Hôm nay,  

Trả lại tôi

11/09/202217:18:00(Xem: 4202)

0911 memorial

Trả lại tôi người mẹ

Mẹ đến đón, ôm tôi

Trường đã tan cửa đóng

Bạn đã về hết rồi

Tôi đợi đã lâu lắm

Bóng mẹ biệt tăm hơi

 

Hãy trả lại cho tôi

Người con trai duy nhất

Trả lại nguyên hình hài

Không mảnh nào được mất

Tôi cất con vào lòng

Chỗ an bình duy nhất

 

Hãy trả lại cho tôi

Cô con gái xinh đẹp

Cô còn quá thanh tân

Để đi vào cõi chết

Tối nay người yêu đến

Họ nói chuyện cưới xin

 

Hãy trả lại cho tôi

Người cha rất cần thiết

Tôi có một câu hỏi

Sẽ gọi cha tối nay

Cha tôi không về nữa

Câu hỏi chôn trong mây

 

Hãy trả lại cho tôi

Người vợ trong căn bếp

Đàn con đang ngóng chờ

Ngọn đèn bắt đầu mờ

Thức ăn bắt đầu nguội

Nàng ở đâu bây giờ

 

Hãy trả lại cho tôi

Người chồng rất kính yêu

Chàng là cha đàn trẻ

Là linh hồn gia đình

Không có chàng cuộc sống

Sẽ bước vào chông chênh

 

Hãy trả lại cho tôi

Người bạn tôi tâm đắc

Người biết khóc biết cười

Biết chia cơm nhường áo

Và sẽ bước cùng tôi

Đến cuối đường không mỏi

 

Hãy trả lại cho tôi

Một mặt trời không lửa

Tiếng sấm không nổ tung

Buổi sáng không lo sợ

Nước mắt không ướt ngày

 

Tôi sẽ trả lại anh

Con dao không có lưỡi

Súng không đạn trong nòng

Bàn tay không nắm đấm

Tôi sẽ trả lại anh

Tình yêu cho nỗi ghét

Băng bó cho vết thương

Đắp bồi cho mảnh vỡ

 

Và rồi anh sẽ có

Một trái tim an bình

 

Trần Mộng Tú 

(Gửi những nạn nhân ngày 9/11/01)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiếc máy bay Airbus A333 của hãng Turkish Airlines đáp xuống phi trường quốc tế Tribhuvan cách thủ đô Kathmandu ở Nepal 3 km vào một buổi tối đầu tháng tư. Đây là phi trường quốc tế duy nhất ở đất nước này. Gió tháng tư vẫn còn mát lạnh, thổi vào mặt làm tôi tỉnh ngủ sau một chuyến bay dài...
Hồi ấy, những ngày nghỉ học tôi hay theo cha tôi vào rẫy để làm phụ một số việc vặt. Tôi thích lắm, vì đó là cơ hội để tôi có thể mặc tình bắt chuột bắt chim. Chỉ trong tháng đầu kỳ nghỉ hè tôi đã bắt được cả chục tổ chim và một con rùa nữa...
Mấy nay thiên hạ xì xầm bàn tán về lão Tạ nhưng chẳng ai biết rõ nguồn gốc lão ta. Người thì bảo lão từ phương đông đến, kẻ thì nói lão bên tây qua bởi vì họ thấy phảng phất trong mớ chữ nghĩa của lão có bóng dáng đông lẫn tây. Lắm kẻ còn vẹo mồn nói mân nào cũng có mặt lão, tây đông đề huề, bắc nam lủ khủ, đạo đời nhập nhằng. Tuy nhiên tất cả chỉ là đồn đoán vu vơ, ngay cả cái danh xưng của lão cũng khiến người ta thắc mắc...
Những ngày cuối năm âm lịch, bận rộn nhiều việc: dọn dẹp nhà cửa, trang hoàng bàn thờ, mua sắm, lo cúng lễ, chuẩn bị phong bì lì xì... nhưng tâm trí tôi vẫn nhớ về người anh thứ hai của mình. Tất cả tái hiện và trôi đi trong dòng nhớ miên man về những cái Tết đã qua trong đời từ khi mình có nhận thức lúc ở quê cũng như khi ra phố bên gia đình và mãi sau này khi làm ăn xa, đón Tết với vợ con...
Thơ của Chúc Thanh, Thy An & Quảng Tánh Trần Cầm...
Buổi chiều cuối đông ở Miền Nam California mà khí hậu lại ấm áp lạ thường! Bên trong phòng khánh tiết của Nhà hàng The Villa tại Thành phố Westminster, dưới ngọn đèn mở ảo, vũ công ballet Nicole đang trình diễn vũ khúc do vũ sư Thắng Đào biên soạn để minh họa trong lúc nhà văn Nhã Ca đọc cho mọi người nghe bài thơ Tiếng Chuông Thiên Mụ mà bà đã sáng tác sáu mươi năm trước ở quê nhà. Giọng đọc trầm ấm và truyền cảm của nhà văn Nhã Ca – người ‘con gái’ Huế -- hòa nhập vào tiếng chuông ngân vang rồi tan biến vào trong không gian tĩnh mặc của thính phòng và quyện theo từng điệu vũ dịu dàng, lả lướt của vũ công ballet. Mỗi đường múa, mỗi bước nhảy phản chiếu cái bóng linh hoạt trên bức tường sau sân khấu tạo thành hình ảnh diễm ảo, mơ huyền tưởng chừng như hình bóng của vô thức trong con người theo tiếng chuông chùa đánh thức đang vùng dậy trở về với hiện thực.
Khi ta làm chuyện gì không phải ta đều sợ người khác chê cười. Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Nhưng cũng có khi ta ngẫm việc đời thì phó mặc, cười hở mười cái răng. Cười hở mười cái răng thì hở cũng hơi nhiều thật, nhưng khi cười có ai kìm hãm được niềm vui bộc lộ. Cười thì cứ thoải mái cho nó muốn hở bao nhiêu cái thì hở, cho thấy nụ cười gắn liền với hàm răng...
Cô bé bỗng nghẹn lời làm Bách ngạc nhiên, anh mở hẳn cửa bước ra ngoài chưa kịp hỏi thêm thì Chinh đã quay ngoắt đi y như lúc nãy để bước lên thang lầu, nhưng lần này cô đứng gần Bách quá, chùm tóc đuôi ngựa của Chinh vùng vằng đã hắt vào mặt Bách, sự dỗi hờn vô cớ làm Bách càng thêm ngạc nhiên...
Valentine's Day, đọc Thơ tình của những thi hào xuất chúng nhất thế kỷ... Dịch giả Thân Trọng Sơn chuyển ngữ.
Chuyện vợ chồng Hạnh-Bằng cãi nhau, rồi goánh nhau (thực ra là chị bị goánh), rồi lại huề nhau vui vẻ “như chưa hề có cuộc… goánh nhau” xảy ra như cơm bữa, riết rồi trong con hẻm này, chẳng ai còn để ý nữa...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.