Hôm nay,  

Mùa hạ

01/10/202211:15:00(Xem: 4046)

Image_Afternoon

cúi xuống trời chiều

thấy vạt nắng xuyên qua kẽ lá

mùa hạ lao xao những ngày cháy da

sự lười biếng làm cạn kiệt ngôn ngữ

con chuồn chuồn đậu trên lá xanh thật lâu

tay vươn ra bắt hoài niệm tưởng nhiệm mầu

mặt trời mỉm cười cùng tóc trắng

giữa im lặng của gió

có tiếng thì thầm những âm ngữ thật quen

 

cỏ cây như sống lại

mùa màng hát ca trong tim em

tôi xin góp phần bằng chậu hoa vàng nở nụ

ấp ủ một chút thương yêu

tạm quên đi những cảnh đời bệnh hoạn khó khăn

câu thơ tàn đêm viết chưa xong

bỏ rơi vào khe hở đóng khung nhọc mệt

 

đâu đó có mùi thơm của cỏ

trái đất và tuổi già chào nhau qua thương yêu

nắm tay đi trên đường thẳng của tưởng tượng

Euclide mỉm cười, Einstein nhìn đồng hồ trên nóc nhà ga
sương gió trên vai nghe lạnh

bàn tay đan nhau

con đường nghiêng bóng chiều tà  

 

cây bồ đề nứt ra chút lá

nhân duyên hội ngộ rồi cách xa

rót ly rượu hồng mời bạn

một chút da nhăn trên mặt

lắc đầu không muốn nghe chuyện phôi pha

nhỏ nhoi phận người

ê a câu triết học hẹn ngày mai đọc lại

 

gom hết chữ ghi lên trang giấy

mùa thiêng liêng chút bí ẩn chợt quay về

 

-- thy an

(Tặng Tâm Huy HKQ)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người sống với thiên nhiên, với rừng núi bao la bát ngát, với suối reo, với chim hót suốt ngày, cười một mình với nai vàng ngơ ngác, với chim sẻ nhảy nhót trên cành cây thì không bao giờ già...
Hạc ít khi xuất hiện trong văn học Tây phương; tuy vậy, thường được nhắc đến trong huyền thoại và tôn giáo...
Tôi vừa đi Los Angeles thăm gia đình về, nhận được thư bạn viết chỉ trích không bao giờ tôi chịu đọc “Manual” hay “Instruction” của các món hàng mới mua về. Tôi xin trả lời thư bạn ngay. Đáng lẽ trước khi trả lời bạn, tôi phải tra tự điển Anh-Việt để hiểu rõ nghĩa của chữ này ra sao. Nhưng thôi, tôi cứ hiểu sao thì trả lời như vậy theo đúng tinh thần không bao giờ đọc Manual của tôi...
Ôi thời gian! Thế là hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã ở ngất ngưởng con số 100. Con số của một đời người. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay ngâm nga câu thơ đầu của Kiều: “Trăm năm trong cõi người ta”... để nghe lòng ngậm ngùi quá đỗi...
Trần Mộng Tú & Trần Hạ Vi, hai người làm thơ nữ, hai thế hệ khác nhau, hai thi pháp, hai suy nghiệm, nhưng cùng một mục đích, làm sao đạt tới cái đẹp của Thi Ca. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Có những người viết về nhà khoa học không gian, và cũng là nhà văn, nhà thơ, giáo sư dạy toán Nguyễn Xuân Vinh, rất thâm thúy mặc dầu họ chỉ biết nhà toán học Nguyễn Xuân Vinh qua các nghiên cứu sách vở, qua các trữ liệu về ông. Trong khi đó tôi chưa viết được một chữ nào về giáo sư Nguyễn Xuân Vinh khi nghe tin ông ấy qua đời hôm 23-7-2022, thọ 92 tuổi, mặc dầu tôi biết giáo sư Nguyễn Xuân Vinh vào năm 1955-56 đã là thầy dạy toán tai trường trung học của tôi, trường Võ Tánh Nha Trang, khi đó ông còn là trung úy phi công...
Ngày xưa cùng lớp, nhóm bốn đứa con gái chúng tôi, xưng là Hạ Thiên Tứ Hữu. Bởi, khi thầy dạy bài Đông Thiên Tam Hữu, nhóm chúng tôi cúp cua...
Cơn lạnh đi qua nhưng chân Ngâu lại bủn rủn, muốn quỵ xuống. Cô vẫn đứng im, run rẩy, hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay. Người đàn bà trông hiền lành, đang quan sát cô với ánh mắt đầy trắc ẩn, thương hại...
lũ hề câm cất giọng ngâm nga / thổi đi thổi lại bài ca không lời / cố tình len lách vào giấc mơ tôi...
Tôi đi đến thành phố này vì công việc cần, thành phố cách nơi tôi ở gần một giờ lái xe. Khi xong việc thay vì về nhà ngay vì bao nhiêu công việc ở nhà đang đợi tôi, không hiểu sao tôi cứ lái xe đến những con đường quen thuộc cũ dẫn đến địa chỉ quen thuộc cũ: “Cầu Vồng” Day Care...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.