Hôm nay,  

đà-lạt, nơi đó

30/04/202219:36:00(Xem: 4859)

DaLat

 

1

 

nặng lòng là bởi

xuân đang tới

và cây đang rộn rã lên hồng

ta đã đi

chưa chào em, đà-lạt!

 

2

 

lên mãi, thì mây mây vẫn mây

nửa vòng trái đất xẻ tơi ngày

chiêm bao bỗng thấy đêm về chật

nhịp thở vai phào dột cánh bay

 

đá chợn chờn treo truông dặm duỗi

đốt tươi rừng lá phải bao nhiêu?

đèo nhô đường bẫy dây giàn liếp

sáng mới đầu thai bụi đã chiều

 

nhân thế rũ ràng sa mạc hẩm

tiếng kêu thả xuống đụng nhau hồi

đời yên ả quá qua mà lạnh

bỗng chốc thèm nghe chiến cuộc rơi

 

cheo leo mỏm nhỏ cây chườm quắn

bện tóc ai, rồi, ta nhớ lắm!

kết sim

dấp suối

ngàn thung lặng

 

3

 

chỉ đà-lạt có căn nhà đó

đỉnh chon von lấn bước về mưa

mà trong ráng mật pha màu cỏ

mới hiển hiện em phù thuật xưa

 

thơ vẫn ca ngời em thiếu nữ

len dầy đội mũi nhũ hoa lên

sách tôi mỏng quá ôm mà ngượng

ngập đến va vào lọn dốc quen

 

kéo quân chỉ gió rối vành khăn

mỗi gối đầu qua kết hội rằm

áo tím mũ thêu ngồi tựa lắng

nhạc cả nghìn và sắc cả trăm

 

lật thánh thư thơm thời thượng cổ

sương hồ vắt nửa buồm giong khe

chay tâm lạy hỏi trời trang khó

nguyệt vẽ bùa lem đốm ngủ mê

 

chim vén màn ngày bên cửa kính

giảng đường vào đến hồn chưa định

mắt ngơ lối bướm hiểu theo vần

triết học tình như gái cõi âm

 

Nguyễn-hòa-Trước

(02-2022)

 

Có những người viết về nhà khoa học không gian, và cũng là nhà văn, nhà thơ, giáo sư dạy toán Nguyễn Xuân Vinh, rất thâm thúy mặc dầu họ chỉ biết nhà toán học Nguyễn Xuân Vinh qua các nghiên cứu sách vở, qua các trữ liệu về ông. Trong khi đó tôi chưa viết được một chữ nào về giáo sư Nguyễn Xuân Vinh khi nghe tin ông ấy qua đời hôm 23-7-2022, thọ 92 tuổi, mặc dầu tôi biết giáo sư Nguyễn Xuân Vinh vào năm 1955-56 đã là thầy dạy toán tai trường trung học của tôi, trường Võ Tánh Nha Trang, khi đó ông còn là trung úy phi công...
Ngày xưa cùng lớp, nhóm bốn đứa con gái chúng tôi, xưng là Hạ Thiên Tứ Hữu. Bởi, khi thầy dạy bài Đông Thiên Tam Hữu, nhóm chúng tôi cúp cua...
Cơn lạnh đi qua nhưng chân Ngâu lại bủn rủn, muốn quỵ xuống. Cô vẫn đứng im, run rẩy, hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay. Người đàn bà trông hiền lành, đang quan sát cô với ánh mắt đầy trắc ẩn, thương hại...
lũ hề câm cất giọng ngâm nga / thổi đi thổi lại bài ca không lời / cố tình len lách vào giấc mơ tôi...
Tôi đi đến thành phố này vì công việc cần, thành phố cách nơi tôi ở gần một giờ lái xe. Khi xong việc thay vì về nhà ngay vì bao nhiêu công việc ở nhà đang đợi tôi, không hiểu sao tôi cứ lái xe đến những con đường quen thuộc cũ dẫn đến địa chỉ quen thuộc cũ: “Cầu Vồng” Day Care...
Bên Canada năm học mới được khai giảng ngay sau ngày Lễ Labour Day. Theo một cuộc thăm dò, thì đa số dân chúng, đặc biệt là giới học sinh Canada đều không mấy mặn mà cái long weekend của Labour Day này, bởi vì các long weekends khác trong năm đều thực sự được enjoy nghỉ ngơi thoải mái, quên chuyện bài vở, còn Labour Day thì lại bận rộn chuẩn bị cho ngày hôm sau nhập học, có gì dzui!
Xong đại học, tôi ngoài 35 tuổi. Như trúng số độc đắc, tôi nhận việc ở tổng hành dinh của một ngân hàng lớn trên nước Đức...
Tôi tiếp xúc với các rạp chiếu phim từ khi học ở Đà Lạt sau Mậu Thân 1968. Hồi đó, thành phố hoa này có 3 rạp: Ngọc Lan, Hòa Bình và Ngọc Hiệp...
Tiếng quết lá gai để làm bánh ít cứ thùm thụp vang lên từ nhà từ đường ông phó bộ, cái âm thanh lụp bụp khi chày giã nện vào khối lá gai gần nhuyễn quện với nước đường sền sệt và bột nếp, cả một cối đầy màu xanh đậm đen lại ngời lên bóng nhẫy vì lớp dầu phộng xoa cho đỡ dính chày dính cối...
buổi chiều / im lặng nhìn mặt hồ đầy rong / cười với cỏ cây / lá khô thiếu nước héo vàng / tơi tả như manh áo trên hình nộm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.