Hôm nay,  

Trả lại tôi

11/09/202217:18:00(Xem: 4212)

0911 memorial

Trả lại tôi người mẹ

Mẹ đến đón, ôm tôi

Trường đã tan cửa đóng

Bạn đã về hết rồi

Tôi đợi đã lâu lắm

Bóng mẹ biệt tăm hơi

 

Hãy trả lại cho tôi

Người con trai duy nhất

Trả lại nguyên hình hài

Không mảnh nào được mất

Tôi cất con vào lòng

Chỗ an bình duy nhất

 

Hãy trả lại cho tôi

Cô con gái xinh đẹp

Cô còn quá thanh tân

Để đi vào cõi chết

Tối nay người yêu đến

Họ nói chuyện cưới xin

 

Hãy trả lại cho tôi

Người cha rất cần thiết

Tôi có một câu hỏi

Sẽ gọi cha tối nay

Cha tôi không về nữa

Câu hỏi chôn trong mây

 

Hãy trả lại cho tôi

Người vợ trong căn bếp

Đàn con đang ngóng chờ

Ngọn đèn bắt đầu mờ

Thức ăn bắt đầu nguội

Nàng ở đâu bây giờ

 

Hãy trả lại cho tôi

Người chồng rất kính yêu

Chàng là cha đàn trẻ

Là linh hồn gia đình

Không có chàng cuộc sống

Sẽ bước vào chông chênh

 

Hãy trả lại cho tôi

Người bạn tôi tâm đắc

Người biết khóc biết cười

Biết chia cơm nhường áo

Và sẽ bước cùng tôi

Đến cuối đường không mỏi

 

Hãy trả lại cho tôi

Một mặt trời không lửa

Tiếng sấm không nổ tung

Buổi sáng không lo sợ

Nước mắt không ướt ngày

 

Tôi sẽ trả lại anh

Con dao không có lưỡi

Súng không đạn trong nòng

Bàn tay không nắm đấm

Tôi sẽ trả lại anh

Tình yêu cho nỗi ghét

Băng bó cho vết thương

Đắp bồi cho mảnh vỡ

 

Và rồi anh sẽ có

Một trái tim an bình

 

Trần Mộng Tú 

(Gửi những nạn nhân ngày 9/11/01)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuyển tập Phóng sự Chiến trường 1972 của Nxb Văn Nghệ Dân Tộc in 1973 không có phần tiểu sử tác giả. Phóng viên Vũ Hoàng là ai? Bút ký của ông chật kín nỗi lòng người Kontum. Một chua xót phải mang gương mặt rỗ chằng chịt vết đạn và hơi thở nồng nặc mùi xác chết… Những trang chữ viết về những gì đã mất và còn lại của một thị trấn. [Trần Vũ].
Tôi tự hỏi có phải anh không có ai để nói chuyện nên buồn quá muốn tiêu hóa những suy nghĩ từng nung nấu?...
chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển / ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần / da trời màu xanh đem lại bình an / thời gian như dừng lại / một khoảng không gian lắng đọng...
Người xa, để lại hương đời / Giấc mơ chốn cũ hồn vời vợi trông / Bóng đa, cánh bướm, dòng sông / Mở trang nhạc cũ, ngút lòng ca dao...
Âm nhạc của Nhạc Sĩ Cung Tiến đã chinh phục cả hai, ba thế hệ người thưởng ngoạn, suốt từ thập niên 50 cho đến ngày nay; và có lẽ trong một tương lai rất lâu nữa, người ta vẫn nghe nhạc của ông. Tuy đã khá trọng tuổi, nhưng sự ra đi của ông mới đây vẫn là sự bất ngờ đến bàng hoàng đối với những người thân yêu và mến mộ ông. Nỗi niềm thương tiếc này được biểu hiện bằng đôi lời chia biệt với ông và gia đình từ khắp nơi. Việt Báo trích đăng lại. Cầu mong Ông yên nghỉ.
Cái chết làm nên đời sống của chúng ta. Cũng như mất mát làm nên âm nhạc. Cái chết của một người, một nghệ sĩ, một quê hương...
buổi chiều nào se lạnh / mưa đổ muộn xuống mùa hè miền đông bắc / như trận mưa ở saint paul năm nào / ngày thanh tâm tuyền chết./ buổi chiều tôi biết muộn / cái chết của cung tiến...
Di sản nghệ thuật của nhạc sĩ Cung Tiến không nằm ở số lượng, mà đầy ở phẩm chất. Ngoài những ca khúc, tấu khúc thuần tuý giá trị về âm nhạc, ông còn để lại những bài viết, tiểu luận dưới nhiều đề tài văn học, kinh tế, và truyện dịch. Chúng ta đã đọc, đã nghe khá nhiều về tài hoa và khả năng sáng tác của Cung Tiến từ tuổi 15 cho đến những năm tháng sau cùng. Trong những quà tặng ông để lại tôi đặc biệt yêu thích nghệ thuật phổ thơ thành nhạc của ông, chẳng những cho chúng ta thưởng thức giai điệu bán cổ điển tây phương, ngủ âm đông phương, mà còn mang thơ Thanh Tâm Tuyền, một trong vài thi sĩ hàng đầu trong thời đại của ông đến giới thưởng ngoạn nhạc nghệ thuật và lưu trữ vào kho tàng âm nhạc Việt. Thơ Thanh Tâm Tuyền không dễ phổ thành nhạc.
Như những tiếng cầu xin cứu vớt linh hồn chúng tôi / ngoài khơi bí mật đến tự một con tàu biển; / qua những mảnh danh từ dệt nên hồn mầu nhiệm / em vẫn chỉ là tóc mây cổ nõn và môi./ Sau áo len danh từ là thế giới xa vời, / là đêm không trăng sao là trùng dương thăm thẳm; / qua những chuỗi ngọc cười, em vui nước mất đẫm / vai anh, em buồn. Đêm hồn anh dài không nguôi.
Phiến đá là một vầng trán nơi những giấc mơ hiền than thở/ Không một dòng nước uốn quanh và những cây tùng bách giá băng / Phiến đá là một cánh vai trần để chở đi thời gian / Với những cây nước mắt những dải băng và những tinh cầu / Tôi đã thấy những trận mưa xám chạy dài theo những đợt sóng / Giơ cao lên những cánh tay ngọt ngào lỗ chỗ / Để không cho phiến đá duỗi dài với được / Phiến đá chặt tay chân ra thành từng mảnh mà không thèm hút máu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.