Hôm nay,  

Được và mất

21/08/202210:45:00(Xem: 7217)

Truyện ngắn


couple in trou 


Trong hãng lắp ráp điện tử dân dụng tôi đang làm việc, đàn ông Việt có cả đống, bọn họ hầu hết đều qua Mỹ đã lâu, họ có nhà xịn, xe xịn nói tiếng Anh lau láu, thế mà thật kỳ thằng tôi mới qua chưa đầy tám tháng theo diện bảo lãnh đoàn tụ nói tiếng Anh bằng động từ “to huơ”, lại được lọt vào mắt xanh con nhỏ Việt lai Mỹ xinh xắn phổng phao cao một mét bảy lăm thư ký cho xếp Mỹ ở ngay công ty nầy.Thú thật thấy tướng ngồn ngộn của con nhỏ tôi thích mê đi chớ nhưng ngẫm lại thân mình tôi đâu dám đèo bòng. Ở bên này đàn bà con gái có giá hết xẩy, quý bà, quý cô hành hạ đàn ông con trai đủ thứ, đủ kiểu chứ đâu phải như ở Việt Nam mình mấy ông cao một mét ruỡi cũng bày trò quát nạt trịch thượng vợ nhà kiểu gia trưởng mà mấy bà cũng im re, đâu…

 

Một hôm sau khi tan sở, Lan – tên con nhỏ – rủ tôi uống “tea house'' ở một góc đường gần thư viện quận. Tất nhiên là tôi OK.Tôi lấy ticket xong đi lại bàn Lan đã ngồi sẵn đấy rồi.Tôi thấy Lan quan sát tôi chăm chú cô ta nhìn từ trên xuống dưới dừng hơi lâu ở đôi vai năm tấc rộng của tôi giống như người ta tính toán ước lượng một cái gì. Tôi ngồi xuống Lan kéo ghế ngồi xích gần lại ướm ướm bàn tay lên lồng ngực vốn vạm vỡ của tôi. (À quên tôi chưa nói về mình. Tôi hai mươi hai tuổi cao một mét tám tư là vận động viên thể dục thể hình khi ở Việt Nam có thụ nghiệp thầy lực sĩ Lý Đức một thời gian khá lâu đồng thời cũng là cầu thủ bóng chuyền chuyên nghiệp của thành phố).

 

Trông cử chỉ của cô ả tôi bỏ bụng mắm, bụng muối hy vọng tràn trề thầm nghĩ chỉ có Chúa mới có đủ quyền năng gắn dính cuộc đời bầm dập của một thằng tay trắng mới chân ướt chân ráo nhập cư như tôi với một người phụ nữ lai hai dòng máu lai xinh đẹp có nhà cửa có thu nhập cao sinh trưởng nơi xứ Huê Kỳ giàu có nầy.

 

Quen nhau đâu được ba tháng Lan chủ động đề nghị tôi về sống chung với cô ta. Sao lại có cái may mắn lạ kỳ thế nhỉ! Người ta nói người Mỹ hào phóng là bé cái lầm, ở đây không có cái gì là free cả mặc dù tiếng”cho không'' đó lặp đi lặp lại muốn điếc con ráy suốt ngày trên mấy chương trình quảng cáo. Thế mà tôi được Lan gọi về sống ở căn hộ sang trọng của cô ta lại được chiếm hữu tấm thân ba vòng cân đối, chắc nịch tràn trề yêu lực ấy nữa thì, Oh my God, tôi quả thật là người mà ông thần hạnh phúc đã đến hồi gõ cửa.

 

Đêm hợp cẩn ở nhà Lan tôi được cô ta đối xử trên mức tình cảm của một người vợ trẻ dành cho chồng trong đêm đầu tiên của cuộc đời chồng vợ. Tất nhiên Lan không còn nguyên khi đến với tôi nhưng điều đó chẳng làm tôi bận tâm một chút nào. Con gái bình thường ở Mỹ trên hai mươi tuổi số còn nguyên cái ngàn vàng gần như của hiếm. Sự nồng nhiệt trong sinh hoạt vợ chồng không hề giảm trong những tháng đầu của cuộc sống chung cho đến một hôm Lan báo cho tôi biết với một vẻ mặt vô cùng mãn nguyện cô đã có tí nhau, một hoàng tử nghiêm chỉnh. Tôi mừng hết lớn gọi điện báo tin lung tung từ ba mẹ, chị em tôi ở quê đến những đứa bạn thân từ ngày còn học cấp ba ở Đà Nẵng.Tôi đến chùa Việt Nam gần nhà tôi thuê trọ quỳ lạy tạ ơn Trời Phật dù tôi chẳng theo một tôn giáo nào. Niềm vui còn lâng lâng trong tôi thì một hôm vào cuối tuần sau khi đi làm về tôi thấy tất cả áo quần vật dụng thiết thân của tôi đã được sắp xếp vào va li một cách ngăn nắp ở phòng khách. Căn phòng tôi và Lan làm việc vợ chồng bấy lâu đã bị khóa. Tôi tròn mắt nhìn cô ta dò hỏi. Dường như đã có chuẩn bị trước từ lâu Lan lịch sự mời tôi ngồi xuống ghế sô pha như giữa hai chúng tôi trước nay vốn là người xa lạ chưa hề chung đụng với nhau bao giờ.

 

– Anh Hoàng à! Lan tặc lưỡi. Tôi biết anh chưa chuẩn bị đón nhận việc này. Lan hơi ngập ngừng. Đã đến lúc chúng ta phải chia tay anh ạ, nhưng khoan (khi thấy tôi có động thái khác lạ), anh hãy bình tĩnh nghe tôi nói hết đã. Tôi nghĩ vốn là người thông minh anh sẽ mau chóng thức ngộ vấn đề và anh sẽ vui vẻ thôi.

 

Lan nói một thôi một hồi. Thấy tôi có vẻ ngơ ngác Lan cười cười giải thích:

 

– Tôi không phải là người nhập cư từ một nước chậm phát triển như anh. Tôi là người phụ nữ sinh ra và lớn lên ở đất nước giàu có tôn trọng tự do tuyệt đối này. Tôi không thích bất cứ sự ràng buộc nào. Anh biết rồi đấy khi tôi cùng anh sống chung với nhau tôi chưa hề hứa hẹn là sẽ sống chung trọn đời với anh. Chúng ta chưa có một sự ràng buộc nào về mặt pháp lý. Nói trắng ra, nếu muốn lấy chồng tôi đã không chọn anh. Anh thử nghĩ với income ít ỏi của một người mới nhập cư như anh, có đủ để đảm bảo cuộc sống của mẹ con tôi một cách trọn vẹn được không (vừa nói Lan vừa xoa xoa bàn tay vào cái bụng bầu bây giờ đã bắt đầu nhu nhú).

 

– Thế tại sao cô lại ác tâm chọn tôi, gieo niềm hy vọng cho tôi lấy của tôi một đứa con rồi lại bỏ tôi một cách không thương tiếc dù tôi chưa hề phạm phải lỗi lầm nào đáng kể để cô phải làm như vậy.Tôi còn cố vớt vát.

 

– Anh lầm rồi anh Hoàng ạ! Cô ta bắt đầu nói huỵch toẹt. Tôi chung sống với anh không phải vì tôi yêu anh, tôi chỉ kết cái thể hình lý tưởng của anh tôi đã lấy tấm thân tôi trả giá để được di truyền cái gen của anh cho con tôi, bây giờ đã đạt kết quả mong muốn tôi có gần anh cũng là vô nghĩa nên chúng ta phải chia tay, tôi là người Mỹ chính gốc chơi rất sòng phẳng  không đòi hỏi anh phải có một chút bổn phận gì với con tôi. Anh chỉ có được chẳng có gì phải mất mà phải bận tâm. Tôi nghĩ anh nên lấy vợ là một cô nào đó cùng chạng với anh hoặc hằng hà sa số quý bà quý cô ở Việt Nam khao khát cuộc sống Tây và quên thời gian chung sống với tôi đi, xem như một giấc chiêm bao chẳng hạn.

 

Cô hí hoáy lục trong xách tay lấy một tập ngân phiếu và viết vào đó một con số nào đó rồi đưa cho tôi:

 

– Nếu anh còn nghĩ mình là bị hại thì tôi bồi thường thời gian hưởng thụ và truyền giống của anh và mong anh hiểu rằng đứa con đó là của riêng tôi, đừng bao giờ léo hánh đến nhà tôi nếu không muốn có sự dính dáng đến pháp luật.

 

Tôi không nhìn vào tấm check mà dòm vào đôi mắt từng nhìn tôi đắm đuối, dòm vào cái miệng nho nhỏ xinh xinh từng đêm... từng đêm rên rỉ trong những cơn khoái lạc tột cùng và một cơn cuồng nộ bất chợt lồng lộn dấy lên từ ngực trái đè nghẹt thanh quản.Tôi khạc khạc như một con thú cùng đường không nhìn cô ta và nhanh chóng quay ngoắt đôi chân run rẩy lần về phía cửa.

 

Nguyễn Đức Mù Sương

(Houston, TX)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi không thể nào quên được hình ảnh/ hai con khỉ bắt chí rận cho nhau/ qua nhiều tháng năm/ hai con khỉ dần dà lão hóa/ (không thoát khỏi lẽ vô thường) ...
Sáng mùng ba Tết nắng lên tươi/ hương nồng từ biển gió lay mời/ ngoài hiên giò lan tía nở rộ/ lòng ta mở rộng đón đất trời...
Từ một bài Ký, tác giả Trangđài Glassey Trầnguyễn (chị cũng là nhà văn/ nhà thơ/ nhà giáo dục) mở ra nhiều không gian nghệ thuật, văn chương khác, trong đó chị chia sẻ không ít những trăn trở, cảm nghĩ của chị. Việt Báo trân trọng mời đọc.
Những bí ẩn về cuộc đời tình ái của Cựu Hoàng Bảo Đại được tác giả Nguyễn thị Cỏ May thuật lại trong bài viết lý thú sau. Một trong những điều lý thú ấy là: Hoàng tử Bảo Ân không phải là con út của Cựu Hoàng như đa số chúng ta đều biết, mà là một người tên Patrick-Edouard. Người con trai này là kết quả của mối tình giữa Bảo Đại và một thiếu phụ Pháp rất đẹp... Và nhiều chi tiết thú vị không kém khác, Việt Báo mời đọc.
"Rhodes, (tiếng Hy Lạp: Ρόδος, Ródos) bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp cổ, có nghĩa là hoa hồng. Thật ra, ngày đó người ta muốn diễn tả một loài hoa khác: bông bụt -- hay bông cẩn (Hibiscus), còn gọi là dâm/ râm bụt , phù dung -- mọc nhiều trên đảo này. Hy Lạp có rất nhiều đảo. Đảo Rhodes ở Địa Trung Hải, hai bờ đông tây khác biệt nhau. Bờ tây, xanh tươi hoa lá. Bờ đông trơ trụi các con đường dọc bờ biển..." -- Nhà văn Hoàng Quân, trong một chuyến du lịch viếng thăm hòn đảo danh tiếng này của quốc gia Hy Lạp, đã ghi chép lại những cảm xúc của chị và gửi đến bạn đọc qua bài Ký sau. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
tháng hai/ ngôi nhà xám có ánh sáng hắt ra/ như ân huệ sót lại của đêm/ người con gái ngồi cạnh bàn hoa/ nhớ trăm điều cổ tích/ ngón tay mân mê/ trên những trang sách cũ già...
LTS: Mồng Hai Tết năm nay nhà văn Doãn Quốc Sỹ sẽ mừng sinh nhật bách tuế. Cách đây 20 năm, Doãn Hưng-người con trai thứ sáu- từ Việt Nam đã viết một đoản văn mừng sinh nhật 80 của bố lúc đó đang sống tại Houston, Texas. Bài viết này như là góc nhìn từ phía gia đình về Doãn Quốc Sỹ như một người cha, một nhà văn, một nhà giáo, một kẻ sĩ thời đại…
"Chén rượu này rót xuống/ tạ ơn đất bao dung/ chén rượu này ngửa mặt/ tôi chuốc mình,Tân Xuân. -- Những câu thơ trầm buồn trong bài thơ "khai bút đầu năm" của nhà thơ Trần Mộng Tú, mang phong vị mùa Xuân nhưng vẫn man mác nỗi sầu xa xứ.
Tết là ngày đặc biệt trong năm. Đây cũng là một trong những cái mốc để ghi nhớ kỷ niệm hay hình ảnh của ngày xưa, và ngẫm lại để thấy công lao và thành tựu của những người đi trước, ngàn năm trước, trăm năm trước. Ngày Xuân nhớ lại, lòng mình sẽ ấm áp. Trong mạch thời gian đó và nhìn lại chính mình, năm nay Việt Báo sẽ nhớ đến một dấu mốc thời gian rất nhỏ mà rất ý nghĩa với anh em tòa soạn và độc giả: Việt Báo tròn 30 tuổi. Nhớ mùa xuân 30 năm trước, một nhóm anh em họp mặt trong một “garage office” ở Garden Grove, với số vốn vỏn vẹn $300 đô-la, nhà báo Trần Dạ Từ quyết định khởi sự tờ Việt Báo. Ban chủ trương sáng lập gồm các nhà báo chuyên nghiệp, lão thành: Cố nhà báo Hồ Văn Đồng, cố nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, Cố thi sĩ Nguyên Sa, nhà báo Nguyễn Khắc Nhân, nhà báo Trần Dạ Từ, chủ nhiệm sáng lập Nhã Ca, Nữ Tài Tử Kiều Chinh. 30 năm trước, số báo Việt Báo đầu tiên ra mắt độc giả vào tháng 9 năm 1992. Từ đó đến nay, tờ Việt Báo cũng như các tờ báo Việt Ngữ khác cùng trải qua
Hôm 22/1/2022, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc (pronounced Foock, xin đừng xuyên tạc) đăng đàn phát biểu trong chương trình “Xuân Quê Hương” dành cho kiều bào về Việt Nam đón Tết, có đọc hai câu thơ của ông, nguyên văn: Mỗi năm Tết đến Xuân về/ Quê hương đất mẹ đề huề đón con. Lê Thị Mộng Nở tôi vốn dòng dõi mười đời con cháu nhà bần cố nông, dù thơ văn dốt đặc cán mai, nhưng đọc hai câu thơ này của Nguyễn Chủ tịch
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.