Hôm nay,  

Chùm thơ Chúc Thanh

01/06/202216:20:00(Xem: 2644)
Tranh Hoa cua Hoa
Tranh Đỗ Thị Anh Hoa.



Mưa

 

Mưa lất phất cho đời thêm thi vị,

Dạt dào mưa thấm nhuần đất cằn khô

Ngậm ngùi mưa, khóc thương miền quá khứ

Sụt sùi mưa, ai oán kiếp phù vân.

 

Mưa rả rích tách trà xanh vị chát,

Mưa long lanh như ngấn lệ lăn dài…

Mưa thổn thức như thay lời tâm sự,

Mưa u hoài, ghi đậm vết thời gian.

 

Mưa tầm tã nước tràn dâng lênh láng

Bão tố giật từng cơn, hoa lá xác xơ cành

Hãi hùng mưa… sấm sét xé không trung

Mưa ào ạt… trườn mình qua cội đá…

 

Ánh sáng tỏa lan! Mưa đầu mùa tạnh ráo

Bầu trời trong xanh, chim ca hát líu lo…

Lá đâm chồi, hoa nô đùa cùng nắng…

Đôi bướm chập chờn, nắng sưởi ấm tình xuân!

 

Mong Covid qua đi, trời lại sáng.

 

*

 

Ngắm Trăng

 

Ngồi đây mượn chén rượu đầy

Mượn thân tứ đại về say đêm này.

Mượn thêm bụi trúc gió lay,

Mượn hàng liễu rủ chiều nay bên cồn.

 

Lên non mượn áng mây vờn

Lối xưa mượn lại dấu chân bụi mờ

Hỡi cô giặt lụa bên hồ,

Hãy cho mượn tạm ngẩn ngơ trong lòng.

Ngủ đi này nụ hoa hồng,

Để ta mượn giấc mơ nồng bên hiên.

 

Trăng trong gió mát bạn hiền,

Kề vai mượn cả thần tiên non bồng.

Nâng ly mượn bóng trăng lồng,

Uống vô nghi ngút trong lòng khói mây.

 

*

 

Hát nữa đi em

 

Xuân này tôi sẽ tặng

Cho em cành quỳnh hương

Để lòng em yên vắng

Thơm ngát tình quê hương

 

Tặng cho em chiếc nón

Đan giáp vòng câu thơ

Để em ngồi buông tóc

Xuống đời làm suối mơ

 

Tặng em dòng sông vắng

Hàng dừa xanh đôi bờ

Để em làm thôn nắng

Ủ tình người đơn sơ

 

Tặng em đàn em nhỏ

Bên mái nhà đơn sơ

Em làm trăng hào phóng

Gieo quanh vườn ánh tơ…

 

Tặng em chiều cô tịch

Tiếng chuông chùa chơi vơi

Em làm bông sen nhỏ

Ngủ giữa hồ mây trôi

 

Tặng em thuyền một chiếc

Trong bóng chiều lung linh

Để em làm sóng biếc

Cất câu hò ba sinh

 

Tặng em tòa miếu cổ

Khói hương trầm xa xăm

Để em làm bia đá

Đứng nhắc lời trăm năm…

 

Xuân này em sẽ hát

Tiếng lòng em bay xa

Tình quê hương thơm ngát

Trong lời em đơm hoa

 

Lời em như giọt nắng

Lời em như giọt sương

Thấm vào lòng đất mẹ

Em hát nữa đi em…

 

*

 

Ghi nợ

 

Tháng ngày lẩn thẩn trôi qua,

Ngồi buồn nhớ lại ra ta nợ đời.

Nợ bông lúa chín của trời

Nợ manh áo mặc của người thế gian.

Mẹ cha, nợ những gian nan,

Sách đèn, nợ những khôn ngoan thánh hiền.

Vợ chồng, nợ buổi truân chuyên,

Bạn bè, nợ lúc hàn huyên sum vầy.

Chiều buồn nợ áng mây bay,

Đêm về, nợ bóng trăng lay hiên nhà.

Cuối cùng ta nợ cả ta,

Bao điều đã hứa thì ra chưa làm!

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một người sống trong thành phố, bận rộn, tranh đấu, xông pha, lăn lộn giữa sự phức tạp như một sinh trùng bị mắc lưới nhện vẫn phải vùng vẫy để sống, để chờ ngày bị ăn thịt. Một hôm, ông ta đi du lịch, thấy một phong cảnh đẹp đến mức lặng người, cảm thấy siêu thoát, nhận ra đạo lý của mục tiêu tại sao con người tồn tại. Nhưng vẫn phải trở về phố cũ, y như Lưu Nguyễn phải trở về làng cũ vì những lý do chính xác, vì lẽ phải của những bổn phận làm người. Ông vẽ lại phong cảnh đó trên một vách tường lớn. Mỗi khi đời giông bão, mỗi khi hồn âm u, mỗi khi trí khổ não, ông đến trước bức tranh, nhìn ngắm, ngẫm nghĩ để tìm thấy sự thanh thản, sở hữu cảm giác bình an. Ông nghe được tiếng hát “chiều nay vang lừng trên sóng.” Ông thấy được “Âm ba thoáng rung cánh đào rơi. Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời.” Hồn ông “lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan.” Những giờ phút tĩnh lặng đó, tâm trí ông “Đèn soi trăng êm nhạc lắng tiếng quên … là cả một thiên thu trong tiếng đàn chơi vơi…”
Bùi Giáng qua đời tại Sài-gòn tháng 10-1998, tới tháng 10 năm này, 2023, đúng là 25 năm, một phần tư thế kỷ “Vắng bóng người Điên giữa kinh thành”. Trong tất cả các bút hiệu của Bùi Giáng, Sáu Giáng là tên hiệu dễ thương với mọi người, Bùi Giáng lại thích “anh Sáu Giáng” nhất; bởi/từ cái gốc gác quê mùa, đồi sim, ruộng lúa, tiếng gà trưa, con cò bãi nước xa, cái nền nhà lát gạch hoa, đứa con thứ sáu trong gia đình tộc Bùi, thằng bé Giáng tập bò tập đi.
Tôi để ý đến hắn, không phải vì cái tên với cái họ “lạ”, họ Mai. Cũng chẳng phải vì hắn là công tử con nhà giàu. Nghe nói ba hắn đi qua Mỹ từ ngày chạy loạn 30/4, nên cuộc sống mấy mẹ con rất ung dung khá giả. Mới học lớp 6 thôi, mà hắn đi học mặc quần tây áo sơ mi “đóng thùng” chỉnh tề, mang giày xăng-đan, tay còn đeo chiếc đồng hồ nữa cơ...
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Một buổi trưa chan hòa ánh nắng trong vắt như thủy tinh của một ngày nắng ấm cuối đông, chớm bước sang xuân. Cảnh vật như bừng sáng dậy sau những ngày u ám. Tôi và Thi ngồi bên nhau tại một nơi vắng vẻ trong khu vườn sau nhà, dưới tàn cây mít, gần bên chiếc cầu ao soi bóng lung linh trên mặt nước đang gợn sóng lăn tăn...
Tôi có một người anh cá tính hoang nghịch trổ trời mà lên. Từ nhỏ, thích trèo cây trong vườn. Có bữa leo phải cành ổi giòn bị gãy, thế là anh rớt xuống nghe uỵch một cái như trái mít rụng. Anh đau điếng cảm giác rêm ram cả mạnh sườn...
Hồi ở trại tỵ nạn Thailand, tôi có lúc đã quay cuồng “chạy sô” đi học 4 thứ tiếng.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
Mấy hôm nay có những cơn mưa kèm theo gió mạnh buổi chiều kéo dài đến khuya, báo hiệu sắp hết mùa Hè. Tôi lại nhớ tuổi trẻ của mình những năm đầu “lập nghiệp” vào mùa tựu trường...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.