Hôm nay,  

Thơ Trần Hoàng Vy

30/07/202221:39:00(Xem: 3068)
DinhCuong_TrongBongMuaThu
Trong bóng mùa thu -- Tranh Đinh Cường.



T
hu non

 

lá chếnh choáng chạm thu gọi gió

mùa gây men,

sắc biếc phai vàng.

em lũ lượt như là cánh bướm

sáng thu non về với cội cây ngàn...

 

thu non nõn mới vừa phai phai biếc

mới dậy men lớt phớt tơ vàng

nắng như nắng mới nhìn bối rối

mùa thu non thẹn chạm lá cây làng?

 

mai thức giấc vùi tiếng ve vào đất

tóc xanh dài níu ngọn gió thu sang

và nghe chớm tiếng lá rơi thật khẽ

môi thu non ngòn ngọt lá thu vàng.

 

thu đang non nghĩa là còn... đang chát

cái vị chua me dốt vẫn trên cành

ta sẽ đợi... dâng mùa thu chín

lá bây giờ thiêm thiếp ngủ mơ xanh...

 

 

Chiêm bao bao trái cà na

 

Tuổi thuở học trò
Da đen mùa nước xâm xấp, củ năng, củ ấu
Bắt cá, mò cua, chăn trâu, lùa vịt…
Lúc ngẩn ngơ bên sen, súng…mơ buồn!

 

Chưa vội tròn trăng tóc hoe hoe nắng
Trái cơm nguội chát, trái bần chua…
Bàn tay ngón trắng,
Đêm mơ hoàng tử đeo… bùa?

 

Thôi lăn trái mù u, những thẻ tre ghè chân váng phèn vằn vện
Mùa sim môi tím, mắt tím…
Câu đồng dao “Chi chi, chành chành”
Em hóa thành vàng ảnh, vàng anh.

 

Thoắt mà mấy mùa nước nổi,
Cây cà na dưới bến, neo thuyền
Răng cắn trái cà na đắng,
Đọng trên môi, chua ngọt đầu đời…

 

Cây cà na lá xanh nét lông mày,
Trái non ngày nhu nhú
Lén bỏ cặp bàng, trường xã…
Đắng còn vướng vất buổi chia tay?

 

Đêm ở phố. Cà na giầm trong hũ, chấm muối
Môi tím xưa, hồng trong màu ớt?
Bàn tay rửa sạch… phèn,
Khoe ngón búp măng?

 

Nằm mơ trái cà na xanh ngằn ngặt


Nhớ mùi… bùn, mùi vịt, mùi trâu
Nhớ tuổi trôi qua mùa nước nổi
Trưa chang chang, lá sen, súng đội đầu!

 

Trái cà na cộm… chạm vào chiếu, gối
Tay vốc mùa chơi ô ăn quan
Giật mình trái cà na… khóc
Vùi trong ngọt ngào. Đắng, chát lại về quê?

 

(Vàm Cỏ, tháng 7/2013 – TX. 2020)

 

Những ngón tay

 

Ngón ngoan, ngón xinh, ngón thiên thần…
Ngón nội trợ, ngón nấu ăn, ngón may vá
Ngón đeo nhẫn, ngón anh dắt em đi trong vườn tình ái
Tất cả chụm vào ngón lá, ngón hoa…

 

Ngón nuôi con, ngón tình tang mệt lả
Ngón chỉ đường, anh lạc lối quanh co?

 

 

Đêm rơi xuống vở kịch đời

 

Vở kịch mở màn. Đêm chiêm bao

Giấc mơ không có ghế thượng hạng

Tôi ngồi xem, hơi thở cồn cào

Có ánh trăng qua khung cửa hẹp!

 

Một đời người gian lao, sướng khổ

Đếm thời gian khôn lớn thành người

Không có vai hài, thiếu nụ cười

Đường gai chông, lối đi khập khiễng?

 

Vở kịch mười năm, sáu mươi năm...

Đằng đẵng những tháng ngày ở trọ

Lưng lưng chén cơm đường, cháo chợ

Vị đắng cay độ thuở trăng rằm!

 

Đạt cao trào chưa? Nút thắt kịch

Mấy hồi, sương thấm lạnh giấc mơ?

Khoe áo công hầu, mang hia, mão

Chưa hàng thần, công dân loại... đơ!

 

Thoáng chán, quên tuồng, quên tích cũ

Màn buông vừa chợt giấc mơ phai

Đã quá hoàng hôn còn nấm nuối

Chút ráng ngày trôi theo mây bay...

 

Còn chút nữa, hậu trường tiếng nhạc

Nhịp vỗ tay rời rạc bám theo

Mai cát bụi, hồn xanh ngọn cỏ

Nhớ cõi người làm mảnh trăng treo!...

 

Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
Longwood Gardens là một “vườn hoa” không những nổi tiếng của Tiểu bang Pennsylvania mà còn là một trong vài vườn hoa nổi tiếng nhất của cả nước Mỹ...
Ở Mỹ người ta không ăn mỡ của động vật như heo, bò, gà vịt, vì sợ tăng cholesterol. Nếu ăn mỡ họ ăn bacon, thịt ba chỉ ướp muối. Họ chiên bacon cho giòn, ăn kèm với trứng chiên và bánh mì. Một món điểm tâm rất được nhiều người yêu thích. Tôi thích dùng mỡ nhưng chỉ dùng ở một vài món. Mỡ heo, tôi mua miếng dày, thái hạt lựu, thắng riu riu cho đến khi tóp mỡ héo lại, màu vàng nhạt ngả sang nâu. Tôi vớt tóp mỡ, để riêng ra cho khô và giòn, dùng để kho cá bống. Vì cất nhiều công, nên tôi rất quý tóp mỡ...
Vinh cầm cái ly nhỏ đưa lên “Dô. Anh em !” “Ê. Sao khẩn trương thế, mày? Chưa có miếng nhắm nào vô bụng cả!” Đặt ly xuống, nhìn khuôn mặt bị thịt của Sáu Diên đang cười, Vinh chợt thấy bực mình và cụt hứng...
Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu nhiều muối, có phút chạnh lòng chăng, khi nghe những ví dụ dưới đây?
Hai người đang đi chầm chậm trên lối đi hẹp bằng đất thỉnh thoảng có những con đường mòn xanh mơn mởn cắt ngang, mà cứ hai năm một lần những xe đẩy chở cỏ khô hoặc lúa mì lại ùa vào những đám hoa cúc và cỏ. Những cơn mưa gần đây đã tạo thành từng vũng ao nhỏ ở những đoạn lồi lõm; nhưng ở phần giữa đường, đầy bụi bặm và rải rác có dấu vết móng ngựa, thì khúc đường cũng khá rộng để hai người có thể sánh đôi...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.