trẻ, Sài Gòn, 1991);
. Phương Ý (NXB Thanh Niên, Sài Gòn, 2000);
. Hòa Âm Âm Âm Âm… (NXB Thư Ấn Quán, New Jersey, 2007);
. Huyết Âm (NXB Q&P Production, California, 2008);
. Tinh Âm (NXB Q&P Production, California, 2010);
. Bốn Câu Thất Huyền Âm (NXB Q&P, Production, California, 2011);
. Tám Câu Lục Huyền Âm (NXB Q&P Production, California, 2013);
. Năm Chữ Năm Câu (NXB Q&P Production, California, 01.2014);
. Năm Chữ Ngàn Câu (NXB Q&P Production, California, 12.2014);
. Tuyển Tập Thơ 45 Năm (1969 – 2014) (NXB Sống, Q&P Production, California, 2015).
. Tuyển Tập Thơ 50 Năm (1969-2019) (Văn Học Press, Q&P Production, California, 2020).
.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cháu à, cuộc sống luôn đầy ắp những câu hỏi. Có những câu hỏi ta có thể trả lời được, nhưng cũng có nhiều câu hỏi ta không thể....
Hằng năm, khi trời ngả sang thu, gió bớt khô khốc, tôi lại muốn quay về. Huế đang mùa thanh trà. Bên vệ đường không xa cầu Truồi, nơi mặt tiền những ngôi chợ, trên con đường đồi dốc lên lăng Minh Mạng, màu xanh dịu nhẹ những quả thanh trà xếp thành hình nón hay bày la liệt đó đây khiến nắng hè như bớt chói chang...
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
New Orleans là một trong những thành phố cảng quốc tế quan trọng của Hoa Kỳ kể từ ngày lập quốc cho tới bây giờ, nằm ở phần cực nam của tiểu bang Louisiana. Có dân số khoảng trên dưới một triệu người, trong đó có một số đông người Việt Nam ta sinh sống tại những vùng ngoại ô thành phố, đa số là người Thiên Chúa giáo, nhưng tôi không biết đích xác số lượng là bao nhiêu...
Chàng đi làm về, thấy nàng ngồi thừ ở salon, tờ báo chương trình truyền hình trước mặt. Đứa con bên cạnh chăm chú chơi cái xylophone. Ti-vi đang sặc sỡ những đoạn phim quảng cáo. Chàng ngạc nhiên lắm. Thường ngày, nghe tiếng chàng lách cách mở khóa cửa, nàng hớn hở bế con ra đón. Thể nào nàng cũng chuyền con cho chàng bế và bắt chàng phải hôn con một cái thật kêu. Thế mà hôm nay, nàng dường như không biết chàng vào nhà...
Từ chiều qua chị Bông đã kiểm tra đếm những váy áo, những món đồ hiệu mua sắm từ bấy lâu nay vẫn để dành chỉ mặc khi ra ngoài tiệc tùng đình đám treo đầy nghẹt trong closet, gấp chồng chất để đầy mấy cái valy, chị Bông chọn ra những thứ nào có thể mặc được hằng ngày trong nhà thì mang ra xài gấp kẻo uổng phí...
khi câu thơ la cà / ở những con đường lắc léo của hoài niệm / là lúc tôi hiểu ra / những khúc mắc của tâm thức / những chập chùng duyên khởi giữa quá khứ và hiện tại...
Ai cũng có một cái tên để gọi. Trong giao tiếp, khi tự giới thiệu hay giới thiệu người khác, thường phải nhắc đến tên trước rồi mới nói tuổi tác, nghề nghiệp, chức tước, hoàn cảnh, địa chỉ, v.v… Tên đẹp hay xấu cũng phải giữ lấy mà dùng suốt cả đời. Nhớ thương nhau thì gọi tên. Ghét nhau, giận nhau cũng đem tên ra mà réo.
Nhớ lại những chuyện đó, tôi cũng hơi rùng mình, nhưng đã lỡ làm… “quân tử nhất ngôn”, nói rồi không thể nuốt lời chỉ vì... sợ ma (là người ai làm thế!). Vả lại, trên xe sẽ có tôi và chị, thì có gì phải lo!
Được tin Thi Sĩ Cung Trầm Tưởng mất, tôi bỗng chợt thấy như mình vừa mất một cái gì thật quý báu, như... "Chực rớt cái gì dường thủy tinh..." (thơ Cung Trầm Tưởng) . Có một cái gì đang lóng lánh chợt tắt ngấm vào không gian. Thật vậy, chúng ta vừa mất đi một nhà thơ lớn, một vóc dáng thơ thật thân quen trong thế giới thơ ca mà tôi và nhiều người hằng yêu mến...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.