Hôm nay,  

THƠ THÁNG CHÍN

01/09/202216:50:00(Xem: 3943)
20200519_035837
Tranh Đào Nguyên Dạ Thảo.



Thơ Trần Mộng Tú

 

NGÀY KHAI TRƯỜNG

                                                                                        

Tôi đứng trong sương nhìn chuyến bus

sáng nay dừng lại ở ven đường

những em áo đẹp tay cầm sách

tóc tung trong gió cùng đến trường

 

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

em viết gì giữa trang vở mới tinh

tôi vạch một đường trên trang giấy

nối tuổi già tôi với bình minh

 

Tôi vạch một đường trên trang giấy

kéo thời gian lại với tuổi tôi

kéo trường kéo lớp thời xưa cũ

kéo cả quê hương ở cuối trời

 

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học

thầy vẽ tương lai trên bảng đen

em có để hồn ngoài cửa lớp

bụi phấn bay theo mỗi cánh chim

 

Tôi vạch một đường trên trang giấy

mùa thu xưa bỗng lạnh quanh đây

dĩ vãng khô như bình mực cạn

tiếng trống rung trong bộ ngực gầy.

 

Trần Mộng Tú                                                                    

 

*

 

Thơ Trần Hạ Vi

 

MẶT MỘC

 

anh yêu cô ấy ba năm

chưa bao giờ nhìn rõ mặt

cô ấy chạy trốn nhanh như sóc

gương mặt mộc của anh

ở đâu

ở đâu

 

gương mặt mộc của em rọi sáng đêm sâu

anh già rồi không còn nói yêu ai nữa

cô ấy nói yêu anh đến thiên thu

còn tình yêu của em

ở đâu

ở đâu

 

mũi kim sinh thiết quẩn quanh trong đầu

vội vã gọi em sau lần cao huyết áp

tưởng chết đi

tưởng buồn rầu

ở đâu

ở đâu

 

anh viết những lời tình bông lơn

vẫn nhớ về gương mặt mộc

em đừng buồn ông già này

chỉ trái tim vẫn còn trẻ

như ngày

không dám nói yêu

tình yêu mộc…

 

CÁT BỤI CHIA LY


bắt đầu buổi chiều bằng một bài viết của anh
cho một người tình cũ
đọc từng chữ không khóc không buồn không ủ rũ
vì chúng ta
cũng đã cũ đấy thôi

anh đã học nhiều làm nhiều sống ở nhiều nơi
yêu quen và ngủ với bao nhiêu cô gái
em là một người
trong bộ sưu tập

em đã sống ở ba đất nước ba châu lục
gặp đàn ông từ bao nhiêu quốc gia
anh là một người
trong bộ sưu tập

chúng ta đang đặc biệt trong mắt nhau
em vẫn ghen hờn khóc ngất
nhớ nhung theo từng con chữ quay quắt
chỉ vì
hiện tại gần nhất
non tơ tươi mới
cảm xúc tràn trề

cảm ơn vũ trụ bao dung
muôn mối gọi về cho ta gặp mặt
gắn kết sợi dây mỏng mảnh bền chặt
chung tiếng nói quê hương máu thịt
chung tình yêu văn chương
cho ta đi cùng
chặng ấy hai năm

cảm ơn anh cảm ơn tình
cảm ơn tất cả những người trong bộ sưu tập
chúng ta viết vào nhau hai dấu lặng
con chữ cuộn tròn phân tách
cát bụi một chia ly


FANTASY

Chúng ta ở trong nhau
Theo Tố nữ kinh
đó là đạo

Anh cảm nhận em mềm mại
Em cảm nhận anh nóng rực
Một đường ống hoan lạc
Một khúc ca vui mừng
Và cảm giác cuối cùng
Bay bổng
trống rỗng

Có người bảo em làm thơ từ rún trở xuống
Em cười bảo em viết về những nụ hôn
Những cái miệng ở trên người
Những cái hôn sâu
Như bản năng cuộc sống

Anh bảo gặp em sẽ hôn khắp người rồi 'làm yêu'
Trong tâm tưởng chúng ta gặp nhau một buổi chiều
Mùa thu. Lá rụng vàng cánh rừng nhỏ
Hương đất. hương thịt da. hương lá
Thảm cỏ giày xéo
Gót chân em hồng như một giấc mơ
Thịt da em mềm như một tình cờ
Nóng rực

Hãy kể anh nghe
Những giấc mơ thầm kín nhất. của em
Những ngón tay
Khuôn miệng
Trước sau trên dưới mái tóc bộ râu ngắn dài

Hãy kể em nghe những tưởng tượng ngông cuồng
Hoang dại nhất. của anh
Dây thừng đóng vai kèn trống
Tay miệng ngực thêm người

Chúng ta cùng cười
Trong xạc xào lá hát

Trong một buổi chiều tháng năm
Yêu nhau trên những vần thơ
Làm tình cùng chữ
Fantasy

Ở trong nhau
Đêm ngày
Sống đến tận cùng
Có phải là đạo
Fantasy

Trần Hạ Vi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu… được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn...
Thơ của hai thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn & Thy An...
Chiếc xe khách Sài Gòn ra Huế tạm dừng ở thành phố Nha Trang vào khoảng bốn giờ chiều. Xe chưa đậu hẳn thì đã có bao nhiêu kẻ bán hàng vặt ồ ạt phóng tới miệng rao hàng inh ỏi tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn. Một số ăn xin tật nguyền, què cụt cũng cố chen lấn tranh nhau hành nghề...
Tôi quen biết Loan thật tình cờ, người đời thường gọi là “duyên”, với tôi, là một định mệnh từ muôn kiếp trước, đã gắn liền hai cuộc đời chúng tôi thành hai chị em, thương yêu và gần gũi, giúp đỡ, an ủi nhau còn hơn chị em ruột thịt...
Bản thân tôi ít khi nào dám ngó về biển cả, dù thấy biển cả rất mênh mông, thoáng mát và êm ả qua nhiều hình ảnh. Cũng có lúc tôi trực diện biển khơi, nhưng chỉ là lúc biển êm sóng dịu rì rào ru hát « Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào… » hoặc là lúc mơ mộng, biển nhớ…
Thời gian sau 1975, tôi cỡ 9-10 tuổi, ngoài ông anh lớn đi dạy ở Cần Thơ, tôi có ba người anh đang học Đại Học, hằng tuần có bạn bè kéo về nhà tôi tụ tập ăn uống, đờn địch ca hát rất vui. Tôi nhỏ tuổi không được tham gia, nhưng có núp ở sau bếp... nghe lỏm...
Kanchanaburi là một tỉnh miền trung Thái Lan có biên giới chung với Miến Điện. Thủ phủ là thành phố cùng tên cách Bangkok 140km. Ở đây có cây cầu nổi tiếng xây dựng từ WWII, cầu sông Kwai...
Chiến trận ngày mỗi lan rộng, mức độ tàn phá cũng gia tăng khủng khiếp. Mỗi lần quân Pháp vào làng càn quét, dân chúng lại bồng bế nhau tản cư, chỉ còn dân quân tự vệ ở lại bảo vệ nhưng cũng yếu ớt lắm. Khi quân Pháp rút, để lại hàng chục xác chết, dân lại trở về chôn cất người chết, dựng lại gian nhà tranh bị thiêu rụi rồi tiếp tục cày cuốc kiếm sống. Cuộc sống đã nghèo khổ nay càng nghèo khổ hơn...
Câu chuyện bắt đầu, một người kể: “Sở dĩ con kên kên sói đầu vì nó ăn mít. Nó đút đầu vào ruột trái mít đục khoét. Mủ mít dính chặt lông. Khi rút đầu ra, lông dính lại. Đầu trọc lóc.” Người thứ hai lên tiếng: “Nói vô lý. Kên kên ăn xác chết, ăn đồ hôi thúi. Mít có mùi thơm. Kên kên không ăn đồ thơm.” Người thứ nhất trả lời: “Nói có lý nhưng xét ra vô lý. Kên kên không ăn mít thường nhưng ăn Sầu riêng. Mít Sầu riêng hôi lắm.” “Nói vô lý. Sầu riêng thơm kiểu khác. Cả triệu người ăn. Cả triệu người ghiền. Điên hay sao mà ăn đồ hôi.” “Bà thấy thơm nhưng tui thấy hôi. Quyền tự do mà. Cả triệu người không ăn Sầu riêng. Cả triệu người thấy Sầu riêng hôi.” “Nói tào lao. Hoa thì thơm. Phân thì hôi. Ai có thể ngửi thấy hầm lù thơm?” “Có thể hôi thúi, nhưng ở đó lâu ngày, quen đi. Thúi cũng như thơm. Giống những người ở xung quanh Kinh Nước Đen.”
Chắc bạn cũng có nghe câu chuyện về ông Phó Thủ Tướng Đức gốc Việt, từng là đứa trẻ mồ côi bên Việt Nam. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mang ông về Đức, có thể hôm nay ông cũng đã là kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.